Chương 75: Xuất phát, căn cứ Hồng Sơn (3)
“Sao vậy?” Miêu Húc Đan khó hiểu nhìn Vương Tiểu Tiểu.
Vương Tiểu Tiểu lắc đầu, đưa dịch tinh khiết cho cô ấy, “Về sau có tính toán gì không?”
Miêu Húc Đan lắc lắc lọ dịch tinh khiết trong tay, “Tính toán gì? Sống đã rồi tính tiếp.”
Nhìn bóng lưng Miêu Húc Đan đi xa, ánh mắt Vương Tiểu Tiểu lóe lên, đại lão tương lai từ tay cô mà ra đời, cô biết Miêu Húc Đan sẽ không chết, chỉ là không biết cô ấy có còn đưa ra quyết định giống kiếp trước hay không.
Kiếp trước cô ấy có thể một mình chịu đựng virus zombie để trở thành người tiến hóa, kiếp này có điều kiện tốt như vậy, không thể nào không được.
Từng lọ dịch tinh khiết trao cho những người phụ nữ đang xếp hàng, nhìn vẻ mặt trịnh trọng nắm chặt lọ dịch của họ, trong lòng Vương Tiểu Tiểu không khỏi dâng lên một niềm hào hùng, ai bảo nữ nhi không bằng nam nhi chứ!
“Chị?” Một giọng nói rụt rè vang lên.
Thì ra là người phụ nữ vừa nãy quỳ trên mặt đất, thấy người khác đều vui vẻ ôm dịch tinh khiết rời đi, trong lòng bắt đầu lo lắng.
Vương Tiểu Tiểu liếc cô ta một cái, trong lòng trợn mắt, thu ghế lại, xoay người chuẩn bị về xe đi nghỉ.
“Chị!” Người phụ nữ loạng choạng bước lên hai bước, “Chị, em cũng muốn trở thành người tiến hóa, có được không…”
Vương Tiểu Tiểu đưa tay ra, “Vật tư đâu? Đưa đây!”
Người phụ nữ sửng sốt một chút, ấp úng nói: “... Em không có, chị, chị có thể cho em…”
“Không được!” Lần này Vương Tiểu Tiểu không nhịn được, trực tiếp trợn mắt một cái thật to ngay trước mặt cô ta.
Đúng là người gì đâu, lúc nãy nhắc nhở thì bảo không muốn thành người tiến hóa, giờ thấy người khác hành động rồi lại sốt ruột.
Còn tệ hơn là trực tiếp đưa tay xin cô.
“Chị!” Giọng người phụ nữ mang theo tiếng khóc, nhìn Vương Tiểu Tiểu y hệt nhìn kẻ bạc tình.
Khóe miệng Vương Tiểu Tiểu giật giật hai cái, “Đừng gọi tôi là chị, tôi không có em gái!”
Người khác đều biết lấy vật tư đổi với cô, chỉ có cô ta, mở miệng là xin, đúng là cái thói gì đâu.
Nhìn cô ta, rồi nhìn Miêu Húc Đan, Vương Tiểu Tiểu lắc đầu trong lòng.
Xoay người lên xe, nhận ra người phụ nữ vẫn đi theo sau, Vương Tiểu Tiểu lấy súng máy ra khẽ lắc về phía cô ta, “Đừng lại gần xe của tôi, đạn không có mắt đâu.” Cô còn dùng họng súng chỉ vào xác chết dưới đất ra hiệu.
Bước chân người phụ nữ khựng lại, trên mặt vương nước mắt, đáng thương nhìn chằm chằm Vương Tiểu Tiểu.
‘Rầm!’
Cửa xe đóng sầm lại, người phụ nữ đứng tại chỗ do dự một lúc rồi vừa khóc vừa rời đi.
Thấy cô ta rời đi, Vương Tiểu Tiểu lại đợi thêm một lát, mới từ trong xe đi ra.
Đứng trong bóng tối, Vương Tiểu Tiểu kích động hà hơi vào lòng bàn tay.
Ở căn cứ Tứ Hải không tiện hành động, cô còn chưa kịp xem siêu năng hệ hỏa sau khi thêm thuộc tính dung nham đã biến thành dạng gì.
Ý niệm vừa động, siêu năng hệ hỏa bộc phát, trong lòng bàn tay Vương Tiểu Tiểu giơ lên xuất hiện một khối bán lưu động không đều đường kính khoảng nửa mét.
Siêu năng hệ hỏa sau khi thêm thuộc tính dung nham đã có sự thay đổi rất lớn.
Màu đỏ rực ban đầu biến thành màu đỏ sẫm, ngọn lửa bốc lên ban đầu cũng biến mất, thay vào đó là hình dạng bán lưu động, trên khối lửa thỉnh thoảng phát ra tiếng ‘xèo xèo’ rồi bắn ra từng cụm lửa nhỏ, theo ngọn lửa lay động, từng cụm khói đen bay lên, dung nham theo ngón tay Vương Tiểu Tiểu nhỏ xuống, ăn mòn mặt đất thành những hố sâu.
Kỳ lạ là, khối lửa có sát thương khổng lồ này trong tay Vương Tiểu Tiểu lại như một cục nước ấm, không hề có sát thương gì.
Nhìn khối lửa có vẻ nặng nề trong tay, Vương Tiểu Tiểu có chút lo lắng, xem ra tính ăn mòn quả thực mạnh hơn, nhưng tốc độ ném ra có bị chậm lại không nhỉ.
