Chương 13: Tâm phúc, tâm phúc, mau vào chén nào
Tô Mục lái xe một mạch đến khu biệt thự.
Cổng khu biệt thự đóng chặt, họ chỉ còn cách xuống xe.
Phương Triều và Hàn Duyệt dìu Khương Chí Bình đến cổng, để anh ta dùng lửa nung chảy ổ khóa, cả năm người bước vào khu biệt thự.
Tô Mục đỡ Đàm Mộ Linh.
Thỉnh thoảng gặp hai ba con zombie bị Hàn Duyệt tiêu diệt.
Chẳng mấy chốc, năm người đã đứng trước cửa biệt thự của Phong Thiển Nguyệt.
Tim Tô Mục đập nhanh hơn.
Anh cũng không muốn tới muộn thế này mà làm phiền học tỷ.
Nhưng thực sự không còn cách nào.
Năm người thì hai người bị thương nặng, khu trung tâm không về được, gần đây chỉ có học tỷ là chỗ có thể nương nhờ.
Tô Mục hít sâu mấy hơi, vừa định gõ cửa thì Khương Chí Bình đau chân đến mức không kiềm chế được, giơ tay đập mạnh.
“Cốc cốc cốc!”
Nói là gõ, thực ra là đập.
Đáy mắt Tô Mục hiện lên vẻ chán ghét sâu sắc.
Anh càng ngày càng khó chịu khi ở trong đội này, không liên quan đến người khác, chủ yếu là do Khương Chí Bình.
Nhưng anh ta lại là kẻ mạnh nhất.
Sau khi Khương Chí Bình đập cửa ầm ầm, cửa đột nhiên mở ra từ bên trong.
Phong Thiển Nguyệt mặc bộ đồ nhà giản dị, thần sắc lạnh nhạt, sau lưng cô là một người đàn ông tuấn mỹ cũng mặc đồ nhà gần như cùng kiểu.
Người đàn ông với đôi mắt phượng dài hẹp sắc bén quét qua toàn trường.
Ngay khi nhìn thấy anh ta, ý nghĩ đầu tiên lướt qua đầu Tô Mục là, có vẻ anh đã hiểu vì sao học tỷ lại nuôi một tên mặt trắng.
Tên này đúng là yêu tinh nam!
Chết tiệt!
Hàn Duyệt bị hai khuôn mặt tinh xảo cùng xuất hiện trong cửa làm cho hoa mắt.
Người đàn ông tuy yêu mị nhưng khí chất ôn nhu, tỷ lệ cơ thể cực tốt.
Thì ra Phong Thiển Nguyệt không phải là kẻ ngốc, cô ta ăn ngon thật đấy!
Khương Chí Bình đau chân chẳng còn tâm trạng nào, chỉ muốn xử lý vết thương nhanh, anh ta không muốn trở thành phế nhân!
Đàm Mộ Linh vì mất máu quá nhiều nên tinh thần uể oải.
Bình tĩnh nhất là Phương Triều, mặt không biểu cảm quét qua hai người trong cửa.
Phong Thiển Nguyệt vào thẳng vấn đề: “Để tôi cho các người tá túc, các người định cho tôi lợi ích gì?”
Tô Mục hoàn hồn, mặt lộ vẻ ngượng ngùng: “Học tỷ, xin lỗi đã làm phiền chị muộn thế này, bọn em có hai người bị thương, cho bọn em ở một đêm, sáng mai bọn em mang hai thùng mì gói, một thùng thịt hộp cho chị, chị thấy được không?”
Phần thưởng này cả năm người đều đồng ý trên đường tới.
Khương Chí Bình trong lòng không vui nhưng cũng không nói gì.
Bây giờ anh ta có việc cầu cạnh người ta, không đưa ra chút thù lao thực tế, với mâu thuẫn trước đó, rất có thể đối phương sẽ thấy chết không cứu.
Nhưng họ nghĩ phần thưởng hậu hĩnh này trong mắt Phong Thiển Nguyệt chẳng là gì cả.
Cô có rất nhiều vật tư.
“Điều kiện này không đủ sức thuyết phục tôi.”
