Chương 8: Có người khác cũng thức tỉnh sớm sao?
Tần Thiển kinh ngạc vô cùng, lại thử thêm vài lần.
Cô đi ngang qua trước mặt đủ loại người quen.
Đám bạn tỷ muội nhựa trong ký túc xá; chị đại từng để mắt tới cô; và tên bảo vệ hai lúa có ý đồ xấu xa...
Cô còn giơ ngón tay giữa về phía một nam sinh không quen biết.
Kết quả không có ngoại lệ, tất cả bọn họ đều không thấy Tần Thiển.
Quả nhiên, dị năng của cô đã thức tỉnh sớm.
Nhưng tại sao?
Cô nhớ rõ ba tháng sau, vào ngày đó, đột nhiên trời đổ mưa lớn.
Đồng thời giáng xuống còn có một thứ lực lượng không thể nói rõ.
Chính thứ lực lượng đó đã thay đổi thế giới này.
Trước đó, mọi thứ đều bình thường...
Tần Thiển không nghĩ ra, nhưng cô quyết định không truy cứu nữa.
Dù sao thì không gì quan trọng hơn việc cô cần làm lúc này.
Ngày hôm sau, đội sửa chữa mà Tần Thiển đã đặt trước đến.
Cô thu dọn toàn bộ đồ đạc trong nhà, bỏ vào không gian của mình.
Bảo thợ sửa tháo cửa sổ ra, thay bằng loại cách nhiệt chống nổ.
Thay cửa bằng cửa an toàn chống nổ chống cạy dùng cho ngân hàng.
Lắp thêm tấm pin năng lượng mặt trời.
Kiếp trước, mấy ngày sau trận mưa lớn là mất điện.
Không có điện đúng là đau đầu, nhiều nhà tủ lạnh không dùng được, thức ăn lần lượt thối rữa chỉ còn cách vứt đi.
Cô không cần tủ lạnh, thứ gì có thể bảo quản tốt hơn không gian ngưng đọng chứ?
Chỉ là cô nhớ, kiếp trước có người lắp thứ này ở nhà.
Ngoài trời mưa lớn, nhà nhà mất điện, chỉ có nhà hắn ngày nào cũng xem tivi.
Lúc đó cô đã ghen tị không chịu nổi.
Cho nên hai hôm trước đã hứng chí đặt mua 2000 tấm pin năng lượng mặt trời các loại, các công suất, cùng với ắc quy năng lượng mặt trời.
Và cả thiết bị toàn bộ liên quan.
Tần Thiển cũng từng cân nhắc giống kiếp trước, thời kỳ đầu mạt thế, chạy lên núi rừng sâu mà ẩn núp.
Nhưng cô vẫn bác bỏ ý nghĩ này.
Trong tòa nhà này, trong số những người này.
Cô còn có ân phải trả, có thù phải báo.
Cô chỉ là một người phàm tục bình thường, không thể buông bỏ ân oán thù hận.
Đợi làm xong những việc nên làm rồi đi, cũng sẽ không sau này nghĩ lại hối hận.
Giữa trưa, lấy mì xong ở tiệm mì, Tần Thiển nhận được điện thoại.
Là đợt mua vật tư đầu tiên trên mạng, đã đến rồi.
Vô số anh shipper chen chúc trước cửa kho.
Tần Thiển nhìn đơn hàng tính thời gian, cũng đã lái xe tới đó từ sớm.
Mấy anh thấy là một cô gái trẻ, đều có chút nghi hoặc.
Tần Thiển chỉ đành mang theo ba phần phiền chán, năm phần em hiểu mà, và hai phần không tình nguyện mà diễn kịch.
"Mấy anh nhanh lên đi, lát nữa em còn phải đi học nhạc nữa... Ơ, bố em phiền thật, mua đồ xong không chịu nhận, bắt em đến ký nhận."
Cô không muốn để người ta biết mình là trẻ mồ côi, không thân không thích, vậy thì nguy hiểm quá.
Đợi công nhân làm xong, Tần Thiển lại khóa cửa lớn.
Từng cái thùng các-tông mở ra, phân loại xếp lên kệ hàng.
Lần này xếp năm kệ, tất cả thu vào không gian.
Tần Thiển lau mồ hôi, mệt nhưng vui.
Thầm nghĩ may mà ở đây không có camera, nếu không thì chưa đến mạt thế, cô đã bị bắt đi mổ xẻ nghiên cứu rồi.