Với tâm trạng nghi ngờ, Vương Tiểu Tiểu tìm một cái cây to bằng một người ôm, đứng từ xa tấn công nó.
‘Phụt!’
Chỉ thấy khối lửa vừa nãy trong tay Vương Tiểu Tiểu như vòi cứu hỏa được mở van, hóa thành một con rắn lửa to bằng cánh tay lao về phía đại thụ, vừa mới tiếp xúc, toàn bộ bề mặt cây lập tức bị cacbon hóa, tiếp theo, lửa bốc lên trời, khói đen dày đặc bốc lên.
Vương Tiểu Tiểu há to miệng, nhìn lòng bàn tay, rồi nhìn cây đổ ầm xuống đất.
Chết tiệt!
Cô dám chắc, siêu năng hệ hỏa cấp ba bình thường tuyệt đối không có sát thương như vậy.
Thuộc tính dung nham này cũng đỉnh quá đi!
Nhìn khối lửa vẫn còn đang sùng sục trong tay, Vương Tiểu Tiểu cười đến nỗi lộ cả răng.
“Hề hề hề!”
“A!”
Còn chưa kịp tận hưởng, một tiếng thét chói tai vang lên bên tai.
Vương Tiểu Tiểu theo phản xạ thu hồi siêu năng hệ hỏa, nhìn về phía phát ra tiếng thét.
Thì ra người phụ nữ lúc trước xin Vương Tiểu Tiểu thu nhận vẫn chưa đi xa, cô ta vẫn luôn tìm cơ hội tiếp cận Vương Tiểu Tiểu.
Vừa rồi thấy bên này có ánh lửa lóe lên liền chạy tới, nhưng còn chưa kịp đến gần Vương Tiểu Tiểu thì đã bị cây đổ đè trúng, lửa rơi xuống người, bỏng da.
Khi Vương Tiểu Tiểu chạy tới xem thì người phụ nữ đã lăn lộn trên đất kêu gào, cố gắng dập tắt lửa trên người.
Vương Tiểu Tiểu lập tức dùng chân hất một lớp cát phủ lên người cô ta.
Lửa tắt, người phụ nữ run rẩy ôm chân bị thương vừa ho vừa khóc.
Thấy lửa đã tắt, Vương Tiểu Tiểu xoay người bỏ đi.
“Khoan đã, ho khụ khụ, tôi bị bỏng rồi.”
Người phụ nữ lao tới, ôm chặt lấy chân Vương Tiểu Tiểu.
Vương Tiểu Tiểu cúi đầu nhìn cô ta, “Rồi sao?”
Người phụ nữ lớn tiếng tố cáo, “Lửa là chị làm, tôi bị chị làm bị thương, chị phải chịu trách nhiệm!”
Vương Tiểu Tiểu: “Hả? Mắt nào của cô thấy tôi đốt lửa?”
Ánh mắt người phụ nữ lóe lên vài cái, càng ôm chặt chân Vương Tiểu Tiểu hơn.
Trời tối như vậy, cô ta cách cô còn một đoạn, căn bản không thể thấy cô làm gì, thấy vẻ chột dạ của cô ta, Vương Tiểu Tiểu càng yên tâm hơn, cô tạm thời chưa định lộ siêu năng hệ hỏa của mình.
“Tôi bị thương, ho khụ khụ, cô không thể bỏ tôi được!” Người phụ nữ cố chấp đòi đi theo Vương Tiểu Tiểu, “Cô cứu tôi, không thể để tôi tự sinh tự diệt được, cô phải chịu trách nhiệm đến cùng!”
Vương Tiểu Tiểu hoàn toàn hết nói nổi, đây là logic gì vậy trời, chẳng lẽ cô cứu cô ta lại thành ra cứu sai?
Lười phí lời với cô ta, Vương Tiểu Tiểu dùng sức giãy ra khỏi sự kìm kẹp của cô ta, xoay người đi về phía xe.
Phía sau là tiếng gào khóc thảm thiết của người phụ nữ, “Cô không thể bỏ tôi ở đây được, cô giết mấy người đàn ông đó, lại không quản tôi, tôi sẽ chết! Sẽ chết! Cô đang giết người!”
Vương Tiểu Tiểu khựng lại một chút, lạnh lùng ném lại một câu, “Cô có thời gian ở đây cãi nhau với tôi, chi bằng đi tìm xem còn vật tư gì không.”
Trở lại xe, tắm nước nóng thật thoải mái, Vương Tiểu Tiểu trực tiếp chìm vào giấc ngủ.
Chiếc xe là do hệ thống tạo ra, sau khi khóa lại người khác căn bản không thể mở từ bên ngoài, nên cô ngủ rất yên tâm.
Sáng hôm sau, Vương Tiểu Tiểu kéo cửa xe trong ánh bình minh, đập vào mắt là một đám phụ nữ đứng im lặng.
Vương Tiểu Tiểu quét một vòng, ánh mắt run lên hai cái, hôm qua họ còn hơn năm mươi người, hôm nay chỉ còn hơn bốn mươi người.
Miêu Húc Đan đứng ở đầu hàng bước lên một bước, dẫn đầu cúi chào Vương Tiểu Tiểu cảm ơn, “Vương lão bản, cảm ơn cô, chúng tôi đã trở thành người tiến hóa rồi.”
Cảm ơn các bảo bối đã bỏ phiếu và tặng quà cho Tiểu Bát, lát nữa còn một chương thêm nữa (#^.^#)
