"Chỉ có vậy thôi à?" Tôi vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Ông lão do dự một lát, rồi từ dưới quầy lấy ra một quyển sổ khác đưa cho chúng tôi xem.
Trong quyển sổ này, cuối cùng tôi cũng thấy được những lá bùa mà tôi đã từng học: bùa truyền tin: cấp thấp 500 tệ, cấp trung 1.000 tệ, cấp cao 5.000 tệ. Bùa kiên thể: cấp thấp 2.000 tệ, cấp trung 3.000 tệ, cấp cao 10.000 tệ...
Ở cuối quyển sổ này cũng có kèm theo một lá bùa truyền tin. Tôi nhìn kỹ, trên giấy bùa có linh khí lưu động, nhưng rất ít, gần như không cảm nhận được.
Tôi chỉ vào lá bùa truyền tin đó, hỏi ông lão: "Ông ơi, lá bùa truyền tin này là cấp gì vậy?"
Ông lão nhìn tôi trả lời: "Đây là bùa cấp thấp."
"Vậy bùa cấp cao trông như thế nào?" Tôi rất tò mò về bùa cấp cao.
"Ở đây chúng tôi chưa thu mua bùa cấp cao bao giờ. Cháu gái, cháu biết vẽ bùa cấp cao à?" Mắt ông lão sáng lên nhìn tôi.
Tôi xấu hổ nói: "Cháu vẽ bùa truyền tin chỉ được như thế này thôi." Vừa nói vừa chỉ vào quyển sổ đầu tiên đã xem.
Ông lão có chút thất vọng, nhưng vẫn an ủi tôi: "Đừng vội, cứ từ từ vẽ. Khi nào cháu vẽ được bùa cấp cao thì bán cho ông nhé, ông sẽ trả giá cao."
"Vâng, ông. Nếu cháu muốn bán bùa, chắc chắn sẽ đến chỗ ông." Tôi cảm thấy ông lão này thật là người tốt.
Cuối cùng, khi chúng tôi ra về, tôi lại tiêu 500 tệ mua một quyển sách về đạo pháp và bùa chú mà ông lão giới thiệu, bên trong toàn là những loại bùa như bùa bình an mà tôi đã thấy lúc đầu.
Ra khỏi cửa hàng, tôi hỏi Khương Trí: "Anh nói xem, em có bị ông lão này lừa không? Cuối cùng lại mua thêm một quyển sách vô dụng."
Khương Trí tay trái xách đồ mới mua, tay phải nắm tay tôi bước về phía trước: "Em mới nhận ra à?"
Tôi tức giận: "Ông già này đúng là xảo quyệt thật, lừa em mua một quyển sách vô dụng."
"Cũng không phải hoàn toàn vô dụng, trong đó có vài lá bùa rất tốt. Như bùa bình an, em học được rồi thì có thể vẽ cho mỗi người trong nhà một lá để cầu bình an. Còn có bùa trấn kinh cho trẻ nhỏ, bùa chữa bệnh của Hoa Đà, bùa cầm máu, bùa hồi xuân... Sau này nếu thời thế không tốt, bệnh viện cũng không đến được, thì những lá bùa này có lẽ sẽ phát huy tác dụng. Em không nghĩ anh là bác sĩ ngoại khoa mà bệnh gì cũng chữa được đâu nhé."
"Ừm, nghe anh nói vậy thì quyển sách này mua cũng đáng. Xem ra sau này vẫn phải dựa vào em."
"Đúng vậy, cả nhà mình đều dựa vào em đấy, em phải học cho tốt nhé."
Tối hôm đó, tôi vào không gian chuyên tâm nghiên cứu vẽ bùa, bắt đầu từ lá bùa cự lực đã thành thạo.
Tôi trấn tĩnh tâm hồn, thả lỏng hơi thở, tập trung tinh thần, vận chuyển linh lực lên đầu ngón tay, mượt mà uyển chuyển vẽ một lá bùa truyền tin trên không trung. Tôi vội vàng dùng sức đẩy lá bùa linh lực vừa hình thành vào tờ giấy trắng. Tờ giấy trắng vừa chạm vào lá bùa linh lực liền tự bốc cháy, rất nhanh cháy thành một nắm tro giấy.
Khương Trí lo lắng cho tôi, nhưng lại sợ làm phiền, nên khi tôi vẽ bùa, anh chỉ đứng ngoài cửa nhìn. Lúc này thấy tôi lại thất bại, anh bước vào phòng sách, kéo tôi ngồi lên đùi anh: "Đừng vội, chúng ta cùng tìm xem lần này là vấn đề ở đâu."
