Cái tốc độ và thân hình này thật chẳng cân xứng chút nào, tôi nhìn cái thân hình đồ sộ đang chạy về phía mình mà thầm cảm thán.
“Tiểu Nghệ, nhà cháu ấm thật đấy.” Bà ấy chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, mắt cứ dán chặt vào mấy cái bếp than ở phòng khách, vừa đi vừa nói.
“Cũng thường thôi, cháu có đốt bếp than. Bác tìm cháu có việc gì không ạ?” Khi bà ấy bước lại gần, tôi mới nhận ra bà ấy không đến một mình, phía sau còn có một đứa bé, là cháu ngoại của bác, tên thật không rõ, chỉ biết gọi là Đình Đình.
“Cũng chẳng có việc gì, tại Đình Đình ở nhà chán quá, muốn xuống tìm Hàm Hàm chơi. Bác nghĩ giờ mất điện rồi, chắc Hàm Hàm cũng đang ở nhà chơi một mình, nên dẫn Đình Đình xuống chơi với Hàm Hàm.” Nghe bác nói xong, tôi thầm lườm bà cháu nhà họ không biết bao nhiêu lần trong bụng.
Cái lý do này nghe giả tạo quá, hai đứa nhỏ chẳng hề thân nhau, trước đây Đình Đình gặp nhà tôi còn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, y hệt mẹ nó.
Nhưng người ta đã đến thì cũng là khách, tôi không thể đuổi đi được.
Tôi liếc mắt ra hiệu cho mẹ chồng đang đi theo phía sau, ý nói người này tôi quả thực rất không may là quen biết. Mẹ chồng không nói gì, nhưng cũng thấy bực bội trước thái độ bất lịch sự của bác, nên không nhiệt tình như mỗi khi nhà có khách, quay người về phòng ngủ luôn.
Tôi bất lực nghĩ, cái loại người kỳ quặc này chỉ có thể tự mình đối phó thôi.
Tôi lấy lại tinh thần, vừa định khách sáo mời họ ngồi tự nhiên, thì thấy bác đã tự động kéo Đình Đình ngồi xuống chiếc ghế sofa trước bếp lò, còn cầm cái chăn bông trên ghế đắp lên chân. “Nướng gì mà thơm thế?” Nghe câu này, tôi thật sự không nhịn được, cúi đầu lườm một cái chẳng ra dáng con gái, mắt bà ấy nhìn đến sắp lòi ra rồi kìa, còn hỏi tôi nướng gì à?
“Cũng chẳng có gì, Hàm Hàm chưa ăn sáng, cháu nướng mấy củ khoai, hâm chút sữa thôi.” Dù sao đây cũng là hàng xóm cũ của nhà tôi, mấy cái vẻ bề ngoài tôi vẫn phải giữ.
“Bà ơi, cháu đói.” Đình Đình vừa ngồi xuống ghế sofa đã kéo áo bác la toáng lên.
“Ôi trời, con bé này, ở nhà chẳng phải ăn rồi à? Đúng là hết cách với con.” Bác tự nói tự cười, rồi với tay lấy một củ khoai nướng vàng ươm trên vỉ.
Tôi hơi sững người, trên đời này có kiểu tự nhiên như vậy sao? Tôi đã bảo là cho các người ăn đâu?
Đình Đình cầm củ khoai bà đưa, chẳng màng đến việc vừa lấy từ bếp xuống còn nóng, há mồm cắn luôn, bị khoai nóng bỏng phải xuýt xoa, vậy mà vẫn không nỡ nhả ra, ăn ngấu nghiến, mấy miếng đã hết sạch một củ, miệng dính đầy nhọt đen.
Nhìn cảnh đứa bé đáng thương, tôi làm mẹ lại mềm lòng, lời định nói ban đầu lại nuốt vào bụng, nhưng rồi cảm giác thương hại ấy nhanh chóng bị hành động tiếp theo của Đình Đình dập tắt.
Ăn xong củ khoai, Đình Đình đưa bàn tay và cái miệng đen nhẻm lên chùi vào cái chăn bông đang đắp trên chân, mặt chăn sạch sẽ lập tức bị hai bàn tay nhỏ bé của nó lau thành một mảng đen xì. Nó vẫn không coi ra gì, nói tiếp: “Bà ơi, cháu ăn nữa, cháu cũng uống sữa.”
