Chương 6: Thà bị zombie ăn… còn hơn
Diệp Hy bước vào phòng tắm.
Cởi quần áo.
Trong gương phản chiếu thân thể trắng ngần không tì vết của cô.
Nhìn đến nỗi chính cô cũng thấy hơi lạ.
Đơn giản lau người xong, cô mới đưa mắt nhìn mái tóc dài chấm thắt lưng của mình.
Tóc cô hơi xoăn nhẹ, chất tóc gần như giống hệt Diệp Yên.
Nhưng từ khi tận thế bắt đầu, Diệp Yên đã cắt ngắn tóc.
Giờ cô cũng chẳng cần để dài như vậy nữa…
Nghĩ vậy, Diệp Hy lấy từ tủ trang điểm ra một cái kéo.
Rẹt –
Một nhát cắt.
Cắt thẳng sát vai.
Xong buộc lại thành đuôi ngựa.
Cả người trông liền lẹ, gọn gàng hơn hẳn.
Diệp Hy rất hài lòng với hình ảnh hiện tại của mình.
Sau đó, cô nhớ đến không gian đang nghiên cứu dở lúc nãy.
Ý niệm vừa động.
Giây tiếp theo, trước mắt lại hiện ra khoảng không gian trắng xóa rộng lớn ấy.
“Ủa?”
Diệp Hy sững người, nhận ra cây kéo đang cầm trên tay đã biến mất.
Vậy ra… đây không phải không gian chứa đồ?
Cô ngẩn ra một lúc, rồi lại bước về phía bể chất lỏng màu xanh lam kia.
Đưa tay vào trong.
Không giống như cô tưởng tượng, chất lỏng không hóa thành dòng nhỏ chảy vào người cô lần nữa.
“Lạ thật…”
Cô khẽ cau mày.
Lại đi vòng quanh không gian.
Ngoài bể chất lỏng màu xanh lam này ra, thực sự chẳng còn thứ gì khác.
Diệp Hy chợt lóe lên một ý, nghĩ ra điều gì đó, “Chẳng lẽ đây là không gian tinh thần của mình?”
Bởi vì lần đầu cô vào rồi ra, đều giữ nguyên một tư thế!
“Nếu là không gian tinh thần, vậy có phải mình tưởng tượng ra cái gì, thì sẽ có cái đó không?”
Cô nhắm mắt, cố gắng hình dung ra vài cảnh tượng.
Ví dụ như trong không gian nên có cây cối, hoa cỏ, đá, suối.
Cô tưởng tượng rất cố gắng, rất tỉ mỉ.
Nhưng khi hé một mắt ra nhìn, trước mắt vẫn là một mảng trắng xóa.
Chẳng có gì hết!
Diệp Hy: “…”
Vậy ra cũng không phải không gian tinh thần.
Thế thì cái thứ này rốt cuộc là gì?
Nghĩ mãi không ra, chẳng hiểu nổi.
Diệp Hy lại quay vòng trong không gian.
Bỗng nhiên, cô nghĩ ra gì đó, vội động ý niệm, đi ra ngoài.
Trở lại phòng tắm, cô cúi nhìn đồng hồ đeo tay.
Bảy giờ mười lăm phút tối.
Sau đó lại đặt cây kéo trên tay phải xuống, lần nữa tiến vào không gian trống.
Trong đó cô đi vòng hơn chục vòng, chắc cũng tương đương chạy một cây số.
Cô lại ra ngoài, nhìn đồng hồ.
Bảy giờ mười lăm phút tối.
“Không hề thay đổi?!”
Diệp Hy kinh ngạc, có chút khó tin.
Và cô nhanh chóng phát hiện ra một hiện tượng đáng kinh ngạc khác –
Chạy hơn chục vòng, lẽ ra phải mệt đến thở hổn hển, vậy mà cô chẳng thấy mệt chút nào!
“Thế là sao?”
Diệp Hy vừa khóc vừa cười sờ cằm, “Không gian thời gian tĩnh?”
Dị năng này, có vẻ không chỉ là vô dụng bình thường!
“Thôi vậy.”
Cô thở dài.
Kiếp trước đã chẳng thức tỉnh dị năng gì.
Sống được đến năm thứ mười của tận thế, hoàn toàn nhờ rèn luyện sức bền cơ thể, không ngừng giết zombie, nâng cao sức chiến đấu!
Giờ được sống lại một lần đã là rất khó rồi.
Đừng tham lam quá.
Nghĩ vậy, Diệp Hy lại lấy cây kéo từ phòng tắm ra.
Cô vung thử vài đường.
Rồi nheo mắt, bất ngờ ném cây kéo về phía cửa!
Vút –
Cây kéo xé gió lao đi.
Rắc –
Mũi nhọn cắm phập vào cánh cửa!
Nhưng hai giây sau.
Choang –
Nó run rẩy rơi xuống đất.
