Tôi vốn chẳng ưa gì hạng người như thế, nhìn cái điệu bộ là biết ngay chỉ đang giả vờ hù dọa.
Khương Trí cũng khựng lại, khí thế toàn thân bỗng thay đổi. Tôi biết, nếu tên vô lại kia dám động vào tôi một cái, anh ấy sẽ nhấc chân đạp bay hắn.
Tên vô lại bị dáng vẻ vạm vỡ và sát khí của Khương Trí dọa cho sững sờ, không dám tiến lên nữa.
Lúc này, Vương Tiểu Bằng cuối cùng cũng lê la tới nơi, nhưng vừa lên đã khí thế chẳng kém gì Khương Trí.
“Thằng chó nào dám bắt nạt vợ tao, muốn chết à?” Vương Tiểu Bằng xông lên túm cổ áo tên vô lại, mắng: “Thằng nhóc mày đấy à? Cút ngay cho tao, còn dám lải nhải với vợ tao nữa, tao xử đẹp mày.”
Vương Tiểu Bằng trước kia vốn là dân giang hồ, Nhiên Nhiên ở bên cậu ta khiến bao nhiêu người phải tròn mắt. May mà sau khi cưới, Vương Tiểu Bằng đã bỏ ác theo thiện, vào làm một công ty bảo vệ, an phận sống cùng Nhiên Nhiên.
Tên vô lại bị hai gã đàn ông vạm vỡ đứng trước sau dọa cho hồn vía lên mây, chẳng dám hé răng lấy một lời, lủi thủi bỏ đi.
Sau đó, bảo vệ siêu thị cuối cùng cũng len qua đám đông tới được hiện trường. Kẻ gây sự đã chuồn mất, nên bảo vệ chỉ đành hỏi thăm tình hình, cảnh cáo vài câu rồi rút lui.
Chương 59: Học trò đầy khắp thiên hạ
Chúng tôi cũng theo chân bảo vệ, chen tới quầy thu ngân tìm Vy Vy. Mọi người tụ họp đông đủ, thấy đồ mua cũng tạm ổn, liền định thanh toán ra về.
Đúng lúc đó, một chàng trai trẻ mặc đồng phục nhân viên siêu thị kéo áo tôi. Khương Trí lập tức quay đầu nhìn cậu ta. Chắc anh ấy cũng có cảm giác giống tôi, không thấy chút ác ý nào từ chàng trai này, nên chỉ nhìn chứ không hành động.
Tôi ngẩng đầu nhìn chàng trai đang cười với mình, thấy hơi quen, hình như là học trò cũ tôi từng dạy. “Cậu là… cậu là…” Tôi ngượng ngùng quên béng tên cậu ấy.
Chàng trai thấy tôi “cậu là” mãi mà không gọi được tên, liền nở nụ cười tươi rói: “Cô giáo Khúc, cô không nhớ em sao? Em là Lý Thành khóa 03 đây.”
Vừa nghe cái tên Lý Thành, tôi liền nhớ ra. Đây là học trò tôi dạy hồi mới đi làm. Lúc đó tôi vừa bắt đầu sự nghiệp giáo viên, lòng nhiệt huyết với nghề như có thể thiêu cháy cả sa mạc. Tóm lại là câu chuyện về một cô giáo trẻ mới vào nghề gặp phải một học trò cá biệt vừa đáng thương vừa đáng giận.
Tất nhiên, trong chuyện này không có màn tình thầy trò gì cả. Chỉ là hồi đó tôi rất quan tâm, giúp đỡ cậu ấy rất nhiều trong cuộc sống, nhưng cuối cùng cậu ấy vẫn phải nghỉ học vì hoàn cảnh gia đình.
Đã bao nhiêu năm không gặp, giờ bị cậu ấy nhận ra và gọi lại, tôi chẳng biết nói gì.
Lý Thành cũng không vòng vo với tôi, quay sang nói thẳng với Khương Trí: “Anh rể đúng không? Anh đi với em một lát.”
Chúng tôi đều không hiểu chuyện gì, nhưng Khương Trí vẫn đi theo cậu ấy.
Trong lúc xếp hàng, Hàn Hàn trêu: “Ồ, không ngờ cô giáo Dế của chúng ta cũng có học trò đầy khắp thiên hạ đấy chứ.”
