Chúng tôi đi đến đâu cũng bị chửi um lên: “Không thấy có người à, còn chen vào.” “Ôi, đứa nào mà thiếu đạo đức thế, giẫm vào chân tôi rồi.” “Các người không thể đứng yên đó được à, không thấy trong này đông người lắm rồi à, còn chen vào làm gì nữa.”…
Chúng tôi cũng có muốn thế đâu, ai mà ngờ về nhà lại phải lặn lội vất vả như vậy. Chúng tôi không thèm để ý đến mấy bà đang lải nhải kia, len lỏi trong dòng người tìm được một lối nhỏ, vào đến phòng ngủ, không thấy bố mẹ Khúc đâu, mà thấy mấy bà già ngồi trên giường ồn ào đánh bài, trên tủ đầu giường còn đặt mấy cái cốc nước không. Hai phòng còn lại cũng na ná như vậy.
Chúng tôi đành lại chen sang phòng bếp, cuối cùng cũng tìm được người cần tìm. Thấy bố mẹ Khúc ngồi trên ghế nhỏ thở dài não nề, còn Lương Thần và Vương Tây đang chơi đùa trong khoảng trống nhỏ của phòng bếp.
Họ ngẩng đầu thấy chúng tôi vào, liền lấy cho chúng tôi mấy cái ghế nhỏ. Chúng tôi vừa ngồi xuống thì nghe tiếng ai đó ở phòng khách gọi vọng vào: “Bác Khúc ơi, lấy cho tôi cốc nước với, khát chết mất thôi.”
Mẹ Khúc ngồi tại chỗ mắng bố Khúc một câu: “Đều tại cái lão già nhà anh cả đấy.”
Rồi lại bất đắc dĩ đứng dậy làm vai osin, đi rót nước cho người ta.
Tôi thấy bên cạnh tủ bếp xếp một dãy thùng không, chỉ còn một thùng có nước nhưng cũng sắp cạn, liền hỏi bố Khúc: “Bố, rốt cuộc là chuyện gì thế ạ? Sao trong nhà lại đông người thế này? Nước dùng nhanh thế, có phải đều cho người khác uống không ạ?”
Bố Khúc thở dài một tiếng, nói: “Ôi, đều tại cái điều hòa mà ra cả đấy.”
Thì ra, từ khi chúng tôi kể cho mọi người về nhẫn trữ vật, đã đưa cho bố mẹ Khúc một ít vật tư, và tấm pin năng lượng mặt trời vốn định cho họ, họ cũng bắt đầu sử dụng rồi.
Hàng xóm tầng trên tầng dưới, hôm sau phát hiện nhà họ vẫn bật điều hòa, liền sang hỏi xem nhà họ có điện không. Bố Khúc không suy nghĩ nhiều, thuận miệng nói là có pin mặt trời, thế là hàng xóm đề nghị ban ngày sang nhà bố Khúc cho mát. Bố Khúc nghĩ đều là hàng xóm cũ, người ta đã mở lời thì không tiện từ chối, bèn đồng ý.
Đồng ý một cái là hỏng bét. Có người đầu tiên thì sẽ có người thứ hai, bố Khúc đã cho người này vào nhà thì không thể không cho người sau vào, thế nên mấy hôm nay nhà chúng tôi có rất nhiều người đến tránh nóng, mà những người này càng ngày càng quá đáng.
Ở đây mấy ngày, có vẻ như họ quen rồi, cứ như đi làm vậy, đến giờ là đến, đến rồi tự tìm chỗ ngồi, rồi rủ bạn bè đến, ồn ào đến mức không thể ở được. Có người còn vô ý thức hơn, coi mẹ Khúc như người hầu, nhà mình không có nước thì sang nhà bố Khúc uống. Uống nước là gọi mẹ Khúc. Mẹ Khúc ngại từ chối, bèn lấy nước suối mà chúng tôi đưa cho ra mời họ uống.
Nghe bố mẹ Khúc kể nỗi phiền lòng, chúng tôi nghĩ chuyện của Lý Ngọc Kiều bây giờ không thể nói ra được. Bố Khúc nói đợi đến tối, khi mọi người về hết rồi chúng ta bàn cách giải quyết.
Cuối cùng cũng đợi đến chiều tối, tiễn hết các bác hàng xóm về, chúng tôi mới đóng cửa lại bàn chuyện cho tử tế. Nhưng nhìn phòng khách bừa bộn, chúng tôi đành gác chuyện lại, cầm dụng cụ lên, bắt đầu dọn dẹp phòng khách.
Mẹ Khúc vừa dọn vừa càu nhàu: “Đứa nào thế này, nước không phải của nhà mình thì tiện tay vứt bừa bãi, uống không hết lại đổ cả xuống gầm ghế sofa, vỏ bọc ghế ướt hết cả.”