Diệp Hy nhìn cây kéo dưới sàn, chớp mắt, vung vẩy bàn tay hơi tê dại, “Xem ra vẫn cần tiếp tục rèn luyện.”
Dù sao kiếp trước cô rèn luyện là thân thể.
Nhưng thân thể bây giờ của cô, vẫn là da mỏng thịt yếu.
Hơn một tháng nay, ngoài việc chạy trốn zombie để tăng cơ chân ra.
Tay có thể coi là teo cơ rồi.
Cô nhặt lại cây kéo, bắt đầu vung vẩy trên không trung như đang cầm dao găm hay vũ khí gì đó.
“Khoan đã…”
Diệp Hy chợt nghĩ ra gì đó.
Một ý niệm, lại vào không gian trống.
Rồi bắt đầu giữ tư thế nắm dao găm, vung lên, dùng lực!
Vung mấy trăm cái xong.
Cô chẳng thấy mệt chút nào, lại trở về thế giới thực.
Vẫn là thời điểm ấy.
Lại cầm kéo, bất ngờ ném về phía cánh cửa.
Rắc –
Lần này, cây kéo cắm sâu vào cánh cửa!
Mắt Diệp Hy sáng rực lên.
Được lắm!
Ai bảo không gian tĩnh của cô vô dụng?
Rõ ràng là không gian gian lận mà!
Cô bóp cánh tay, không hề tê dại như lần đầu.
Và hoàn toàn có thể thực hiện được động tác quán tính đã tập trong không gian!
Giỏi quá, dị năng của tôi!
Nói vậy, cô có thể trốn trong không gian để rèn luyện thân thể đến mức tối đa trước!
Dù sao trở về thế giới thực, thời gian cũng không hề trôi.
Không đúng…
Diệp Hy nhìn đồng hồ, hình như lần này ở lâu hơn một chút, kim giờ đã nhích được hai phút.
Vậy ra, không gian trống của cô có chênh lệch tốc độ thời gian với bên ngoài.
Để hiểu rõ hơn về không gian dị năng này.
Cô lại vào không gian liên tiếp mấy lần.
Lần lâu nhất, cô cảm giác chắc đã qua cả mấy tiếng đồng hồ.
Ra ngoài xem, đồng hồ mới chỉ qua vài phút.
Tương đương với một phút bên ngoài, bằng hai giờ trong không gian trống.
Tốc độ chênh lệch như vậy, cũng khá kinh người.
Diệp Hy càng thêm bất ngờ với dị năng của mình!
Tuy nhiên, cô phát hiện ra mình không phải thực sự không biết mệt.
Mà là sau khi mệt, thể lực được chất lỏng màu xanh lam kia bổ sung.
Sở dĩ lần thứ hai chất lỏng không vào người cô.
Là vì cơ thể cô đã ‘đầy’ rồi.
Chờ khi cô tiêu hao một lượng thể lực nhất định, lại chạm vào chất lỏng màu xanh lam, nó lại hóa thành dòng nhỏ chảy vào người cô.
Khoảnh khắc ấy, Diệp Hy cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Cứ như vừa lén uống thứ gì đó tỉnh táo vậy!
Sau nửa giờ nghiên cứu, thí nghiệm đi đi lại lại.
Diệp Hy tìm ra cách dùng không gian tối ưu nhất!
Rèn luyện!
Không cần lo địa điểm.
Không cần lo thời gian.
Chỉ cần hì hục luyện tập bên trong là được.
Chỉ một động tác gập bụng, cô cũng có thể làm liền một nghìn cái!
Và hiệu quả phản hồi trực tiếp.
Cơ thể nhờ rèn luyện trở nên nhẹ nhàng hơn, hành động phản xạ nhanh nhạy hơn hẳn.
-
Một tiếng sau.
Cửa phòng bị đẩy ra.
“Tiểu Hy?”
Diệp Yên khẽ gọi, bước vào.
Thấy Diệp Hy đã nằm ngủ trên giường.
Cô nhẹ nhàng bước tới, định đắp chăn cho Diệp Hy, thì bất ngờ phát hiện tóc Diệp Hy… đã ngắn đi.
Lại thấy cây kéo để trên bàn.
Diệp Yên chợt sững người.
Tiểu Hy đã cắt tóc rồi sao?
Nhưng trước đó Tiểu Hy mới nói: “Em thà bị zombie ăn mất đầu, cũng không cắt tóc!”
Vì làm đẹp?
Không phải.
Diệp Hy không hề thích làm đẹp.
Không cắt tóc là vì mái tóc của hai chị em, từ khi mẹ còn sống, đã cùng nhau để dài.
Mẹ nói thích hai chị em để tóc giống nhau, trông như sinh đôi vậy.
Nhưng bây giờ…
Diệp Yên nhìn Diệp Hy đang ngủ say với vẻ mặt phức tạp, không kìm được vuốt ve khuôn mặt em, khẽ thì thầm: “Tiểu Hy sắp lớn rồi, phải không?”