Ngày thứ sáu, là ngày giỗ của bố mẹ.
Tần Thiển mua đồ ăn và hoa mà bố mẹ thích nhất để đi tế họ.
Trên đường đi, A Kiều gọi điện, nói ông cụ đã mất.
Tần Thiển sững người, hôm nay là ngày giỗ của bố mẹ cô, sau này cũng sẽ là ngày giỗ của ông nội.
Nên nói là trùng hợp, hay là trò đùa của ông trời đây?
Tính đến hôm nay, đã là ngày thứ mười kể từ khi bắt đầu đếm ngược tận thế.
Tần Thiển lên máy bay đến nước F.
Có nhiều thứ không thể có ở đây, vậy thì cô đi chỗ khác kiếm.
Ví dụ như xăng, ví dụ như súng.
Một trong những việc Tần Thiển bảo A Kiều làm, là đặt vé máy bay cho cô, và tìm một hướng dẫn viên có bản lĩnh.
Đây cũng là lý do lúc đó cô đòi A Kiều.
Ông cụ từng lăn lộn cả chính đạo lẫn hắc đạo, chắc chắn có thủ đoạn.
Cô muốn an toàn trong mạt thế, chỉ dựa vào vật tư và cửa sắt lớn là hoàn toàn không đủ.
Vũ khí, thuốc men, nhiên liệu.
Thứ nào không phải là thứ chết người?
Chỉ có điều, những thứ này ở trong nước kiếm được rất hạn chế, nhất là nhiên liệu.
Mua nhiều không những bị cảnh sát để mắt tới.
Mà ngay cả mấy thế lực bên nhà họ Triệu, cũng đang rình rập Tần Thiển, cô sợ gây rắc rối.
Muốn kiếm được những thứ này, nhất định phải có người giúp cô.
A Kiều chính là lựa chọn tốt nhất.
Máy bay hạ cánh, hướng dẫn viên Oster đã đón cô ngay lập tức.
Tần Thiển cũng không nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề.
Oster không hề có vẻ ngạc nhiên, mà rất nhanh nhẹn đem tất cả những thứ cô muốn đến.
Anh ta rất biết điều, người ta bỏ tiền ra, lại là người nhà họ Triệu.
Bảo anh làm gì thì cứ làm đi, tò mò quá mức về bí mật của người khác, sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Tần Thiển kiểm tra số lượng, súng săn 50 khẩu, súng máy 50 khẩu, súng ngắn 50 khẩu, các loại súng hạng nặng nhẹ khác, mỗi loại 30.
Đạn dược tương ứng, đồ bảo dưỡng súng đều mua được số lượng nhiều nhất có thể.
Xăng 50 tấn, dầu diesel 50 tấn, dầu hỏa 50 tấn.
Oster nói với cô, người nước ngoài mua những thứ này ở địa phương có hạn chế.
Nếu không phải A Kiều có chút thế lực và cơ sở ở bên này, căn bản không kiếm được nhiều như vậy.
Nếu mua nhiều quá sẽ kinh động đến băng đảng địa phương, A Kiều và cả hai người họ sẽ gặp rắc rối.
Cho nên mỗi lần mua ít một, chạy nhiều khu vực, nhiều châu lục.
An toàn là trên hết.
Tần Thiển rất tán thành cách nói của anh ta, hơn nữa số lượng này cũng nhiều hơn nhiều so với kiếm được trong nước.
Cực khổ thì cực khổ một chút, còn hơn là mạt thế chưa tới cô đã bị băng đảng giết chết.
Cô quyết định kế thừa di phong quang vinh "thần du kích" của các bậc tiền bối Hoa Hạ.
Mua xong là chạy, càng nhanh càng tốt.
Còn về lưu trữ, Tần Thiển thuê kho tạm thời ở địa phương để chứa hàng.
Và khóa lại trước mặt Oster.
Đợi tối Oster ngủ, cô mới lén quay lại kho lấy đồ thu vào không gian.
Ngoài những thứ này, cô còn bảo Oster kiếm thêm rất nhiều súng ống.
Hai người mất một thời gian, chạy qua bảy tám châu, mấy chục khu, cuối cùng cũng gom đủ số lượng cô muốn.
Xăng, dầu diesel, dầu hỏa, chất đống từ trần không gian ngưng đọng cao mười mét xuống, nhìn như một ngọn núi hùng vĩ.
Oster bấm điện thoại tính rất lâu, nói số xăng này của cô, lái xe 24/24 không nghỉ, có thể lái đến năm 80 tuổi.