Tôi không nói gì, cố gắng hồi tưởng lại quá trình vừa rồi.
"Tại sao tờ giấy trắng lại tự cháy? Nó gặp phù văn linh lực là tự cháy, chắc là do bản thân nó không thể chịu được lượng linh lực quá lớn. Vậy tại sao người khác dùng bút lông vẽ lại có thể chịu được?" Khương Trí phân tích cho tôi.
"Chu sa." Chúng tôi đồng thanh nói.
"Đúng vậy, khi dùng bút vẽ bùa phải chấm vào chu sa, chu sa có thể chứa được linh khí, còn giấy trắng thì không. Để em thử xem." Tôi nghĩ ra nguyên nhân, liền nóng lòng muốn thử lại, vội nhảy xuống khỏi đùi Khương Trí.
Đầu tiên, tôi dùng bút lông chấm chu sa vẽ phù văn lên giấy trắng, sau đó đứng thẳng người, vận linh lực vẽ một phù văn linh lực trên không trung, cuối cùng đẩy phù văn linh lực vào tờ giấy trắng.
Tôi mở to mắt nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng, lần này đã thành công. Phù văn trên giấy trắng trùng khớp với phù văn linh lực, linh lực chảy trên phù văn. Tờ giấy trắng không tự cháy, nhưng mép phù văn đã ngả vàng, có vẻ như sắp không chịu nổi nữa.
Khương Trí nói: "Lần sau dùng giấy bùa chuyên dụng là được."
Tôi nhìn lá bùa đầu tiên thành công, ôm chầm lấy Khương Trí reo hò: "Lão Khương, lão Khương, em thành công rồi, em vẽ thành công rồi." Tôi quá kích động. Từ lúc bắt đầu học vẽ bùa đến giờ đã hơn một năm, tính cả thời gian trong không gian là hơn mười năm, đây là lần đầu tiên tôi vẽ ra được lá bùa có linh lực, làm sao tôi có thể không kích động cho được.
Khương Trí cười tà mị: "Đã vui vẻ như vậy, chúng ta ăn mừng một chút nhé."
"Được." Tôi không nhận ra ẩn ý trong lời nói của Khương Trí, vui vẻ đồng ý.
Khương Trí bế thốc tôi lên, bước nhanh về phía lầu gỗ.
Tôi hơi ngẩn người, không phải nói là ăn mừng sao, sao lại thành ra thế này.
"Lão Khương, lão Khương, không phải ăn mừng kiểu này, em muốn ăn đồ ngon." Tôi tức giận vỗ vỗ vào bờ vai rộng của Khương Trí.
"Anh nhịn đói mấy ngày rồi, để anh ăn no trước, rồi anh sẽ cho em ăn sau." Khương Trí vai u thịt bắp, không coi cái vỗ của tôi ra gì.
Tôi thấy không thể cản được con sói đói này, đành buông xuôi nói: "Vậy anh nhanh lên."
Nói thật, tôi có nhịn đói anh ta đâu, ngày nào cũng cho ăn thịt, vậy mà sao vẫn không no?
"Được, anh sẽ nhanh." Khương Trí nheo mắt nguy hiểm.
...
Trời gần sáng, Khương Trí cuối cùng cũng thỏa mãn, buông tôi ra. Tôi mơ màng sắp ngủ thì anh lại tới hôn tôi. Tôi khẽ nheo mắt nhìn anh, vẻ mặt anh đầy thỏa mãn và vui sướng, xen lẫn chút đau lòng.
Tôi nổi giận, đau lòng cái gì chứ? Lúc tôi cầu xin anh dừng lại thì anh đi đâu? Lúc tôi khóc lóc kêu mệt thì anh đi đâu? Lúc tôi vừa đau vừa nhức kêu oai oái thì anh đi đâu? Bây giờ anh thỏa mãn rồi, anh vui vẻ rồi, anh ăn no rồi mới nghĩ đến tôi. Cút đi, bà đây muốn ngủ. Tôi tức giận vung tay tát một cái vào mặt Khương Trí, mặc kệ phản ứng của anh, xoay người quay lưng về phía anh, ngủ giấc dưỡng sinh của tôi.
Chương 53: Bán bùa
Mấy ngày tiếp theo, tôi quên ăn quên ngủ chế tạo các loại bùa chú.
