Tôi biết chị hai hiểu ý tôi. Nếu chuyện chiếc nhẫn mà lọt đến tai nhà họ, họ có thể ăn tươi nuốt sống chị ấy.
Cuối cùng, ba chị em tôi bàn bạc xong, kết quả là tôi chỉ đợi họ ba ngày. Nếu họ vẫn quyết định ở lại, thì chúng tôi tự đi.
Gác máy xong, tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, thẫn thờ.
Năm ngoái Lý Ngọc Kiều đã bị tuyên án, nhưng không phải tội trộm cắp có tổ chức mà là trộm cắp, lại còn chưa thành, thêm tuổi nhỏ chưa đủ 18, nên chỉ bị phạt 1 năm tù giam.
Nghe tin Lý Ngọc Kiều bị phán, mặt Khương Trí tối sầm lại.
Ban đầu tôi còn tưởng do đúng là tội trộm cắp nên mới phạt nhẹ vậy.
Nhưng sau đó Vương Phượng Cầm đặc biệt lên nhà tôi khoe một trận, nói vẫn là nhà họ Vương thân thiết, Vương Húc vì chuyện của em họ mà vừa bỏ tiền vừa bỏ công, tận tâm tận lực.
Lúc đó chúng tôi mới biết, Lý Ngọc Kiều có thể bị phạt nhẹ là nhờ anh rể hai hoạt động giúp. Còn bỏ tiền mời một luật sư giàu kinh nghiệm để bào chữa cho cô ta.
Chị hai cũng sau khi tuyên án mới biết những chuyện anh rể hai làm, cũng có cãi nhau một trận với anh ấy, nhưng có lẽ chị ấy nghĩ chồng vẫn thân hơn em gái, hoặc cũng vì Tây Tây, dù sao sau đó chuyện này trong nhà họ cũng bỏ qua, chìm xuống.
Nhưng tôi không phải chị hai, không có nhiều lo lắng như vậy. Lúc đó tôi và Khương Trí liền tìm anh rể hai, hỏi thẳng anh ấy có ý gì. Anh rể hai liền kể khổ với chúng tôi, nói bác gái anh ấy khó nhằn thế nào, nói bố mẹ anh ấy khó xử ra sao, nói em họ anh ấy đã biết hối cải rồi vân vân.
Nghe những lời thoái thác đó, Khương Trí chỉ nói một câu: “Nếu anh đã làm đến mức này rồi, thì chúng tôi cũng không còn gì để nói. Tình thân từ hôm nay coi như cắt đứt. Từ nay tôi không quen biết Vương Húc anh là ai nữa.”
Lúc chúng tôi đi, Vương Húc không nói một lời. Tôi biết anh ta là người cực kỳ thực dụng, có lẽ nghĩ tôi và Khương Trí đều là người thường, không có bản lĩnh gì, sau này cũng không có chỗ cần đến chúng tôi, nên cũng không bận tâm chuyện chúng tôi cắt đứt quan hệ.
Về nhà, chúng tôi kể chuyện này với người lớn trong nhà. Mẹ Khúc lúc đó muốn gọi Vương Húc đến mắng một trận, tôi ngăn lại.
“Mẹ, mẹ gọi đến mắng một trận thì giải quyết được gì? Mẹ định mắng xong để nó nhận lỗi, chuyện này coi như xong, để chúng con quay lại quan hệ, tha thứ cho nó à? Không thể nào. Bây giờ con chỉ nhận là con còn chị hai, còn cháu gái Vương Tây, còn những người khác trong nhà nó, con đều không quen biết. Không trở thành kẻ thù là đã nể mặt chị hai rồi. Nên mẹ không cần làm người hòa giải đâu.”
Tôi nói rất dứt khoát, nói thẳng ra ý mẹ Khúc muốn nói, cũng không nể mặt mẹ chút nào, thẳng thừng từ chối. Bởi vì họ đã làm quá đáng, lúc làm chắc chắn cũng không nghĩ chúng tôi là người thân, nên cũng không cần sau đó làm bộ xin lỗi, hối hận, có ích gì?
Mẹ Khúc cũng không ngờ tôi nói rõ ràng và dứt khoát như vậy. “Nhưng chị hai mày…”
“Mẹ, mẹ còn chưa nhìn ra sao? Chị hai bây giờ đối với Vương Húc và nhà họ không còn cách nào cả. Bằng không nhà họ cũng không thể giấu chị hai làm ra chuyện như vậy với nhà mẹ đẻ chị ấy. Nếu mẹ thực sự lo cho chị hai, thì nhắc chị ấy, tuyệt đối đừng nói chuyện chiếc nhẫn cho người nhà họ biết. Bằng không với bản tính và cách xử sự của những người nhà đó, chị hai có chết thế nào cũng không biết. Bây giờ tôi mới thấy quyết định lúc trước của bố tôi, không cho chị hai nói cho Vương Húc biết, là đúng.”
Sau đó, chúng tôi thực sự cắt đứt liên lạc với nhà họ, muốn tìm chỉ tìm chị hai. Nhưng tôi thực sự thất vọng về chị ấy, nên sau này qua lại cũng đều nhạt nhẽo.
Chương 51: Vẽ bùa kiểu khác
Buổi tối đến giờ đi ngủ, bố mẹ Khương về phòng mình ngủ, ba người nhà tôi cũng về phòng ngủ của vợ chồng tôi, tiến vào không gian tu luyện.
Tôi từng hỏi Khương Trí, chúng tôi tối nào cũng dẫn Hàm Hàm về phòng, bố mẹ Khương có nghi ngờ gì không. Khương Trí nói không sao, bố mẹ anh chắc chắn đã sớm phát hiện ra sự khác thường của chúng tôi, chỉ là không nói ra thôi. Mà chúng tôi cũng không giải thích được, nên chuyện này cứ hiểu ngầm với nhau.
Chúng tôi ngồi bên suối nhỏ đả tọa tu luyện. Để tránh cảnh trần truồng trước mặt con, chúng tôi và Hàm Hàm tu luyện ở hai bên lầu gỗ, không nhìn thấy nhau thì đỡ ngại hơn nhiều.
Hôm nay tôi đặc biệt không tập trung. Song tu xong, Khương Trí giận, nói tôi hời hợt, nói tôi như đang nộp thuế.
Tôi ngượng chín người. Câu này chẳng phải nói về đàn ông sao? Tôi đâu có thuế để nộp. Nhưng hôm nay tôi quả thực không tập trung, vì trong lòng tôi vẫn luôn nghĩ rốt cuộc là tôi vẽ bùa sai ở chỗ nào?
Xem ra, chuyện này không chỉ phụ nữ nhạy cảm, đàn ông nếu trong lòng có mình, cũng có thể cảm nhận được. Tôi nghĩ tôi không thể làm chuyện chọc giận cọp, hậu quả đó không phải tôi chịu nổi. Tôi vội vàng làm nũng, đủ mọi cách dỗ Khương Trí nguôi giận.
Sau khi thỏa mãn đủ loại yêu cầu hợp lý và không hợp lý của Khương Trí, anh ấy thỏa mãn bỏ lại tôi đang mệt lử, rời khỏi suối nhỏ, ra ruộng thu hoạch, luyện linh khí.
Tôi nằm ngửa trong suối nhỏ, cơ thể tự động vận hành Đồng Tâm Quyết, để linh khí nuôi dưỡng cơ thể mệt mỏi, lập tức xung quanh tôi có các hạt linh khí đủ màu sắc lơ lửng.
Đầu óc tôi trống rỗng, ngón tay vô thức xếp các hạt trắng theo hình dạng phù văn của bùa cự lực. Tôi nhìn phù văn tạo thành từ hạt linh khí trước mặt, dường như trong đầu đột nhiên có gì đó lóe lên, nhưng khi nghĩ kỹ lại thì không nhớ ra là gì.
Tôi cảm thấy chuyện vừa nghĩ ra rất quan trọng với tôi, rốt cuộc là gì? Tôi nằm trong suối cố gắng nhớ lại, tôi nhớ lại tất cả những việc tôi vừa làm.
Tôi rất mệt, tôi nằm trong suối, tôi vận hành Đồng Tâm Quyết, tôi nhìn thấy hạt linh khí, tôi dùng tay sắp xếp hạt linh khí… Ngón tay tôi lại vô thức xếp các hạt linh khí màu đỏ thành hình dạng phù văn của bùa cự lực, tôi nhìn thấy phù văn linh khí vừa thành hình thì dần dần tan biến, chợt lóe lên, nhớ ra rồi.
