Gặp chỗ bán sọt tre đan, cũng mua cho mỗi đứa một cái.
Lương Thần chọn một cái giỏ khá to, nói rằng nó khỏe, lúc lên núi có thể đựng được nhiều thứ một lúc. Tôi thấy cái to thế này cũng tiện thật, nên mua theo vài cái.
Vương Tây là con gái, chọn một cái giỏ xách tay nhỏ xinh màu trắng hồng có nắp đậy, bảo là lúc lên núi hái nấm có thể dùng, mà cũng có thể làm giỏ đựng đồ đi dã ngoại. Tôi cũng thấy nó tinh xảo và đáng yêu thật, nên lại mua theo vài cái.
Còn thằng cu nhà tôi thì chọn một cái giỏ đeo sau lưng kiểu ba lô, bảo là nó nhỏ yếu, xách không nổi, nhưng đeo thì được. Tôi thấy cũng đặc biệt, trong bộ sưu tập của tôi chưa có cái giỏ kiểu này, nên lại mua thêm vài cái.
Khương Trí bảo tôi: “Em cứ như con nít ấy, thấy gì cũng khen, cũng đòi mua.” Tôi liền nói với anh ấy: “Anh già rồi, làm sao hiểu được tâm hồn trẻ thơ của một mỹ phụ hoa nguyệt như em.”
Ở chợ, bọn trẻ nhìn thấy chỗ bán gà con, thế là đứng khựng lại không đi nữa. Chúng ngồi xổm trước cái sọt tre to đựng gà con, nhìn những chú gà con đủ màu lông tơ bên trong, có con đen, con vàng, con trắng… Chúng kêu chiêm chiếp trong sọt, trông đáng yêu vô cùng.
Hàm Hàm quay lại nhìn tôi hỏi: “Mẹ ơi, con có thể mua mấy con gà về nuôi không?” Lương Thần và Vương Tây cũng quay lại nhìn tôi với ánh mắt khao khát. Tôi cảm giác nếu mình không đồng ý thì sẽ thành mẹ kế của Lọ Lem mất, nên không thể từ chối, đành gật đầu.
Bọn trẻ thấy tôi gật đầu, reo hò một tiếng rồi quay lại bắt đầu chọn lựa. Đứa thì thấy con này đáng yêu, đứa thì thấy con kia tội nghiệp, con nào cầm lên là không buông ra được. Cuối cùng, chúng tôi mua cả ổ luôn, phải đến hơn 20 con.
Tôi thấy ông lão bán gà còn định giới thiệu mấy con vịt con cho bọn trẻ, liền vội vàng trả tiền rồi dẫn lũ nhóc rút lui.
Ban đầu bọn trẻ còn chưa muốn đi, tôi phải dỗ dành bảo là đi mua bát ăn cho lũ gà con, chúng mới miễn cưỡng đi theo. Tôi lén lau mồ hôi, nếu cứ ở lại thêm nữa, chắc bọn trẻ sẽ bắt tôi mua hết mấy con vật của ông lão ấy về nhà mất.
Cuối cùng, lúc về, chúng tôi mua kha khá thứ chẳng dùng đến.
Đứa nào cũng cầm đồ mới của mình đi khoe với bà ngoại, bà nội. Các bà thấy mấy thứ đó cũng thích lắm, còn trách chúng tôi sao không mua thêm vài cái, các bà cũng muốn nữa, thành ra thành lão ngoan đồng hết cả rồi.
Về đến nhà, bọn trẻ thả lũ gà con vào ngôi nhà mới của chúng, chính là cái chuồng gà trong sân nhà chúng tôi. Rồi chúng lấy mấy cái đĩa gỗ mới mua, một cái đựng ít hạt kê, một cái đựng ít lá bắp cải thái vụn, lại lấy một cái bát đựng ít nước.
Sau khi chuẩn bị xong, chúng ngồi xổm thành một hàng, mở to mắt nhìn chằm chằm lũ gà con.
Có lẽ lũ gà con chưa quen với môi trường mới, cũng có thể là bị ánh mắt đáng sợ của mấy đứa nhóc này dọa cho sợ, chúng co cụm vào một góc, nhìn nhau, chẳng con nào chịu ra phía trước ăn gì cả.
Bọn trẻ thấy lũ gà con trốn trong góc run rẩy, liền lo lắng, hỏi tôi phải làm sao.
Tôi biết làm sao được, tôi có nuôi gà bao giờ đâu.
