Chương 52: Họp, Thanh Long Các
Giang Lập cảm thấy bất ngờ.
Phải biết, người ở đây không phải NPC do dữ liệu tạo nên trong game, mà là người thật bằng xương bằng thịt. Chỉ cần tinh thần thấp hơn cô, thì sẽ chịu ảnh hưởng của danh hiệu này.
Trong game, Giang Lập đi theo con đường 'Ác'. Hiệu ứng của danh hiệu Ác là – bạn sẽ liếc mắt là nhận ra người cùng đường với mình.
Xuyên vào thế giới khác, con đường cô đi đã thay đổi, danh hiệu nhận được cũng biến đổi.
Rõ ràng danh hiệu Thiện tốt hơn. Ví dụ, khi cô đeo danh hiệu này để giết người của Thanh Long Các, chỉ cần tinh thần của chúng thấp hơn cô, chúng sẽ lơi lỏng cảnh giác, vậy cơ hội cô ra tay thành công sẽ cao hơn.
Giang Lập trực tiếp đeo danh hiệu này, trên người không có thay đổi gì. Danh hiệu giống như một năng lực bị động vậy.
Ngoài việc giết người, khi cô hóa thân thành Đới Tử Dật mang danh hiệu này, cũng khó bị người khác nghi ngờ. Chịu ảnh hưởng của danh hiệu, họ sẽ cảm thấy cô là người đáng tin cậy.
Đúng là vô địch, kỹ năng dành cho nội gián.
Chưa kịp vui mừng bao lâu, hệ thống lại xuất hiện.
【Kích hoạt chi nhánh Thiện: Hãy giải cứu những người thợ mỏ ở khu 239.】
'Giải cứu' trong nhiệm vụ này, ý không phải chỉ cứu mạng họ đơn giản, mà là đưa họ chạy trốn khỏi mỏ.
Dù sao mỏ sẽ bị người của Thanh Long Các phá hủy, cho dù Giang Lập có cứu mạng họ ngay bây giờ, bọn họ ở trong mỏ đến ngày thứ bảy vẫn sẽ chết dưới mỏ.
Giang Lập biết hệ thống sẽ không dễ dàng buông tha cô như vậy.
Chi nhánh Thiện sẽ ngày càng khó, mà cô nhất định phải hoàn thành.
Giang Lập cũng không phải không thể hoàn thành chi nhánh này.
Cô có thể độn thổ, nhờ vào Nấm Dưỡng Khí, lặng lẽ rời khỏi mỏ, trở về thôn Tinh Hỏa.
Một người được, mang theo người khác cũng được.
Chính yếu là xem tinh thần của cô có thể mang theo nhiều người như vậy cùng rời đi không.
Khu 239 tính ra có hơn một trăm người.
Đáy mắt Giang Lập là nỗi ưu phiền không giấu được.
Cô vừa bước vào hầm mỏ, túi trữ vật đeo bên hông đột nhiên động đậy.
Thần sắc Giang Lập khẽ sửng sốt, tay vội vàng thọc vào túi trữ vật, phát hiện là lệnh bài của Đới Tử Dật đang rung.
Cứ như điện thoại hiện đại, vừa lấy ra, ngón tay chạm vào lệnh bài trong khoảnh khắc, tiếp theo một giọng nói từ trong đó truyền ra.
"Tử Dật, lại quên sau khi gõ chuông một tiếng là phải họp rồi à? Lên mặt đất đi, bọn ta đang đợi ngươi."
Nói xong, lệnh bài ngừng rung, trở lại bình thường.
Giọng nói rất quen, Giang Lập nhớ rõ, là một trong những người của Thanh Long Các đi cùng Đới Tử Dật, là người chủ chốt trong bọn họ, Ôn Thanh Viễn.
Giang Lập cảm thấy kinh hãi.
Đới Tử Dật không hề ghi việc họp vào sổ tay. Nguyên nhân rất đơn giản, ngoài nhiệm vụ của bản thân, chuyện khác hắn đều lười ghi.
