Cầm bệnh án và thẻ khám, Tô Tô ủ rũ bước ra khỏi phòng khám của Trọc Thế Giai. Kiếp trước cô chưa từng khám thai, nên không biết khám thai còn phải tái khám, cũng không biết bà bầu còn phải uống vitamin, vi chất và khoáng chất. Chẳng trách Tiểu Ái sinh ra đã ốm yếu, hóa ra là do dinh dưỡng trong bụng mẹ không đủ.
Bốn tuần nữa, ngày tận thế còn đến nữa là, làm sao mà khám thai được?!
Tô Tô có chút phiền não, lặng lẽ cúi đầu xếp hàng đóng tiền, cầm hóa đơn đi lấy thuốc. Cô đang nghĩ xem có nên đi bắt cóc Trọc Thế Giai vào ngày 30 tháng 12 không, thì ở phía bên kia thành Tương, trong một căn cứ quân sự bí mật không mở cửa với bên ngoài, một đám đàn ông vừa huấn luyện xong, đang ngồi trong ký túc xá tán gẫu.
Diệp Dục mặc một chiếc quần đùi màu xanh quân đội, giữa trời lạnh mà cởi trần, tay cầm một cuốn sổ tay, một chân thô lỗ đá văng cửa phòng, vỗ vỗ cuốn sổ trong tay với mấy chục người trong phòng, gào lên:
"Đám chúng mày đánh bài thua tiền tao, mau trả đây, tao đang cần gấp!"
"Mẹ kiếp, tiền thì không có, mạng thì có một!"
Một gã mặc đồ rằn ri, trông ngoài ba mươi, mặt đầy râu ria, đứng dậy, vung cây roi da về phía Diệp Dục. Diệp Dục chạy lên đạp một cú vào bụng gã, gã ngả người ra sau lộn một vòng, nhảy lên bàn, hét lớn:
"Anh em ơi, đây là cơ hội ngàn năm để đổi đời, đánh chết Diệp bóc lột, tiền của chúng ta khỏi trả!"
"Xông lên! Đánh nó!"
"Diệp bóc lột à Diệp bóc lột, mày cũng có ngày hôm nay!"
"Chặn nó, chặn nó, đóng cửa lại, đừng để nó chạy!"
"Giữ nó lại, giữ nó lại, lột quần nó ra!"
"Á, Diệp bóc lột, mày chơi thật à, răng cửa của tao sắp bị mày đánh rụng rồi!"
...
Trong một trận ẩu đả hăng say, Diệp Dục đánh ngã vài người, nhảy lên bàn, một tay cầm cuốn sổ, một tay giơ cây lau nhà, quét mắt nhìn đám lính lêu lổng bên dưới, gầm lên:
"Đứa nào dám qua đây, tao thề sống chết không khuất phục!"
"Diệp bóc lột, mày mau giao cuốn sổ kia ra, anh em còn tha cho mày một mạng!"
"Xì, không có cửa đâu, tao nợ một đống bên ngoài, chỉ trông chờ vào đám lêu lổng chúng mày trả nợ thôi. Muốn lấy sổ, trừ khi giẫm qua xác tao!"
"Nợ gì? Nợ tình à?"
Có người cười đùa chọc ghẹo, đám đông nhìn nhau, rồi nhìn lên bàn, thấy Diệp Dục đang đứng một chân dang tay như hạc vươn cánh, im lặng ra vẻ mặc nhiên thừa nhận.
Mọi người lập tức cười ồ lên trêu chọc, càng hăng máu xông lên cướp cuốn sổ trong tay Diệp Dục. Kẻ ôm chân, người kéo tay, dù bị lau nhà quét vào mặt không ít, nhưng chỉ cần cướp được cuốn sổ, thì số tiền thua trước đây hoặc số tiền vay của thằng nhóc này coi như xóa sổ. Nghĩ đến đây, ai nấy đều hăng hái, ồn ào đến mức muốn lật tung cả ký túc xá.
"Bíp... bíp!!!"
Một tiếng còi báo động chói tai vang lên, phá tan mọi trò cười đùa. Tất cả những kẻ đang gây sự nhanh chóng tản ra, chạy về giường mình bắt đầu mặc đồ. Tiếng còi vang lên nghĩa là có nhiệm vụ.
"Chuyện gì thế? Kim Cương, mày biết không?"