Xem chưa, cứ phải mua một lúc nhiều thế này, biết nuôi thế nào bây giờ. Cuối cùng, tôi đành bó tay, bèn từ trong không gian lôi ra một con gà mái già để làm mẹ cho chúng.
Cũng phải công nhận, cách này hiệu quả thật. Lũ gà con vừa nhìn thấy gà mái già là bắt đầu quây quanh nó. Con gà mái già này cũng rất có trách nhiệm, dẫn lũ gà con đi dạo khắp sân, tìm thức ăn, tìm nước uống. Chỉ một lúc sau, lũ gà con đã hoạt động khắp sân, và cũng để lại một đống “mìn” khắp sân.
Tôi ra lệnh cho bọn trẻ, muốn nuôi gà thì phải dọn sạch “mìn” đi.
Cuối cùng, bọn trẻ quyết định áp dụng chế độ trực nhật, mỗi tuần mỗi đứa phụ trách chăm sóc gà hai ngày. Lương Thần lớn nhất, chủ động nhận làm ba ngày. Cứ thế, lũ gà con chính thức an cư lạc nghiệp tại nhà chúng tôi, và chúng mang lại cho bọn trẻ biết bao niềm vui trong cuộc sống sau này.
Chương 45: Cuộc sống vui vẻ trên núi
Chúng tôi chính thức an cư tại thôn Tháp Sơn. Bữa cơm đầu tiên còn mời trưởng thôn đến dùng, các cụ trong nhà và trưởng thôn trò chuyện rất vui vẻ. Từ lời trưởng thôn, chúng tôi biết thôn Tháp Sơn cũng bị ảnh hưởng bởi hạn hán. Năm nay lúa của dân trong thôn trồng không được tốt, cây nào cũng héo úa, ước tính sản lượng sẽ giảm từ 20 đến 30 phần trăm.
Nắng nóng liên tục khiến mực nước con sông nhỏ cạnh thôn xuống rõ rệt. May mà trong thôn hầu như nhà nào cũng có giếng, nên cuộc sống cơ bản không bị ảnh hưởng gì. Cả nhà chúng tôi cuối cùng cũng được tắm nước nóng một lần nữa sau hơn mười ngày thiếu nước.
Trong nhà chỉ có 4 phòng. Bố mẹ Khương ở phòng ngoài bên phải, vợ chồng tôi và Hàm Hàm ở phòng trong bên phải, bố mẹ Khúc ở phòng ngoài bên trái, Lương Thần và Vương Tây ở phòng trong bên trái.
Hàm Hàm không hài lòng với sự phân công này, ban đêm nó muốn ngủ cùng anh chị. Tôi phải dỗ dành, lừa nó về phòng, vì ban đêm chúng tôi muốn dẫn Hàm Hàm vào không gian cùng tu luyện.
Sau vụ trộm đột nhập lần trước, chúng tôi quyết định phải thúc giục Hàm Hàm cùng chúng tôi chăm chỉ tu luyện, và mỗi người cũng phải tìm cho mình một môn võ để có thể tự vệ.
Bọn trẻ thích nghi ở đây rất nhanh. Ngày nào cũng dậy sớm, tranh nhau cho gà mái già và đám gà con vàng ươm, lông tơ mềm mại ăn. Bữa sáng tuy đạm bạc nhưng chúng ăn rất ngon miệng.
Hằng ngày, chúng tự xách nước từ giếng để rửa mặt, thằng cu nhà tôi còn nhỏ, Lương Thần làm giúp nó.
Bọn trẻ từ nhỏ đã nghĩ nước là “vô tận”, chưa bao giờ ý thức được rằng nước cũng cần phải quý trọng.
Chúng ở thành phố D vài ngày trong lúc thiếu nước rồi mới đến thôn Tháp Sơn, nhưng đó là một bài học tốt cho những đứa trẻ vốn chưa từng biết quý trọng tài nguyên nước.
Đến thôn Tháp Sơn, chúng tự trải nghiệm việc hằng sáng phải xách nước từ giếng lên, nên bây giờ đã biết sử dụng nước hợp lý. Trước đây, nước rửa mặt xong là đổ đi, bây giờ chúng mang đi cho gà uống, tưới cây, trở nên hiểu chuyện hơn nhiều.
Cuộc sống hằng ngày của chúng rất phong phú. Từ khi chúng tôi dẫn chúng lên núi một lần, chúng ngày nào cũng chạy lên núi chơi.
Thằng cu nhà tôi tối nào cũng vào không gian tu luyện mười ngày, ban ngày coi như được nghỉ ngơi, nó cùng anh chị chạy khắp núi chơi thỏa thích.