Cũng vì thế, vốn đã mau quên, hắn thường xuyên quên những việc đã hứa với đồng đội.
Cho nên Ôn Thanh Viễn thông qua lệnh bài, câu đầu tiên chính là 'lại'.
Giang Lập giờ phút này vô cùng may mắn vì Đới Tử Dật trí nhớ kém, chuyện gì cũng phải dựa vào sổ tay ghi chép mới nhớ.
Nếu không, Ôn Thanh Viễn là người có mưu sâu như vậy, cô chậm trễ không lên mặt đất họp, hắn đã bắt đầu nghi ngờ cô rồi.
Cô vừa đúng lúc lên mặt đất để đào đất, đối đầu với Ôn Thanh Viễn bọn họ, tất nhiên sẽ bị bọn họ tra hỏi.
'Đới Tử Dật à Đới Tử Dật, nhất định là ngươi ở dưới đó phù hộ ta chứ? Chờ ta ra ngoài, nhất định sẽ đốt vàng mã cho ngươi.'
Giang Lập thầm nói.
Ngồi thang máy mỏ rất nhanh đã lên tới mặt đất.
Cánh cửa sắt loang lổ vừa mở ra, một khuôn mặt trắng bệch lọt vào tầm mắt, cái miệng nứt toác, cái lưỡi đỏ thẫm kéo dài, cùng với đôi mắt trắng dã... Nếu không phải Giang Lập đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, thấy cảnh này chắc chắn sẽ sợ chết khiếp.
"Chậm thật, Thanh Viễn ca sai ta đến đón ngươi."
Đoàn Nhi mặc trang phục xác ướp nói không rõ ràng.
Giang Lập đã xem Đới Tử Dật xử sự với người Thanh Long Các như thế nào.
Cô hơi cụp mi mắt, bộ dạng mắt chết, giọng vô cùng chán ghét nói.
"Giải quyết mấy tên dân đen đó, tốn chút thời gian."
Đoàn Nhi đã quen với cái tính của hắn, biết Đới Tử Dật là người không muốn ở dưới lòng đất giám sát nhất trong bọn họ, so với giám sát, hắn thà ra ngoài giết Thú Tai Họa.
Ả không muốn đυ.ng vào vận đen của hắn, xoay người nhảy lò cò đi mất.
Tinh thần của Giang Lập cao hơn thiếu nữ quái dị trước mắt, sau khi nói xong liền bắt đầu quan sát ả, thấy ả không hề nghi ngờ, trái tim đang lơ lửng hơi hạ xuống.
Giang Lập đã nói không sai, câu đó phù hợp với nhân thiết Đới Tử Dật.
Theo sau Đoàn Nhi nhảy lò cò, một đường tới trước căn lều dựng trên mặt đất của mỏ, vén rèm lều bước vào, ngoại trừ cô, những người khác đều đã tới.
Đều là thành viên của Vĩ Tinh Tú.
Giang Lập là người đến cuối cùng, những người khác dường như đã đợi cô rất lâu, với cô hoặc nhiều hoặc ít đều có một chút oán khí, đặc biệt là thiếu nữ mặt tròn Ngu Linh.
Cô ấy tức giận bước tới trước, phàn nàn với cô: "Đới Tử Dật lại quên rồi, trí nhớ ngươi kém, có thể dùng cái sổ rách kia ghi lại không? Ngươi biết ta chờ ngươi bao lâu không?"
Giang Lập nhớ cô ấy, cô nhỏ này là người nóng tính nhất trong nhóm, ngoại trừ Hạ Tử Viễn ca ca của cô ấy, ai đắc tội cô ấy, cô ấy đều không cho sắc mặt tốt.
Giang Lập giả vờ như bị ồn, móc lỗ tai, phớt lờ cô ấy, tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Ngu Linh càng tức hơn, định đuổi theo mắng tiếp, may mà lúc này Ôn Thanh Viễn lên tiếng ngăn lại.
"Thôi Ngu Linh, ngồi xuống đi."