Nghe vậy, tôi ưỡn ngực: “Sao nào, ghen tị à? Dù sao tôi cũng đã cống hiến cho sự nghiệp giáo dục hơn mười năm, có vài học trò xuất sắc thì có gì lạ?”
Lời khoe khoang của tôi khiến mọi người đồng loạt la ó. Tôi chẳng những không thấy xấu hổ mà còn thấy vinh dự.
Đang xếp hàng tán gẫu thì Khương Trí gọi điện tới, bảo là đang đợi chúng tôi ở cửa sau siêu thị.
Đợi chúng tôi thanh toán xong ra khỏi siêu thị, chất hết đồ lên xe, tôi mới vòng ra cửa sau. Thấy Khương Trí và Lý Thành đứng cạnh bức tường, bên cạnh chất cả đống thùng hàng.
Lý Thành thấy tôi ra, liền nói: “Cô giáo Khúc, giờ em gọi cô là chị Nghệ được không?”
Tôi biết nói gì được, đành gật đầu qua loa.
Lý Thành lại giải thích: “Em là quản lý của siêu thị này. Vừa nãy thấy mọi người tới, biết là cũng đến mua đồ dự trữ. Chị Nghệ trước đây đối xử với em tốt lắm, giờ em ở vị trí này, nhất định phải tạo điều kiện cho mọi người chút. Nhưng quyền hạn của em có hạn, chỉ có thể giúp mọi người lấy được bấy nhiêu thôi, chị Nghệ đừng chê nhé.” Nói xong còn nhìn tôi với vẻ mặt như chú cún đang nịnh chủ.
Tôi hơi bất lực. Lúc quen cậu ấy là mười năm trước đấy, mười năm không gặp rồi, sao cậu ấy lại có thể mất hình tượng đến vậy mà lộ ra vẻ mặt này chứ? Không biết có nên giơ tay vỗ đầu cậu ấy một cái không nữa.
May là cậu ấy chỉ không bình thường trong chốc lát. Cậu ấy sửa lại vẻ mặt, nghiêm túc nói với Khương Trí và tôi: “Anh rể, nếu có cơ hội, mọi người vẫn nên tích trữ thêm đồ đi. Hầu hết các siêu thị ở thành phố D sắp hết hàng rồi. Mà nghe nói, kiểu thời tiết này ở thành phố D vẫn còn tiếp diễn.” Nói xong còn nhìn trái nhìn phải.
Đây chắc coi như là bí mật. Cậu ấy có thể nói với tôi, một người từng dạy cậu ấy, tôi thấy rất cảm kích, dù tôi đã sớm đoán được tin này.
“Cảm ơn cậu, chúng tôi sẽ chuẩn bị.” Tôi cảm kích nói với cậu ấy.
Cậu ấy lại nở nụ cười tươi rói với tôi. Trông cậu ấy thế này, chẳng giống quản lý một siêu thị lớn chút nào.
Khương Trí tiếp lời: “Sau này rảnh thì qua nhà chơi, anh rể nấu cho cậu món ngon.”
“Vâng, cảm ơn anh rể. Sau này rảnh em nhất định sẽ tới.” Cậu ấy vui vẻ đáp.
Tôi tò mò không hiểu sao Khương Trí lại nhiệt tình với người mới gặp như vậy, chẳng giống anh ấy chút nào.
“Mấy ngày nay, nếu mọi người có thời gian thì cứ qua thêm vài lần, em sẽ để dành đồ cho.” Xem ra cậu học trò quản lý này cũng có ích thật, tuy không thể công khai đưa một mớ hàng lớn, nhưng có thể lâu dài.
Sau đó Lý Thành nói cậu ấy chưa tan ca, không thể rời lâu, nên không giúp bọn tôi chuyển đồ lên xe được, chào một tiếng rồi đi luôn.
Tôi lại cảm ơn cậu ấy lần nữa. Đúng là đứa trẻ ngoan.
Rồi tôi gọi cho Hàn Hàn, bảo mấy cô ấy lái xe ra phía sau. Đợi mọi người tới, chúng tôi chất đồ lên xe rồi hùng hùng hổ hổ về nhà.
Chuyển hết đồ vào phòng khách, chúng tôi ngồi phịch xuống sofa, cuối cùng cũng thở phào được. Mẹ Khương rót cho mỗi người một cốc nước, chúng tôi tu ừng ực hết sạch.
