85. Chương 85: Không Tệ, Về Sau Mỗi Bữa Đều Lên Món Này
Đứng trong phòng khách, Vương Tiểu Tiểu áp tai vào cửa, khóe miệng khẽ nhếch lên nghe ngóng động tĩnh từ tầng dưới vọng lên.
Thang Vọng đoán không sai, Vương Tiểu Tiểu đúng là sẽ không lật mặt với hắn ngay lúc này, cô không những không lật mặt mà còn sẽ hợp tác với hắn.
Giai đoạn này, Vương Tiểu Tiểu muốn hệ thống nhanh chóng thăng cấp thì cần rất nhiều tích phân, hợp tác với căn cứ Hồng Sơn có lợi cho cô.
Chỉ là, hợp tác thế nào phải do cô quyết định. Kẻ đã muốn giết cô, sao cô có thể để hắn được thoải mái? Dù tạm thời chưa động đến hắn, cũng phải gieo cho hắn vài quả bom hẹn giờ, tiện cho việc thanh toán sau này.
Sáng hôm sau, khi Vương Tiểu Tiểu vừa ngáp vừa bước xuống lầu thì Thang Vọng đã chỉnh tề, vẻ mặt ôn hòa ngồi chờ ở phòng khách: “Vương chủ, đêm qua nghỉ ngơi thế nào?”
Vương Tiểu Tiểu bĩu môi: “Cũng tạm được, chỉ là giường hơi cứng, chăn không đủ mềm, trong phòng còn có chút mùi lạ thôi.”
Trong mắt Thang Vọng thoáng hiện một tia tức giận, nhưng trên mặt không hề lộ ra, hắn hơi áy náy nói: “Vậy là ta tiếp đón không chu đáo rồi. Vương chủ yên tâm, hôm nay ta sẽ sai người hầu dọn lại phòng cho cô.”
Nói xong, Thang Vọng lạnh lùng phân phó người hầu đứng bên cạnh: “Còn không mau đi thu dọn lại phòng của Vương chủ! Nếu vẫn không khiến Vương chủ hài lòng thì tự mình cút đi, người vô dụng như vậy, ta Thang Vọng không dùng nổi.”
Thấy người hầu vội vã lui đi, Vương Tiểu Tiểu chẳng hề áy náy chút nào.
Đừng nhìn những người này trước mặt Thang Vọng khúm núm, ra ngoài cửa thì đứa nào cũng ra dáng ông chủ, không biết đã ức hiếp những người sống sót bình thường bên ngoài ra sao. Nhìn bọn họ bị phạt, Vương Tiểu Tiểu không thấy có lỗi, chỉ coi như xem một màn kịch hay.
“Vương chủ chắc đói rồi, ăn sáng trước đã.”
Khi Vương Tiểu Tiểu ngồi vào bàn ăn, nhìn thấy trứng rán, sữa và bánh mì, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Thang Vọng vẫn luôn quan sát kỹ biểu cảm của Vương Tiểu Tiểu, vì vậy đã thấy hết những thay đổi trên mặt cô, hắn cười một tiếng, giấu đi sự đắc ý trong đáy mắt: “Vương chủ, bữa sáng hôm nay thế nào, có hợp khẩu vị không?”
Vương Tiểu Tiểu nhếch khóe miệng: “Không tệ!”
Khóe miệng Thang Vọng lộ ra ý cười, nhưng ngay giây sau nụ cười đó liền cứng đờ trên mặt.
Chỉ nghe Vương Tiểu Tiểu nói thêm một câu: “Về sau sáng, trưa, tối đều theo tiêu chuẩn này, trứng rán, bánh mì và sữa, thiếu thứ nào cũng không được!”
“Vương chủ, cái này... trưa và tối cũng ăn những thứ này thì có phải quá đơn giản với cô rồi không?”
Vương Tiểu Tiểu lắc đầu: “Tôi đâu phải chỉ ăn những thứ này, các món khác cứ làm như thường, chỉ là tôi rất thích mấy món này, nên thêm vào mỗi bữa thôi.” Nói rồi, Vương Tiểu Tiểu liếc nhìn Thang Vọng đang có vẻ mặt khó coi, lại nói: “Yêu cầu nhỏ nhặt như vậy, chắc Thang căn cứ trưởng không đến mức không làm được chứ?”
Nghe vậy, Thang Vọng chỉ đành gượng gạo nặn ra một nụ cười ôn hòa: “Không đâu, sao có thể chứ, Vương chủ thích thì mỗi bữa thêm vào cũng chẳng khó khăn gì.”
Ăn xong bữa sáng, Vương Tiểu Tiểu nói cô còn chưa được tham quan căn cứ Hồng Sơn kỹ lưỡng, muốn đi dạo một vòng. Thang Vọng vui vẻ đồng ý, chỉ nói còn chút việc công cần xử lý, bảo Vương Tiểu Tiểu đợi một lát.
Quay đi, Thang Vọng liền gọi thư ký trưởng Ái Khánh Thọ đến: “Tiểu Ái, hiện tại chúng ta còn bao nhiêu sữa, trứng và bánh mì?”
Ái Khánh Thọ có vẻ khó xử, hạ giọng nói: “Căn cứ trưởng, không còn nhiều nữa, sữa nhiều nhất cũng chỉ đủ thêm bốn năm bữa, bánh mì cũng vậy, còn trứng... trứng còn phải giữ lại để ấp gà con nữa ạ!”