“Đứa nào thế này, thật thiếu đạo đức, khạc nhổ xuống đất, kinh quá đi mất.”
“Đứa nào thế này, đầu lọc thuốc lá mà lại dí xuống sàn nhà, đúng là không phải nhà mình thì chẳng biết tiếc.”
…
Chúng tôi và mẹ Khúc dọn dẹp xong thì đã 1 tiếng sau.
Cuối cùng chúng tôi cũng có thể chuyển từ mấy cái ghế nhỏ trong bếp ra ngồi ghế sofa ở phòng khách. Tôi dựa lưng vào ghế, thở phào một hơi sảng khoái.
Hôm nay mệt thật đấy, cứ như đánh trận vậy.
Nghỉ ngơi một lúc, thở đều hơi rồi, tôi bắt đầu kể chuyện đêm qua nhà chúng tôi bị cướp vào nhà. Mẹ Khúc nghe mà giật mình liên hồi, cứ xuýt xoa không thể tin nổi, chuyện như vậy mà lại xảy ra ngay bên cạnh mình.
Bố Khúc hỏi: “Bắt được người rồi à, cảnh sát có hỏi ra nguyên nhân vụ việc không?” Có lẽ bố Khúc cũng nghĩ, những người dân thường như chúng tôi không nên bị người ta để mắt tới, nên xảy ra chuyện như vậy, chắc chắn có lý do.
Chúng tôi lại kể tiếp những gì cảnh sát Tề nói với chúng tôi sáng nay cho bố mẹ Khúc nghe.
Mẹ Khúc nghe xong, liền chửi ầm lên về Lý Ngọc Kiều: “Nó còn là người không hả? Chúng ta với nó cũng có chút quan hệ họ hàng đấy chứ, sao nó lại độc ác như vậy? Chúng ta vì bọn họ mà nhường cả cửa hàng rau quả, vậy mà nó vẫn ghi hận các con, còn đến hại chúng ta, mặt nó bị gấu liếm rồi à, lương tâm bị chó ăn mất rồi.” Mẹ Khúc chửi mấy câu vẫn thấy chưa hả giận: “Không được, tôi phải gọi điện sang nhà họ Vương hỏi xem rốt cuộc họ muốn làm gì.”
Bố Khúc kéo mẹ Khúc lại, nói: “Không cần gọi đâu, gọi cũng vô ích. Nếu nhà thông gia đã như vậy, thì ngay từ đầu đã không ép Khúc Văn bọn họ phải mở lời xin cửa hàng rau quả của Khúc Nghệ. Ôi, chúng ta chỉ là thiếu kinh nghiệm thôi, cửa hàng rau quả không nên dễ dàng cho họ, chính vì chúng ta cho quá dễ dàng, nên người ta mới không coi ra gì. Phải biết rằng, cho bát cơm thành ân, cho đấu gạo thành thù.”
Mẹ Khúc nghe bố Khúc nói vậy, vẻ mặt đầy phẫn nộ, ngồi bên cạnh nói: “Vậy bây giờ phải làm sao? Cứ buông tha cho nó như vậy à, tôi nuốt không trôi cục tức này.”
Tôi vội vàng khuyên thái hậu bớt giận, đừng vì cái đồ cặn bã đó mà tức hỏng người: “Mẹ, lần này không phải do chúng ta quyết định đâu, con bé đã vi phạm pháp luật rồi, sáng nay nó đã bị cảnh sát mời đi uống trà rồi, nên mẹ đừng lo, kết cục của nó sẽ không tốt đâu.”
Khương Trí cũng nói thêm: “Vâng, mẹ, lần này nó chắc chắn sẽ bị pháp luật trừng trị, chỉ là không biết nên tính là trộm cắp hay cướp giật, nếu là cướp giật thì e rằng nó phải ngồi tù mười năm tám năm đấy.”
Bố Khúc lại hỏi: “Vừa rồi các con nói nhà mình dùng điều hòa mà bị người ta để ý à?” Bố Khúc vẫn luôn nghĩ phiền phức hiện tại của họ đã đủ lớn rồi, không ngờ nguy hiểm giấu trong bóng tối đã gần đến thế.
“Vâng, cảnh sát Tề đã nhắc chúng con, nói có người đã chú ý đến việc nhà mình có hai cái điều hòa chạy…”
Tôi vừa nói được nửa câu thì cửa nhà lại bị mở ra, thì ra là chị hai Khúc về. Chị hai Khúc vẻ mặt đầy giận dữ, vừa vào nhà thấy tôi cũng ở đó, liền hỏi tôi: “Tiểu Nghệ, nhà em hôm qua bị trộm à?”
