Khương Trí lại nói với anh rể cả là Lương Ngọc Quốc: “Anh rể, anh có rảnh không, giúp em sửa đường nước, đường điện với.”
Anh rể cả là người thật thà, ít nói, nhưng làm gì cũng rất chăm chú và tỉ mỉ. Anh hoàn toàn tự học thành tài, biết sửa điện nước, biết sửa chữa, bất cứ thứ gì anh cũng dám sửa, mà phần lớn đều sửa được, còn biết nghề mộc nữa.
“Ừ, khi nào em cần sửa thì gọi cho anh là được.” Anh rể cả làm hậu cần ở cơ quan, cũng không bận lắm.
Đến đây, chuyến đi nhà họ Khúc đã thành công tốt đẹp.
Hôm sau là Chủ nhật, chúng tôi lại dẫn Hàm Hàm, xách theo những thứ y như hôm qua, xông thẳng đến nhà họ Khương.
Lần này ra mở cửa là bố Khương, Hàm Hàm lại nhào tới, lặp lại y hệt câu hôm qua: “Ông ơi, bà ơi. Ông ơi cháu nhớ ông lắm, cháu mang nhiều đồ ngon cho ông bà này. Mẹ ơi, mau đưa ông xem đi.”
“Hàm Hàm, cháu ngoan của ông, ông cũng nhớ cháu lắm. Để ông nhìn cháu thật kỹ nào, nửa tháng rồi không được thấy bảo bối của ông.” Ông Khương ôm Hàm Hàm lên hôn lấy hôn để, cứ như mười năm tám năm chưa gặp vậy.
Chuyện vay tiền ở nhà họ Khương đơn giản hơn nhiều, vì bố mẹ Khương hoàn toàn nghe theo Khương Trí. Thế là Khương Trí chỉ cần báo với bố mẹ một tiếng là chúng tôi sắp mở cửa hàng, là vay được 300 nghìn tệ một cách thuận lợi. Hơn nữa, bố mẹ Khương còn nói, sau này cửa hàng mở ra, nếu không có người trông thì ông bà có thể đến giúp. Mẹ Khương trước khi về hưu là giáo viên, có học thức, đứng thu tiền thì vẫn được. Bố Khương tuổi cũng chưa cao lắm, chắc cũng có thể giúp bày biện rau củ gì đó.
Ra khỏi nhà họ Khương, trên xe tôi đã sốt ruột tính toán số tiền đang có: bố Khúc 150 nghìn, chị cả 200 nghìn, chị hai 200 nghìn, bố Khương 300 nghìn, bản thân 250 nghìn, tổng cộng là 1 triệu 100 nghìn.
Tôi nghĩ sau khi mở cửa hàng rau củ lên, chúng tôi có thể đến thành phố H để mua vật tư.
Thứ hai, Khương Trí đi đàm phán thuê cửa hàng.
Thực ra cửa hàng đó không nhỏ, hai tầng, mỗi tầng 40 mét vuông, hình chữ nhật, thông thoáng hai phía nam bắc, ánh sáng cực tốt. Tầng hai có nhà vệ sinh, có thể cải tạo cả tầng hai thành nhà ở hoặc kho, đều rất tiện. Chỉ không hiểu sao, ở đây mở gì cũng lỗ, rất xui xẻo. Vì vậy tiền thuê chắc chắn rẻ hơn nhiều. Còn vấn đề lỗ vốn thì với chúng tôi không tồn tại, chúng tôi không có vốn, bán được đồng nào lời đồng đó.
Khi Khương Trí về thì đã thương lượng xong giá thuê và ký hợp đồng thuê nhà. Thuê 2 năm với giá 25 nghìn tệ một năm, tôi bảo Khương Trí chỉ thuê hai năm thôi.
Tiếp đó Khương Trí bắt tay vào làm giấy phép kinh doanh, giấy phép vệ sinh và hàng loạt thủ tục khác. Khương Trí tìm một người bạn học, mất ba ngày là xong hết các thủ tục. Có người quen thì làm giấy tờ được ưu tiên một đường, rất nhanh.
Khi Khương Trí bắt đầu làm giấy tờ, tôi gọi cho chị cả họ Khúc, bảo chị phái anh rể cả sang giúp.
Anh rể cả làm việc cho tôi đúng một tuần, không chỉ sửa điện mà còn đóng giá hàng bằng gỗ, quét vôi trắng trên dưới các tầng, v.v. Anh rể cả mệt lử, mấy ngày sau Khương Trí đều làm cùng anh rể cả.
