Những cửa hàng kiểu này thường làm ăn nhỏ lẻ, người ta đến đây mua vật liệu xây dựng thường là những nhà đang sửa chữa, thiếu thứ gì đó như mấy cây đinh, một chút xi măng, nên cửa hàng chẳng dự trữ được bao nhiêu.
Bố Tô ôm một bao xi măng xuống lầu, Mẹ Tô thì lục lọi trong cửa hàng tìm đồ ăn. Tô Tô liếc nhìn quầy của chủ cửa hàng, rút ra một chùm chìa khóa xe, lại nhìn ra chiếc xe bán tải trước cửa. Cô bước tới trước xe, thử một chút, cửa xe mở ra.
“Bố, mẹ, chúng ta có xe chở xi măng rồi!”
Tô Tô ngồi vào ghế lái, vui vẻ hét với bố mẹ trong cửa hàng. Chắc hẳn chủ tiệm vật liệu xây dựng nào cũng trang bị một chiếc xe bán tải để chở hàng, nếu không thì việc giao hàng tận nơi sẽ rất bất tiện.
Chỉ là tiếng hét của cô lại khiến vài con zombie chú ý. Zombie hoạt động về đêm tốt hơn ban ngày, thính giác và khứu giác cũng nhạy bén hơn. Nhưng mấy con zombie từ xa bước tới chậm quá, Tô Tô không đợi được, nhảy xuống xe, chủ động nghênh đón chúng.
Chỉ trong vài phút, Tô Tô đã xử lý xong đám zombie, cầm trên tay mấy viên tinh hạch mới lấy được còn dính máu, xoa xoa cái dạ dày đang phản chủ, chống tay vào gốc cây nôn khan vài tiếng. Bỗng nhiên, một âm thanh nhỏ vụn vang lên bên tai, khiến cô cảnh giác.
Cô đứng thẳng người, lắng nghe kỹ. Âm thanh đó hình như phát ra từ một siêu thị nhỏ đối diện. Không có tiếng “hộc hộc” của zombie, chắc không phải zombie, nhưng cũng không giống tiếng người bình thường.
Tô Tô nhấc chân đi về phía siêu thị đang mở cửa, tiếng động nhỏ vụn càng lúc càng rõ. Trong không khí có mùi máu tanh nhàn nhạt, nhưng bị che lấp bởi mùi sầu riêng nồng nặc.
Cô nhẹ nhàng bước vào siêu thị, bật công tắc đèn trên tường, men theo âm thanh mà tìm tới. Vòng qua một kệ hàng, cô thấy một đôi chân đàn ông đi giày thể thao. Nhìn lên, hóa ra là Tạ Hào Thế đang ôm cổ, sắc mặt tái nhợt dựa vào kệ hàng, bên cạnh là mấy quả sầu riêng bị bổ đôi. Có vẻ anh ta bị thương, để tránh mùi máu lọt vào mũi zombie, cố ý bổ mấy quả sầu riêng đặt bên cạnh.
Đầu anh khẽ động, phía sau là mấy túi khoai tây chiên phát ra tiếng sột soạt. Đôi mắt Tạ Hào Thế tối đen nhìn Tô Tô tiến lại gần. Anh ngẩng đầu, im lặng nhìn cô bước tới, đường nét khuôn mặt kiên nghị, nhưng trong ánh mắt lại ẩn giấu sự yếu đuối không ai biết.
Tô Tô đứng trước mặt anh, gương mặt bình thản không lộ rõ suy nghĩ. Cô giơ con dao bầu trên tay, từ từ áp sát Tạ Hào Thế, lưỡi dao sắc bén nằm ngay trên động mạch dưới da cổ anh. Trong lòng cô dấy lên một cảm giác kỳ lạ: cao thủ số một thời tận thế trong tương lai, giờ đang nằm dưới lưỡi dao của cô, chỉ cần cô dùng chút lực, mạng sống của Tạ Hào Thế sẽ chấm dứt.
Chương 050: Cao thủ số một thời tận thế
Nhìn tình hình hiện tại, rõ ràng Tạ Hào Thế đã bị zombie cắn. Anh ta hoặc sẽ biến thành zombie, hoặc sẽ trở thành dị năng giả, mà khả năng sau là rất lớn. Nhìn vẻ mặt chờ chết của Tạ Hào Thế, rõ ràng là không cam lòng chết như vậy, nhưng vẫn giữ thái độ cam chịu, thật bi thương.
