Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Trọng Sinh: Ta Biến Nhà Xe Thành Pháo Đài Bất Khả Xâm Phạm > Chương 56

Chương 56

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 56 có bản audio.

Chương 56: Biết cha nuôi tao là ai không?

 

Lâm Phong nhanh chóng rút lui qua cầu thang thoát hiểm, bên tai là tiếng người ồn ào đang đến gần.

 

Quẹo qua góc cua tầng hai, anh dừng lại hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cơn buồn nôn đang trào dâng.

 

Dù hồi cố thủ trong ký túc xá, anh đã dùng kim nước giết không ít kẻ tấn công, nhưng cách cánh cửa chống trộm, bọn chúng chỉ như những mối đe dọa mơ hồ.

 

Còn bây giờ…

 

Óc văng tung tóe, mắt trợn tròn, máu phun trào…

 

Từng chi tiết in hằn lên võng mạc.

 

Tiếng truy đuổi vẫn đến gần, Lâm Phong vội vàng tiếp tục đi xuống, bước ba bước một lần xuống tầng hai.

 

Tầng hai là khu thực phẩm.

 

Anh lách sâu vào trong kệ hàng, lưng áp sát vào khung kim loại.

 

Tiếng bước chân của kẻ truy đuổi loanh quanh ngoài hành lang, ánh đèn pin thỉnh thoảng quét qua khe hở giữa các kệ.

 

Anh nín thở cho đến khi những tiếng động hỗn loạn đó xa dần, mới từ từ thở ra.

 

Nhưng ngay lúc thần kinh vừa chùng xuống, thắt lưng sau đột nhiên truyền đến một cơn đau nhói.

 

“Chết đi!” Một giọng nói non nớt nhưng hung dữ vang lên.

 

Lâm Phong xoay người, thấy một thằng bé đang cầm dao trái cây, mũi dao chạm vào áo chống đạn.

 

Nếu không có lớp sợi nano và gốm bảo vệ, nhát dao này đã đâm vào thận.

 

Thấy đánh lén không thành, mắt thằng bé càng hung dữ, lại vung dao đâm vào cổ họng Lâm Phong!

 

“Thằng khốn!” Lâm Phong chụp lấy cổ tay nó, lực gần như bóp nát xương.

 

Thằng bé đau đớn, dao rơi loảng xoảng xuống đất, nhưng vẫn không chịu thua, giơ chân đá mạnh vào hạ bộ Lâm Phong.

 

Ánh mắt Lâm Phong lạnh đi, trực tiếp tung một cú đập đầu gối vào bụng nó.

 

Thằng bé rên lên một tiếng, co người quỳ xuống đất, nhưng vẫn nghiến răng ngước lên nhìn anh, “Mày… mày dám đánh tao?! Biết cha nuôi tao là ai không?!”

 

“Ồ?” Lâm Phong cười lạnh, túm cổ áo nó nhấc bổng lên, ấn vào kệ hàng, “Nói nghe xem, coi có dọa chết tao không.”

 

Thằng bé đau đến mặt trắng bệch, nhưng vẫn cứng miệng, “Cha nuôi tao là Thiết Thủ! Ông chủ siêu thị này! Mày dám động vào tao, ổng sẽ chặt mày ra cho chó ăn!”

 

Mắt Lâm Phong lóe sáng, định cho thằng nhỏ hư này một bài học, thì bỗng nhiên tai anh động đậy.

 

Từ xa vọng đến tiếng bước chân hỗn loạn đang nhanh chóng đến gần.

 

“Chết tiệt!” Trong lòng anh thắt lại, tay hơi nới lỏng.

 

Thằng bé nắm cơ hội giãy ra, phóng đi như mèo hoang bị dọa, vừa chạy vừa rống cổ họng, “Có người! Có kẻ xâm nhập ở đây!!”

 

Âm thanh chói tai vọng khắp siêu thị trống trải.

 

Lâm Phong chửi thầm một tiếng, quay người chui sâu vào trong kệ hàng.

 

Phía sau lập tức vang lên những tiếng la hét liên hồi!

 

“Ở khu thực phẩm!”

 

“Mau bao vây tầng hai!”

 

“Đừng để hắn chạy!”

 

Nhờ các kệ hàng lộn xộn che chắn, Lâm Phong chạy như điên trong bóng tối.

 

Anp cố tình đạp đổ vài dãy đồ hộp tạo tiếng động, dụ một phần kẻ truy đuổi đi hướng khác.

 

Ở góc cua, anh đột nhiên đổi hướng, chui vào một lối đi nhân viên khuất.

 

Tim đập thình thịch trong lồng ngực, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

 

Đúng lúc đó, từ bóng tối bên trái bất ngờ thò ra một bàn tay thon thả, nắm chặt lấy cổ tay anh.

 

“Đừng lên tiếng.” Một giọng nữ cố tình hạ thấp vang lên bên tai.

 

Lâm Phong theo phản xạ muốn giãy ra, nhưng khi quay đầu lại, anh chạm phải một đôi mắt trầm tĩnh.

 

Đó là một cô gái trẻ chừng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, cô mặc một chiếc áo chống rét xám phồng, vành mũ kéo rất thấp, gần như che khuất nửa khuôn mặt.

 

Nhưng khi cô hơi ngước lên, Lâm Phong để ý thấy dưới áo chống rét lộ ra cổ áo, đó là một chiếc áo nhân viên màu xanh đậm của Walmart, trên cổ còn đính một tấm thẻ đã phai màu, in rõ dòng chữ Lâm Hạ và Trưởng bộ phận.