Trong lúc mặc đồ, một người đeo kính, mặt thư sinh, hỏi gã đàn ông ngoài ba mươi đầy râu ria tên Kim Cương bên cạnh. Kim Cương quay lại liếc hắn, lắc đầu, nghiêng đầu nhìn Diệp Dục đã mặc đồ chỉnh tề đứng bên cạnh, hỏi:
"Diệp bóc lột, mày biết không?"
"Nghe nói thành Đức lại xảy ra chuyện." Chưa kịp để Diệp Dục trả lời, một lính đặc chủng có nước da trắng trẻo, để một chòm râu nhỏ, trông có vẻ như thầy bói, chen vào, phổ biến tin đồn cho mọi người, "Tao nghe đội trưởng nói, vụ trung tâm kiểm soát dịch bệnh thành Đức, lãnh đạo thành Đức không trấn áp nổi rồi."
Kim Cương không nhịn được chửi ầm lên, "Chơi chúng ta à, lần trước bọn ta đến, bảo không có chuyện của bọn ta, đi dạo một vòng quanh thành Đức rồi về. Lần này lại bảo bọn ta đến dạo nữa à?"
Mọi người lại cười đùa chửi bới một trận. Diệp bóc lột... Diệp Dục không thèm để ý, cẩn thận nhét cuốn sổ dưới gối, tiện tay bỏ một chiếc điện thoại cục gạch vào túi quần sau. Gã lính đặc chủng trông như thầy bói bên cạnh thấy vậy, giơ tay định tát một cái, Diệp Dục phản ứng nhanh nhảy tránh, chỉ nghe gã thầy bói hạ giọng quát:
"Diệp bóc lột, mày điên à? Làm nhiệm vụ không được mang điện thoại!"
"Thầy bói cút đi, mấy hôm nay tao có cuộc gọi quan trọng phải chờ!" Diệp Dục vươn tay dài kẹp cổ gã thầy bói, lôi hắn vừa đi ra ngoài vừa đe dọa, "Lúc giết người tao nhất định tắt máy, chỉ bật lúc rảnh thôi, mày đừng có lắm mồm, không thì trả tiền ngay."
"Tao không thấy gì hết, tao không thấy gì hết!..."
******* Lời tác giả *******
Có một độc giả tên Vô Tâm, hôm qua mua vé số trúng 5 triệu, nên mọi người khích lệ, để ăn mừng Vô Tâm trúng 5 triệu, tôi đăng thêm chương!
Chương 024: Tiền trợ cấp
Tiếng Diệp Dục và gã thầy bói dần xa dần, phía sau Kim Cương và Thư Sinh lẽo đẽo đi theo. Kim Cương lẩm bẩm chửi nhỏ: "Cái đồ khỉ gió, Diệp bóc lột mấy hôm nay như mắc bệnh tham tiền vậy. Thư Sinh, mày có biết chuyện gì không?"
"Ơ... mày thật sự không biết hay giả vờ đấy? Là đêm hôm đó..." Thư Sinh nhìn Kim Cương cười mờ ám, "Nghe nói chọc phải một cô gái trong sạch, bây giờ đang khắp nơi gom tiền cho cô ấy."
"Mẹ kiếp! Tao còn đang thắc mắc đêm đó sao Diệp bóc lột không đến đánh bài, hóa ra là!!!!"
Câu nói còn dang dở, Kim Cương không nói tiếp, quay đầu nhìn Thư Sinh, hai người đều lộ ra vẻ mặt thần bí và hả hê, rồi nhìn về phía Diệp bóc lột phía trước, Kim Cương không khỏi cảm thán,
"Không dễ dàng gì, sắp 25 rồi, cuối cùng cũng đã nếm mùi gái."
"Đúng vậy, hơn cả ông 34 tuổi mà vẫn chưa nếm mùi gái đấy!"
"Mẹ mày có im mồm được không?!!!"
...
Nói chuyện một hồi, mọi người đã lần lượt vào phòng họp, mỗi người tìm chỗ ngồi của mình, không ai nói chuyện nữa, ai nấy đều ra vẻ nghiêm túc, thề sống chết bảo vệ tổ quốc. Một lúc sau, mấy vị lãnh đạo bước vào, quét mắt nhìn hai mươi người được trang bị đầy đủ, ở đây có ba đội đặc chủng, đều là những binh vương các khóa, những nhân tài ưu tú nhất được tuyển chọn từ quân đội. Ánh mắt của một số lãnh đạo có chút không nỡ, nhưng vẫn phát cho mỗi người một tờ biểu mẫu.