“Động thủ đi, đừng do dự nữa.”
Một lúc sau, Tạ Hào Thế nhắm mắt, giọng khàn khàn cất lên. Anh tưởng Tô Tô mãi không hạ dao là vì nể tình quen biết, không nỡ ra tay?
Tô Tô cười, nụ cười đầy bí ẩn, thu hồi con dao, nhẹ nhàng nói: “Tôi thấy anh vẫn còn sức nói chuyện, đầu óc cũng tỉnh táo, chưa chắc đã biến thành zombie. Vậy bây giờ tôi không giết anh, một tiếng nữa tôi quay lại. Nếu anh biến thành zombie, tôi sẽ không nương tay. Còn nếu không biến... nhớ kỹ, anh nợ tôi một mạng! Sau này có chuyện gì đắc tội với tôi, hãy nhớ hôm nay tôi đã không giết anh.”
Nói xong, Tô Tô quay người bước ra khỏi siêu thị, tiện tay lấy trên kệ một túi hạt dưa, đứng giữa siêu thị và cửa hàng vật liệu xây dựng, vừa nhấm nháp hạt dưa vừa bảo vệ bố mẹ. Thấy con zombie nào lảng vảng tới siêu thị, cô cũng tiện tay xử lý luôn.
Cô chạy qua chạy lại giết zombie, thỉnh thoảng vào mấy cửa hàng quần áo bên cạnh tìm vài bộ đồ, vào siêu thị vác ít gạo dầu, thi thoảng lại dừng lại nhàn nhã nhấm hạt dưa. Cảnh tượng đó khiến bố mẹ Tô đang hì hục chuyển xi măng lên xe bán tải phải tròn mắt. Còn Tạ Hào Thế trong siêu thị, quay đầu nhìn qua kệ hàng thấy bóng dáng Tô Tô, khuôn mặt kiên nghị cũng hơi xúc động.
Dù cô gái này miệng lưỡi độc ác, ngoài mặt nói không quan tâm đến sống chết của anh, nhưng vẫn đứng gác bên ngoài siêu thị, bất kỳ con zombie nào ngửi thấy mùi máu mà bò tới đều bị cô chặn lại. Khoảnh khắc đó, Tạ Hào Thế cảm thấy bóng lưng của Tô Tô trở nên mềm mại hơn nhiều.
Zombie trên con phố này kéo đến không ngừng, hết đợt này đến đợt khác. Tô Tô liếc nhìn đồng hồ, đã hơn một tiếng rồi. Bố mẹ Tô lại vào cửa hàng vật liệu bên cạnh lục lọi. Cô quay lại nhìn Tạ Hào Thế, vẫn chưa có dấu hiệu biến thành zombie, bèn ngồi xổm xuống hỏi:
“Chúng tôi sắp đi rồi, anh đi cùng hay ở lại đây?”
Đương nhiên là phải đi cùng Tô Tô rồi. Không đi thì ở lại đây làm mồi cho zombie chắc? Tạ Hào Thế cười nhạt với Tô Tô, vì sự thay đổi trong cách nhìn về cô, nụ cười này lại ẩn chứa một sự cưng chiều mà chính anh cũng không nhận ra. Anh nới lỏng tay đang ôm cổ, cúi đầu nhìn, nghiêng nghiêng cổ, ngoài cảm giác hơi ê ẩm, vết thương bị zombie cắn cũng không thấy đau lắm.
Tạ Hào Thế vịn vào kệ hàng, cố gắng đứng dậy. Tô Tô thấy anh chậm chạp, không nhịn được đưa tay định đỡ anh một cái, nhưng bỗng nhiên cảm thấy tay tê rần. Cô hoảng hốt, rụt tay lại, lùi một bước, nhìn Tạ Hào Thế, “Anh...”
Tạ Hào Thế ngơ ngác nhìn sắc mặt thay đổi của Tô Tô, cũng cảm thấy cơ thể mình có gì đó không ổn. Anh đứng thẳng người, xòe hai tay ra, một tia điện tím bất ngờ bắn ra.