Ngu Linh liếc Giang Lập một cái, nghe lời Ôn Thanh Viễn, không nói gì nữa, ngồi xuống bên cạnh Hạ Tử Viễn.
Hiển nhiên Đới Tử Dật và các thành viên Vĩ Tinh Tú đều không thân.
Cô đến, ngoại trừ Ngu Linh đến hỏi tội, một người khác cũng không chào hỏi cô.
Giang Lập chống tay lên tay vịn ghế gỗ, nghiêng đầu, tóc đỏ che khuất tầm mắt, quan sát mười lăm người còn lại của Vĩ Tinh Tú có mặt ngoại trừ mình.
Không thân tốt, cô nói nhiều sai nhiều. Cô có thể mặc kệ ai, ngồi như ông tướng ở đây nghe.
Ôn Thanh Viễn là người có địa vị cao nhất trong các thành viên Vĩ Tinh Tú này, hắn thấy nhân viên đã đến đủ, lúc này mới lên tiếng.
"Tuy tin tức bên trên là những kẻ thừa kế giác tỉnh giả của Đông Diệu Thành đều đến Vương Thành tham gia khảo hạch, mấy lão già trong Đông Diệu Thành canh giữ thành sẽ không ra ngoài, nhưng ta nhận được tin báo, có một đội giác tỉnh giả đang đến chỗ chúng ta, từ trong thành đi ra."
Mọi người nhìn nhau, cường giả mạnh nhất Đông Diệu Thành đạt đến trình độ luyện cốt, ở vùng đất này, luyện cốt giả là đỉnh cao, Vĩ Tinh Tú cũng không có bao nhiêu luyện bì giả, huống hồ vượt qua hai cấp là luyện cốt.
Bất quá luyện cốt là tầng cao nhất của Đông Diệu Thành, trấn thủ thành chính, sẽ không dễ dàng ra thành.
Dù sao các Thất Tinh Tú khác của Thanh Long Các, không chỉ có luyện bì, chỉ cần cường giả luyện cốt của Đông Diệu Thành dám ra thành, thì Giác Tinh Tú, Kháng Tú, Đê Tú của Thanh Long Các đều sẽ vào thành đồ sát.
Cho nên một đội giác tỉnh giả đó rất có thể đều là luyện bì.
Phần lớn bọn họ đều là giác tỉnh giả bình thường, còn chưa bắt đầu luyện bì, nhất định không phải đối thủ, phải biết chênh lệch cấp bậc tôi thể rất nghiêm trọng, kỹ năng của họ có luyện tốt thế nào, cũng phá không nổi phòng ngự của luyện bì giả, huống hồ đối phương còn có kỹ năng.
"Không phải đã thả tin giả, chúng ta đều là luyện bì giả sao? Sao bọn họ còn dám tới?" Một thành viên hỏi.
Huống chi không chỉ có một mỏ này bị Thanh Long Các chiếm giữ, tại sao những người này lại một mực tìm tới bọn họ? Không sợ bị chia cắt thế lực sao?
Mấy chục cái mỏ đều bị Thanh Long Các chiếm, lại nhân lúc một đám kế thừa giả của Đông Diệu Thành tiến về Vương Thành khảo hạch, bọn họ không thể đòi lại từng cái mỏ, chỉ có thể chặt đuôi cầu sinh, giữ lại một phần nhỏ các mỏ.
Thanh Long Các thả tin giả, chiếm mỏ, chính là đánh cược Đông Diệu Thành không dám chính diện liều mạng.
Mà sở dĩ Đông Diệu Thành nhát gan sợ việc, không chỉ vì kế thừa giác tỉnh giả không có ở đó, mà còn là, đây không phải lần đầu Thanh Long Các làm như vậy. Trước khi chiếm mỏ của Đông Diệu Thành, Thanh Long Các từng đồ sát một thành chính, việc này các thành đều biết, sợ họa giáng xuống mình.
Tiếng xấu đồn xa, Đông Diệu Thành khi biết là Thanh Long Các chiếm mỏ, tự nhiên không dám cậy mạnh.