 

“Muốn sống thì theo tôi.” Cô buông cổ tay Lâm Phong ra, áo chống rét cọ xột xoạt.

 

Chưa kịp để Lâm Phong đáp lại, cô đã xoay người gạt một đống thùng giấy phủ đầy băng giá, phía sau ẩn hiện một cánh cửa kim loại hoen gỉ.

 

Cánh cửa rất kín trong hành lang tối tăm, Lâm Hạ thành thục vặn khóa, đẩy cửa bước vào.

 

Bên trong là một văn phòng nhỏ chật hẹp, trên tường đóng một lớp băng dày.

 

Một ông lão tóc bạc trắng co ro trong túi ngủ ở góc phòng, bên cạnh đặt vài chiếc đèn dầu cải tạo từ hộp thiếc, ngọn lửa leo lét hắt bóng ông lên tường.

 

“Ông ơi, con về rồi.” Lâm Hạ khẽ nói, từ túi trong áo chống rét lôi ra một bình giữ nhiệt, cẩn thận cho ông uống vài ngụm nước ấm.

 

Lâm Phong nhìn quanh, phát hiện văn phòng này tuy đơn sơ nhưng đồ đạc đầy đủ.

 

Góc phòng chất đống đồ hộp, thuốc men, bếp cồn sưởi ấm, thậm chí còn vài cuốn sách cũ đã lật nhàu.

 

“Hai người luôn trốn ở đây?” Lâm Phong khẽ hỏi.

 

Lâm Hạ gật đầu, “Khi cực hàn giáng xuống, siêu thị vốn có vài chục người sống sót, mọi người nhờ hàng hóa mà sống khá ổn. Nhưng sau đó…”

 

Cô ngừng lại, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, “Một bọn côn đồ xông vào.”

 

“Bọn chúng mang theo súng săn và dao rựa, khống chế tất cả mọi người.”

 

Ông lão ho hai tiếng, giọng khàn đặc, “Chúng bắt đàn ông làm nô lệ, còn phụ nữ…”

 

Ông không nói tiếp, chỉ lắc đầu.

 

Lâm Hạ nối lời, “Tôi và ông thấy tình hình không ổn, thừa lúc hỗn loạn chạy thoát. Ông là thợ sửa chữa lâu năm của siêu thị, biết nhiều lối đi bí mật và phòng kín, nên chúng tôi luôn trốn ở đây, không bị phát hiện.”

 

Lâm Phong cau mày, “Bọn chúng vẫn còn kiểm soát siêu thị?”

 

“Ừ.” Lâm Hạ gật đầu, “Chúng lập ra quy tắc riêng, phân loại người sống sót thành ba hạng chín bậc. Phụ nữ đẹp bị nhốt ở khu trang sức, đàn ông thì làm lao công, hoặc…”

 

Cô không nói hết, nhưng Lâm Phong đã hiểu.

 

“Hai người định trốn mãi ở đây?” Lâm Phong hỏi.

 

Lâm Hạ im lặng một lát, đột nhiên ngẩng lên, ánh mắt kiên định, “Không, chúng tôi muốn phản kháng, nhưng… chỉ có hai người, lực lượng không đủ. Những ai còn chút nhân tính đã bị hành hạ đến chết rồi! Những kẻ còn sống… đều là đồng bọn chủ động tham gia bạo hành.”

 

Cô nhìn chằm chằm Lâm Phong, giọng hạ thấp hơn, “Nhưng anh thì khác, anh có súng, và… anh trông không giống người thường.”

 

Lâm Phong nheo mắt, “Cô muốn tôi giúp các người?”

 

Lâm Hạ nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong, giọng trầm tĩnh.

 

“Không phải giúp tôi, mà là giúp chính anh.”

 

Cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua trang bị trên người Lâm Phong: áo chống đạn, áo chống rét, súng trường cải tạo.

 

Khóe miệng cô nhếch lên một nụ cười thấu hiểu, “Nhìn cách ăn mặc của anh, chắc anh không phải dân nhặt rác bình thường nhỉ?”

 

Lâm Phong không trả lời, nhưng ánh mắt khẽ động.

 

Lâm Hạ tiếp tục, “Anh đến đây, chắc là để tìm vật tư? Thuốc men? Đồ ăn?”

 

Cô ngừng lại, “Nhưng nếu không dọn sạch bọn Thiết Thủ, anh chẳng lấy được gì đâu.”

 

Lâm Phong im lặng một lát, ngón tay vô thức vuốt ve báng súng.

 

Anh đúng là đến tìm vật tư, nhưng không ngờ tình hình ở đây lại phức tạp như vậy.

 

“Cô muốn tôi một mình đối phó với tất cả bọn chúng?” Anh cười lạnh, “Dù tôi có súng, cũng chưa chắc toàn thân rút lui được.”

 

Lâm Hạ lắc đầu, từ trong túi móc ra một tờ bản đồ siêu thị nhàu nát, trên đó đánh dấu vài chấm đỏ.

 

“Không phải bảo anh liều mạng! Bọn Thiết Thủ tối nào cũng tổ chức yến tiệc ở khu trang sức, uống rượu vui chơi đến tận khuya. Chúng uống toàn rượu mạnh trong kho siêu thị, nửa đêm sau thì say như chết.”

 

“Vậy à…” Lâm Phong cười, “Nhưng tôi đoán tối nay chúng sẽ không uống rượu.”

 

“Sao vậy?” Lâm Hạ tò mò hỏi.

 

“Vì tôi vừa giết ba người của chúng! Bây giờ chúng đang chạy khắp nơi tìm tôi, không giết được tôi, chắc cũng không có gan uống rượu đâu!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi