Chương 43: Đường ai nấy đi
“Sếp, anh gặp ác mộng à?”
Tần Thiển nhìn chằm chằm vào cơ thể mình với đôi mắt vô hồn, một lúc lâu sau mới nhận ra vừa rồi chỉ là ảo giác.
Phải rồi, cô đã chết một lần, rồi trọng sinh.
Cơ thể vẫn là của cô, chưa bị mổ xẻ, chưa bị nghiền nát, cô vẫn ổn…
Tần Thiển vội vàng mặc quần áo vào, hốt hoảng giải thích, “Vừa có con bò cạp bò lên người tôi, làm tôi giật mình tỉnh giấc.”
Tống Chấp hơi lo lắng, “Có phải bọ độc không? Bị cắn chỗ nào?”
Tần Thiển bất lực, sao thế? Anh còn muốn tự tay kiểm tra à?
Cô sốt ruột nói, “Không có gì, ra ngoài đi.”
Tống Chấp hơi tủi thân, rõ ràng là cô tự kéo quần áo ra, sao lại làm như anh bắt nạt cô vậy.
Anh đành phải đồng ý, đóng cửa ra ngoài tiếp tục canh đêm.
Tần Thiển đau khổ ôm mặt.
Dù đã sống lại một kiếp, nhưng ác mộng ngày xưa vẫn còn đó.
Cô phải giết hết lũ ác quỷ đó, thì ác mộng mới tan biến.
Nếu không, dù có sở hữu hàng ngàn vật tư, cô cũng mãi không yên giấc.
Cô sẽ không bao giờ quên được bộ mặt của chúng, dù có quay về mười lăm năm trước, cô vẫn nhận ra chúng.
Màn đêm buông xuống, hai người ăn no nê xong, Tần Thiển hơi nghiêm túc, gọi Tống Chấp ngồi xuống.
“Bây giờ anh đã báo thù xong, cấp bậc dị năng cũng thăng lên rồi, mấy hôm nay anh cũng trả gần hết tinh hạch rồi.
Đã đến lúc chúng ta chia tay. Tôi còn mục đích của tôi, chắc anh cũng có kế hoạch tiếp theo của mình.
Gặp nhau là duyên, vật tư của tôi chia cho anh một nửa, chúng ta đường ai nấy đi.”
Tống Chấp cau mày, như đang rất đắn đo.
Một lúc lâu, anh mới lạnh nhạt lên tiếng, “Tôi muốn lập đội với cô, tôi cần dị năng thủy của cô.
Sau này tinh hạch cô bảy tôi ba, nấu nướng và việc vặt tôi lo hết, cũng sẽ hết sức bảo vệ an toàn cho cô.
Nếu cô có mục đích gì, tôi cũng có thể giúp cô hoàn thành.
Tần Thiển, tôi nói thật với cô, nếu may mắn, tôi sẽ còn một đống vật tư nữa.
Sống qua ngày đoạn tháng cũng không ăn hết, nhưng nước đối với tôi rất quan trọng.
Dù không may mắn, không có vật tư, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức đảm bảo cuộc sống bình thường cho cô.
Tôi lo ăn cho cô, cô lo uống cho tôi, chúng ta đều có giá trị với nhau.
Nếu có thể, tôi muốn hợp tác với cô, cùng nhau sống sót, cô thấy sao?”
Tống Chấp ngoài mặt rất bình tĩnh, nhưng thực ra tay anh đặt dưới bàn đang run nhẹ.
Anh sợ cô không đồng ý.
Tần Thiển không thể tin được, trong lòng anh, cô còn quan trọng hơn cả cha mẹ ruột.
Nhưng anh biết rõ, tình cảm của anh dành cho cô chỉ là sự nhiệt huyết một phía.
Cô không có nghĩa vụ phải vì sự nhiệt huyết một phía này của anh mà làm bất kỳ quyết định nào trái lòng.
Tống Chấp thậm chí không dám kể tình thân, chỉ đành phải nói mấy câu lợi ích, lợi dụng lẫn nhau để đàm phán với cô.
Nếu không, anh có lý do gì để ở bên cô?
Tần Thiển cúi mắt, làm ra vẻ đang suy nghĩ.
Nhưng thực ra trong lòng đã vui mừng khôn xiết, muốn nhảy cẫng lên rồi!
Cô muốn chính là trạng thái này, là anh nài nỉ ở lại bên cô.
Như vậy, quyền chủ động sẽ nằm trong tay cô.
Tần Thiển uống cạn giọt nước trái cây cuối cùng trong cốc, hơi do dự.
“Anh nói cũng có lý, nhưng tôi mang theo nhiều ký ức tồi tệ, tôi không muốn liên lụy người vô tội.”
Khi nói câu này, thần thái của cô rất chân thành, rất thản nhiên.
Cứ như thể “Tôi thực sự rất thảm, nhưng tôi thực lòng vì anh tốt, nên đừng dính vào” vậy.
Tống Chấp thần sắc trang trọng, “Nếu cô chịu hợp tác, tôi nhất định sẽ đứng về phía cô giúp cô.
Nhưng cô yên tâm, tôi sẽ không ép cô.
Nếu cô thực sự không muốn lập đội, ba ngày sau tôi sẽ phù ma thêm vài vũ khí cho cô.
Vật tư của cô tôi cũng không lấy, chúng ta đường ai nấy đi.”
Cuộc thảo luận kết thúc, trời đã tối, hai người mặc quần áo bó sát, đi giày tất bó ống, ra ngoài.
Mấy thứ này tuy nóng chết người, nhưng có thể ngăn được phần lớn côn trùng cắn.
Nói đi nói lại, bây giờ mục đích quan trọng nhất là đánh quái thăng cấp.
Trong tận thế, sức mạnh không phải vạn năng, nhưng không có sức mạnh thì vạn vạn bất năng.
Họ phải tranh thủ trước khi tất cả mọi người nhận ra tầm quan trọng của tinh hạch, để thăng lên cấp cao nhất có thể.
Chiến trường bên Tần Thiển nhanh chóng bước vào giai đoạn hăng say.
Lũ quái vật cũng không ngừng biến dị tiến hóa, đứa nào đứa nấy hung hãn đáng sợ.
Chỗ dựa lớn nhất của Tần Thiển, chính là kiếp này dị năng của cô xuất chúng.
Lại có dao phù ma hộ thân, giết mấy con động vật biến dị cấp thấp quá dễ dàng.
Tuy nhiên, không lâu sau cô đã gặp phải tên khó nhằn nhất từ đầu tận thế đến giờ.
Đội đầu tiên, là tám con sói xám sống theo bầy.
Tần Thiển đã giết rất nhiều sói đơn lẻ, lần đầu thấy tám con sói xám cùng nhau lao tới, cảm giác đó khá là wow!
Bầy sói biến dị có tổ chức có kỷ luật, công thủ toàn diện, chỉ số thông minh cực cao.
Ép Tần Thiển phải liên tục lùi lại né tránh, suýt bị thương mấy lần.
Cuối cùng phải rút súng ra mới giải quyết được chúng.
Vừa moi tinh hạch xong, lại gặp một con gấu toàn thân bốc mùi hôi thối.
Phòng thủ của thằng này quá cao, máu lại dày, Tần Thiển giằng co với nó mãi không tìm được sơ hở.
Đến lúc mệt muốn rụng tóc, cô hấp thụ nhiều hạt biến dị để bổ sung thể lực.
Cuối cùng cô nghĩ ra một kế, lôi một cái đồng hồ báo thức ra bấm rồi ném ra sau lưng con gấu.
Bản thân lập tức chui vào không gian, đợi con gấu lao hụt vào cô rồi bị tiếng động thu hút, đi bắt đồng hồ.
Cô lại nhanh chóng ra khỏi không gian, lúc này con gấu đang quay lưng về phía cô.
Tần Thiển thừa cơ nhảy lên cao, đạp vào thân cây lấy đà bay lên, đồng thời giơ dao, dùng tám phần năng lượng đổ vào lưỡi dao.
Vút!!
Lưỡi dao chém bay một nửa sọ con gấu.
Con gấu ngã xuống giật giật, một lúc lâu sau thì bất động.
Tần Thiển bước tới hai bước.
Nhưng cô ranh mãnh nhanh chóng dừng lại, nhặt một hòn đá ném tới.
“Gào!”
Cơ thể mềm oặt của con gấu đột nhiên động đậy, gầm lên một tiếng, một chưởng đập tan hòn đá thành bột.
Thực ra lúc này con gấu đã chết hẳn, nếu không đã dẫn đến chiêu tập rồi.
Nhưng phản xạ cơ bắp của nó vẫn còn, bị tấn công liền theo bản năng phản đòn.
Tần Thiển khóe miệng giật giật, mồ hôi lạnh trên trán lấm tấm, nếu vừa rồi cô đi thẳng tới, chắc bây giờ…
Lại dùng dị năng quan sát năng lượng trên con gấu, đợi đến khi tất cả năng lượng hoàn toàn tiêu tan, xác định con gấu sẽ không nổi dậy nữa, cô mới đi moi tinh hạch.
Khá lắm, to bằng trứng cút.
Là tinh hạch lớn nhất cô có được cho đến nay.
Đang lúc cô chuẩn bị thu công, thì loáng thoáng nghe thấy tiếng người nói chuyện.
Tần Thiển lập tức cảnh giác.
Biết nói chưa chắc đã là người.
Tối hôm kia Tần Thiển đã gặp một con vẹt biến dị lớn, mắt đỏ, lông tím đen.
Nói là vẹt, nhưng biến dị xong to bằng chim ưng.
Nó nằm bò trên cây, miệng há ra ngậm vào nói:
Một thìa sữa đặc ba hoa, thuần chất công nghệ và thủ đoạn độc ác đấy, ăn vào rụng hết tóc luôn~~~
Tần Thiển dùng dị năng quan sát thấy dưới chân con vẹt, còn đạp một cánh tay người gần như thối rữa…
Lần này Tần Thiển học khôn rồi, cô lách người ẩn vào không gian.
Dùng dị năng trải tinh thần lực ra, lan tỏa ra xung quanh.
Dần dần cảm nhận được một số thứ.
Là năng lượng của Tống Chấp, đối diện anh là một năng lượng hơi quen thuộc.
Họ không đánh nhau, mà đang nói chuyện.
Tần Thiển lục tìm trong trí nhớ.
Là tên hồi trước tập kích căn cứ, suýt bị Tống Chấp một tia sét đánh chết.
Người đó toàn thân quấn năng lượng xanh lục, là dị năng giả hệ thảo mộc.
Là người quen của Tống Chấp?
Tần Thiển hơi tò mò, nhưng đồng thời càng cảnh giác hơn.
Cô không khỏi tập trung tinh thần để lắng nghe.