May mà trọng lượng trong không gian ngưng đọng không tuân theo định luật Newton, dù trên cùng là một tấn vật nặng, bên dưới đặt một quả trứng, cũng sẽ không làm vỡ quả trứng.
Tha hồ tích trữ, yên tâm xếp chồng lên nhau là được.
Rời khỏi nước M, hai người chuyển sang nước G.
Nước G này đất rộng người thưa, có lượng lớn đất đai sạch sẽ, và tài nguyên nước sạch nổi tiếng thế giới.
Mua một ít đồ ăn thức uống ở đây xong, Oster đưa cô đến một khu nghỉ dưỡng suối khoáng khá nổi tiếng nghỉ ngơi.
Tần Thiển một mình đến một vùng ngoại ô hoang vắng, không dẫn Oster theo.
Bây giờ có súng trong tay, hệ số an toàn cao hơn nhiều.
Leo lên núi, cô lập tức đắm chìm trong bức tranh sơn thủy hữu tình, phong cảnh quyến rũ nơi đây.
Tần Thiển hít một hơi thật sâu, vươn vai.
Ánh nắng buổi chiều rọi trên mặt cô, không xa mặt hồ trong vắt lấp lánh ánh sóng gợn.
Đẹp quá.
Không biết phong cảnh như thế này sau tận thế còn tồn tại được bao lâu.
Cô chụp vài bức ảnh và video.
Tiếp theo, từ trong không gian lôi ra một chiếc thuyền kayak nhỏ, chèo ra giữa hồ, thò tay vào làn nước hồ.
Nước hồ mát lạnh làm cô rùng mình, múc lên uống một ngụm, ngọt mát trong trẻo, chất nước thực sự rất tốt.
Cô đeo một đôi găng tay đặc chế, loại găng này có nhiều lớp lọc, sẽ ngăn cách tạp chất trong nước hồ ở bên ngoài.
Nước đi vào găng tay tiếp xúc với tay cô sẽ trở nên sạch sẽ trong suốt.
Lượng nước này lại qua lòng bàn tay cô, được truyền vào các thùng nước lớn cô đã chuẩn bị.
Sau này dùng để uống hay rửa mặt, lấy ra dùng luôn.
Dù sao thì không có sinh vật nào có thể sống trong không gian ngưng đọng, vi sinh vật và vi khuẩn cũng không ngoại lệ.
Nước hồ lạnh buốt, làm đôi tay nhỏ của Tần Thiển tê cóng.
Mãi đến khi đổ đầy 500 thùng nước lớn, đã là hai tiếng sau.
Tần Thiển vẩy vẩy đôi tay tê cứng, đau lòng tự hà hơi cho mình.
Lên bờ, thu thuyền kayak, cô vừa định rời đi.
Đột nhiên, phía sau vang lên một âm thanh kỳ quái.
Giống như có người đang thì thầm, nhưng không nghe rõ đang nói gì.
Tần Thiển lập tức rút súng nhìn quanh, "Ai!"
Không ai trả lời.
Âm thanh sột soạt đó vẫn còn, chỉ là không rõ ràng hơn, thỉnh thoảng theo gió thổi vào tai.
Đột nhiên!
Phía trước bên trái vọng ra tiếng bước chân giẫm lên cỏ.
Tần Thiển lập tức chĩa nòng súng về phía đó.
Kết quả, lại là một con nai sừng tấm cao lớn.
Nó đứng cách Tần Thiển hơn chục mét, dưới ánh chiều tà chớp chớp đôi mắt hạt đậu nhìn cô.
Nhưng Tần Thiển không hề lơi lỏng cảnh giác.
Còn về cái giọng người sột soạt đó, cô cũng không muốn đi tìm hiểu.
Mà cảnh giác khom lưng một chút, từng bước lùi về phía sau.
Đúng lúc này, một giọng nói rõ ràng đột nhiên truyền vào đầu cô, "Sắp đại biến rồi, chạy mau, chạy mau..."
Tần Thiển hoảng hốt!
Giọng nói này tuyệt đối không phải từ bên ngoài, mà trực tiếp xuất hiện trong đầu cô.
Đại biến mà hắn nói, là chỉ tận thế sao?
Tần Thiển gần như cứng đờ tại chỗ, chẳng lẽ... có dị năng giả tinh thần lực cũng giống cô, đã thức tỉnh sớm sao?