Sắc mặt Thang Vọng ngày càng tối sầm lại theo từng lời của Ái Khánh Thọ. Mấy thứ này đều không phải vật tư thiết yếu khẩn cấp, trong căn cứ dự trữ không nhiều, “Vậy thì đi thu mua, thu từ những người sống sót ấy!”
Ái Khánh Thọ do dự một chút rồi nói: “Căn cứ trưởng, mấy thứ này giá đều rất cao, cái này...”
Thang Vọng nghiến răng: “Giá cao cũng phải mua cho bằng được, đây là thứ Vương Tiểu Tiểu muốn.”
Ái Khánh Thọ hiểu ý ngay, lập tức quay người đi làm.
Bọn họ muốn hợp tác với Vương Tiểu Tiểu thì phải thể hiện thực lực hết mức, sao có thể để Vương Tiểu Tiểu ngay cả trứng, sữa, bánh mì cũng không được ăn chứ? Như vậy chẳng phải nói căn cứ Hồng Sơn của bọn họ chỉ là hữu danh vô thực sao?
Nghĩ đến việc phải bỏ ra cái giá đắt để thu mua những thứ này từ tay những người sống sót, Thang Vọng lại thấy đau đầu. Hắn đúng là không nên vì chuyện hôm qua bị Vương Tiểu Tiểu chê bai đồ ăn mà muốn giành một hơi, cố tình chuẩn bị mấy món hiện giờ khó kiếm này làm bữa sáng.
Kết quả không ngờ Vương Tiểu Tiểu không chơi theo bài bản thông thường, trực tiếp mở miệng yêu cầu ngày ba bữa đều lên, Thang Vọng vì nhất thời tranh giành hơn thua mà tự trói mình vào.
Sau khi phân phó xong cho Ái Khánh Thọ, Thang Vọng nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm rồi quay về phòng khách: “Vương chủ, chúng ta đi dạo quanh căn cứ một vòng chứ?”
Vương Tiểu Tiểu gật đầu, tỏ vẻ rất mong đợi.
Sau đó, cả căn cứ Hồng Sơn đều biết, người tiến hóa có kho vật tư vô hạn bị Thang Vọng và Khổng Ngọc Lâm đưa đi hôm qua hôm nay đã bình an vô sự đi ra, Thang Vọng còn đích thân đi cùng cô dạo quanh căn cứ, nhìn dáng vẻ có vẻ rất tôn trọng cô.
Trong nhất thời, ai nấy đều nhìn Vương Tiểu Tiểu với ánh mắt khác.
Phải biết rằng, ở căn cứ Hồng Sơn, những người tiến hóa dám nổi bật, nếu không phải sớm đầu quân cho Thang Vọng hoặc Khổng Ngọc Lâm thì cơ bản là bị đưa đi rồi không bao giờ có cơ hội quay lại.
Chỉ mất nửa ngày, Thang Vọng đã dẫn Vương Tiểu Tiểu đi dạo gần hết một vòng.
Căn cứ Hồng Sơn chia làm nội thành và ngoại thành. Ngoại thành chủ yếu là nơi ở của những người sống sót bình thường, phần lớn bọn họ sống trong lều trại, khá hơn một chút thì ở nhà lắp ghép, mỗi ngày phải lao động ít nhất 14 tiếng đồng hồ mới có được một chỗ tránh mưa tránh gió và một bát cháo loãng thấy đáy cộng với nửa cái bánh bao.
Ngoài ra, ngoại thành cũng có một số người tiến hóa sinh sống, nhưng siêu năng của những người tiến hóa này đa phần đều vô dụng, không những không giúp ích được gì trong việc ra ngoài tìm kiếm vật tư hay săn giết zombie, mà ngay cả trong sinh hoạt hàng ngày cũng chẳng có tác dụng bao nhiêu, ví dụ như siêu năng ẩn hình chi thể chẳng hạn.
Ở kiếp trước, sau khi các căn cứ tương đối ổn định, khi những kẻ cầm quyền tranh quyền đoạt lợi thì những người tiến hóa có siêu năng ẩn hình lại được săn đón, nhưng hiện tại là thời kỳ đầu tận thế, bọn họ cơ bản thuộc diện không ai ngó ngàng.
Còn nội thành là nơi ở của lãnh đạo căn cứ, nhà quyền quý, phú thương và đa số người tiến hóa.
Tình hình an ninh ở đây tương đối tốt, rất ít khi xảy ra chuyện cướp giật giữa đường, tương đối mà nói, tính mạng và tài sản được đảm bảo ở mức độ nhất định.
Một số cơ sở quan trọng trong căn cứ, như viện nghiên cứu, chăn nuôi gia súc, trồng trọt lương thực, v.v. đều đặt ở nội thành.
Chỉ cần nhìn bức tường thành nội thành cao hơn ngoại thành và lưới điện kéo phía trên, Vương Tiểu Tiểu liền biết ngoại thành là phần mà căn cứ Hồng Sơn có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Có lẽ, bọn họ còn giữ lại ngoại thành cũng chỉ là coi những người ở ngoại thành như lao động rẻ mạt và vùng đệm khi nguy cơ bùng phát.
Khác với căn cứ Tứ Hải che chở cho những người sống sót bình thường, giới lãnh đạo căn cứ Hồng Sơn cai trị toàn bộ căn cứ bằng sự trấn áp tàn bạo, bọn họ căn bản không quan tâm đến sống chết của những người sống sót bình thường, mà coi họ như công cụ phục vụ cho tầng lớp thượng lưu.