Tôi bảo Khương Trí mua thêm gỗ, để anh rể tiện tay làm mấy thanh gỗ dài (để làm hàng rào) và mấy cái chuồng gà, chuồng vịt. Vì thời gian gấp, nhiệm vụ nặng nề, tôi không yêu cầu chất lượng cao, làm tạm được là dùng được rồi.
Chúng tôi lại về nhà họ Khúc một lần nữa, chốt thời gian cụ thể khai trương là mùng 2 tháng 4.
Chương 14: Chính thức khai trương
Lần này về nhà họ Khúc, còn có một bất ngờ nữa, chị hai đưa cho tôi hơn ba nghìn phiếu nước khoáng. Nói trong đó một nghìn phiếu không mất tiền, là anh rể hai kiếm được cho chúng tôi, còn hơn hai nghìn phiếu còn lại là anh ấy thu mua từ nhân viên công ty anh ấy, mỗi phiếu 10 tệ (đã rẻ lắm rồi), mỗi thùng có 24 chai nước khoáng 500ml. Khi nào cần nước thì có thể cầm phiếu đến nhà máy nước lấy.
Tôi cầm xấp phiếu nước, tặng chị hai một rổ lời khen không mất tiền, khen chị tôi vui như mở cờ trong bụng.
Bố Khúc còn hỏi chúng tôi đã tìm được nguồn hàng chưa, chúng tôi lấy cớ tìm được người quen giao hàng để lấp liếm cho qua.
Thực ra, tôi chính là nhà cung cấp.
Mấy ngày nay, ở trong không gian, tôi cũng thu hoạch được rất nhiều rau củ, các loại rau đã thay đổi mấy đợt rồi. Hạt giống nào tôi có là tôi đều trồng thử, rau củ và hoa quả thu hoạch được đều để vào nhẫn trữ vật.
Sáng sớm ngày khai trương, cả nhà chúng tôi dậy rất sớm. Đến cửa hàng rau chỉ mất 5 phút đi bộ. Chúng tôi bày từng mớ rau xanh lấy ra từ nhẫn tối qua lên giá, phần còn lại dưới giá không để vừa, tôi sai Khương Trí bê lên tầng trên. Giờ Khương Trí khỏe lắm rồi, bê mấy thứ này như chơi.
Treo biển giá xong, chỉ chờ 9 giờ khai trương. Con trai tôi trong cửa hàng rất phấn khích, nhìn cái này, sờ cái kia, chạy chạy nhảy nhảy.
Còn một lúc nữa mới đến 9 giờ khai trương, tôi cầm khăn lau hết giá hàng một lượt. Khương Trí thấy tôi bận rộn, hỏi tôi có căng thẳng không, tất nhiên tôi không thể nhận là mình căng thẳng. Đây là lần đầu tiên tôi làm ăn buôn bán, tôi sợ không ai đến mua rau của chúng tôi. Thực ra tôi không cần lo lắng, giá rau chúng tôi bán thường rẻ hơn tiểu thương vài xu, mỗi ngày còn đưa ra mấy món rau giá nửa, ví dụ dưa chuột người ta bán 4 tệ một cân, hôm nay chúng tôi giá đặc biệt chỉ 2 tệ một cân, mà số lượng có hạn, bán hết thì thôi. Tôi tin không có tiểu thương nào có thể đấu giá với chúng tôi. Hơn nữa tiểu thương bán rau thường thiếu cân thiếu lượng, còn chúng tôi dùng cân công bằng, lại còn bớt tiền lẻ, về lý thuyết thì không có chuyện rau bán không hết.
Hơn 8 giờ, họ hàng lần lượt đến ủng hộ, bố Khương và bố Khúc đứng tán gẫu, mẹ Khương và mẹ Khúc ngồi hàn huyên chuyện nhà, chị cả đang kiểm tra tay nghề của anh rể cả, chị hai trông mấy đứa nhỏ, còn hai anh rể thì cứ quanh quẩn trong nhà, chẳng biết làm gì.
Đúng 9 giờ, Khương Trí đốt một pháo dài 10.000 tiếng, vang một hồi khá lâu. Sau đó kéo cửa cửa hàng rau ra, mời các bác các cô đang đứng xem vào tham quan mua sắm. Tôi còn mang ra chiếc loa phóng thanh đã thu sẵn, bật đi bật lại thông báo các món rau giá đặc biệt hôm nay, vặn âm lượng to hết cỡ, cố làm cho mấy khu nhà xung quanh đều nghe thấy.
Việc bán hàng cực kỳ sôi động, người vào đều là các ông bà già, ngày thường toàn những người hay tính toán, mua cân đậu cũng phải so giá ba nơi, tìm chỗ rẻ nhất. Hôm nay thấy chỗ chúng tôi rẻ hơn hẳn những chỗ khác, thì chẳng mua sắm thoải mái sao được!