Khương Chí Bình đau chân đến mồ hôi lạnh túa ra trên trán, nghe vậy nổi nóng: “Cô đừng được đằng chân lên đằng đầu! Đây đã là điều kiện đôi bên cùng có lợi nhất rồi!”
Tô Mục đỡ Đàm Mộ Linh, vội vàng tiếp lời: “Học tỷ, vậy chị nói điều kiện đi? Chỉ cần em có thể cho, em nhất định cho!”
Thẩm Kinh Mặc vểnh tai lên, anh cũng muốn biết Phong Thiển Nguyệt muốn gì.
Hai thùng mì gói, một thùng thịt hộp, điều kiện đó quả thực không tệ.
Phong Thiển Nguyệt nhìn Tô Mục và Đàm Mộ Linh: “Tôi không cần vật tư, tôi cần các cậu.”
“Chúng tôi?” Cả hai cùng lên tiếng.
Tô Mục và Đàm Mộ Linh bất giác nghĩ đến lần trước Phong Thiển Nguyệt hỏi họ có muốn gia nhập đội của cô không.
Chuyện tối nay khiến Tô Mục vô cùng bất mãn với Khương Chí Bình.
Cho dù học tỷ không nhắc, có lẽ không lâu sau anh cũng sẽ không chịu nổi mà rời khỏi đội Kỳ Lân.
Huống chi học tỷ bây giờ còn là dị năng giả hệ Không gian.
Tuy không phải hệ chiến đấu, nhưng hệ Không gian hiếm có, sau này khi trở thành dị năng giả cao cấp sẽ phát triển đến mức nào thật khó tưởng tượng.
Dù sao đi theo học tỷ cũng không sai!
Chỉ trong chớp mắt, Tô Mục đã hạ quyết tâm: “Em đồng ý!”
Đàm Mộ Linh dùng bộ não đang không còn minh mẫn lúc này để suy nghĩ, cô tin tưởng trong đội Kỳ Lân chỉ có mỗi Tô Mục.
Tô Mục đi rồi, cô cũng chẳng còn gì để lưu luyến, chẳng qua là kiếm miếng ăn, ở đâu chẳng kiếm được?
Khương Chí Bình độc đoán chuyên quyền, Hàn Duyệt lại hết lòng ủng hộ anh ta, ở lại vốn đã không thoải mái.
Phong Thiển Nguyệt tuy thực lực tổng hợp không mạnh bằng họ, nhưng trên người cô có một sức hút khiến cô thích không giải thích được.
Huống chi đối phương còn là dị năng giả hệ Không gian hiếm có.
Tương lai đáng mong đợi!
Thôi thì nhân cơ hội này rời khỏi đội Kỳ Lân luôn.
Đàm Mộ Linh lập tức nói theo: “Em cũng đồng ý!”
Thấy hai tâm phúc tương lai đều đồng ý, Phong Thiển Nguyệt khẽ cong khóe miệng, nhường ra nửa lối: “Hai cậu vào đi.”
Thẩm Kinh Mặc phía sau do dự một giây rồi cũng nhường chỗ.
Anh không ngờ Phong Thiển Nguyệt lại đi đào góc tường người ta.
Ánh mắt anh sắc bén, quan sát kỹ Tô Mục và Đàm Mộ Linh.
Hai người này có gì hơn người?
Nhìn Tô Mục đỡ Đàm Mộ Linh vào nhà, Thẩm Kinh Mặc nhíu mày.
Trong lòng hơi khó chịu.
Tô Mục và Đàm Mộ Linh vào trong, Hàn Duyệt đỡ Khương Chí Bình cũng chuẩn bị bước vào, Phong Thiển Nguyệt đứng thẳng người chặn đường.
Ý tứ không cần nói cũng rõ.
Đồng tử Hàn Duyệt giãn ra: “Cô có ý gì? Cô chỉ cho hai người họ vào thôi?”
Phong Thiển Nguyệt nhướng mày: “Người của tôi tôi quản, các người có phải không?”
“Cô!” Hàn Duyệt nghẹn lời.
Cô ta đương nhiên không thể vì một đêm tá túc mà trở thành thuộc hạ của Phong Thiển Nguyệt.
Cô ta thì không sao, nhưng bạn trai bị thương nặng, Hàn Duyệt nhất thời không biết phải làm sao.
Từ khi quen Khương Chí Bình, cô ta hầu như đều nghe theo anh ta, lúc này cô ta đưa mắt nhìn bạn trai, chờ anh ta quyết định.
Khương Chí Bình từ nãy đã kìm nén lửa giận, Phong Thiển Nguyệt đào người của anh ta trước mặt anh ta cũng đành chịu.
Dù sao hai đứa đó cũng là phế vật không có dị năng.
Đi thì đi.
Nhưng Phong Thiển Nguyệt chặn đường không cho anh ta vào, đây rõ ràng là trả thù!
Trả thù vụ xung đột buổi trưa!
Mặt mày như tiên nữ, lòng dạ nhỏ hơn cây kim, loại đàn bà này dù có là dị năng giả hệ Không gian hiếm có cũng chẳng làm nên trò trống gì!
Khương Chí Bình mắt lộ vẻ hung ác, quyết định dùng vũ lực!
Dù sao đối diện chỉ có hai người, một tên mặt trắng bình thường, một người không phải hệ chiến đấu, lần này không đợi Phong Thiển Nguyệt rút súng, anh ta sẽ ra tay chế phục cô ngay lập tức!
Nhưng ngón tay anh ta vừa động, họng súng có gắn giảm thanh đã quỷ dị chĩa vào chính giữa trán anh ta.
Thẩm Kinh Mặc vươn cánh tay dài qua vai Phong Thiển Nguyệt, tay cầm súng, mắt lạnh như băng.
Từ nãy anh đã luôn chú ý đến Khương Chí Bình.
Từ biểu cảm vi mô của anh ta, anh có thể phân tích ra tên này muốn động thủ.
Phong Thiển Nguyệt thu khẩu súng trong tay vào không gian, liếc nhìn Thẩm Kinh Mặc.
Phản ứng không tệ, độ nhạy cao.
Không hổ là tử địch kiếp trước của cô.
Dạy dỗ tử tế, sau này có thể đỡ tốn tâm.
Bị chĩa súng vào đầu, Khương Chí Bình không dám động đậy.
Ánh mắt người đàn ông đối diện khiến anh ta tin chắc chỉ cần anh ta dám động, hắn sẽ xả hết băng đạn.
Hàn Duyệt ngơ ngác, không hiểu sao cục diện đột nhiên thành ra thế này.
Cô ta hét về phía Thẩm Kinh Mặc: “Anh làm gì vậy! Muốn đánh nhau hả!”
Đối phương không thèm liếc cô ta một cái, dùng họng súng ấn mạnh vào trán Khương Chí Bình: “Cút.”
Khí trường toàn thân âm sâm sâm, khiến người ta sởn gai ốc.
Chỉ trong vài câu nói, từ xa vọng lại tiếng gầm rú của zombie.
Có vài con ngửi thấy mùi máu đang tới gần.
Phong Thiển Nguyệt ra tối hậu thư: “Hoặc cút, hoặc để mạng lại đây, các người tự chọn.”
Hàn Duyệt và Khương Chí Bình cũng nghe thấy tiếng zombie gầm rú.
Cả hai đều biến sắc, cũng biết Phong Thiển Nguyệt sẽ không cho họ vào.
Khương Chí Bình mặt nặng mày nhẹ lên tiếng: “Chúng tôi đi!”
Bạn trai đã lên tiếng, Hàn Duyệt lập tức dìu anh ta đi ra ngoài.
Hai người vừa đi được hai bước thì phát hiện còn một người chưa theo kịp.
Người đó là Phương Triều.
Tên này vẫn đứng ở cửa biệt thự.
Anh ta nhìn Phong Thiển Nguyệt hỏi: “Cô có muốn tôi không?”
Giọng hơi khàn khàn phát ra từ miệng Phương Triều.
Dây thanh quản của anh ta hình như bị tổn thương, hơi chói tai.
Có lẽ đó là lý do anh ta ít nói.