Đúng là đứa bé này chẳng đáng yêu chút nào, tôi thầm nghĩ.
Lúc này bác cũng đã ăn xong một củ khoai, nghe Đình Đình đòi ăn thêm, lại cầm một củ khác trên vỉ nhét vào tay nó, còn không quên khen tôi một câu, đồng thời cũng để mắt đến nồi sữa nhỏ.
“Khúc Nghệ nướng khoai ngon thật, ngọt lịm. Hàm Hàm, cháu đi lấy cho chị Đình Đình cái bát đi, chị Đình Đình ở trên tầng ngửi thấy mùi sữa thơm, mới bắt bà dẫn xuống chơi với cháu đấy.” Cuối cùng tôi cũng biết vì sao họ lại đến nhà tôi, hóa ra là do sữa gây họa!
Nhưng người này cũng tự coi mình ra gì quá, ở nhà tôi mà còn sai bảo con trai tôi làm việc, tôi tức lắm.
“Khoai là của con, sữa cũng là của con.” Hàm Hàm không vui, bố nó mỗi ngày chỉ cho nó ăn mấy củ khoai này vào buổi sáng, hôm nay nó còn chưa được ăn, đã bị cái chị không biết từ đâu ra này cướp mất. Giờ chúng còn muốn cướp cả sữa của nó, con trai tôi cũng rất không vui.
“Hàm Hàm, như vậy không được đâu, trẻ con không được ích kỷ thế chứ. Nhà cháu có nhiều thế kia, cho chị Đình Đình ăn chút uống chút thì đã sao?” Bác nghe Hàm Hàm nói những thứ đó là của nó, liền lên tiếng dạy dỗ, rồi tự tay cầm cái bát con gà con chuyên dụng của Hàm Hàm để bên cạnh bếp, tự mình múc một bát sữa đầy từ nồi nhỏ, đưa cho Đình Đình đang ngồi trên ghế sofa. Đình Đình còn nhỏ, cầm không vững bát, trong lúc bưng, bát sữa đầy ắp nghiêng sang trái, sánh ra ngoài một ít, chảy xuống cái chăn bông đang đắp trên chân. Đình Đình còn tỏ vẻ không hài lòng, bác liền dỗ bên cạnh, bảo sánh ra một chút cũng chẳng sao, còn cả một nồi nữa mà.
Rồi quay sang tôi nói: “Tiểu Nghệ à, trẻ con phải dạy từ nhỏ, không thể để nó ích kỷ thế được. Đình Đình ăn được bao nhiêu, uống được bao nhiêu chứ, thế mà Hàm Hàm đã không vui, sau này lớn lên thì còn ra thể thống gì.”
Nghe đến đây tôi thực sự không vui nổi, bà ăn của tôi uống của tôi, cuối cùng còn lên mặt dạy đời con trai tôi, nhưng chưa kịp để tôi lên tiếng thì Hàm Hàm đã khóc òa lên.
“Xem này, xem này, mới có thế mà đã khóc, phải dạy dỗ lại thôi.” Bác thấy Hàm Hàm khóc, liền tự cho mình là bậc bề trên, bắt đầu dạy dỗ cả hai mẹ con tôi.
Hàm Hàm càng nghĩ càng thấy tủi thân, lại thấy cái bát con gà con của mình bị bà già xấu tính kia lấy đi cho cái chị xấu tính kia dùng, càng không chịu nổi, vừa thút thít vừa khóc, chạy vào phòng tìm bố.
Khương Trí bế con ra ngoài nhìn một lúc, hai vợ chồng tôi trao đổi ánh mắt, Khương Trí liền hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi ra hiệu cho anh ấy, anh ấy liền dỗ con trai: “Con trai đừng khóc, lát nữa bố sẽ nướng đồ ngon cho con.” Nói xong liền bế con vào phòng.
Lúc Khương Trí bước ra khỏi phòng ngủ, bác liếc thấy trong phòng ngủ nhà tôi còn có bếp than, sắc mặt liền có chút không vui.
“Bác xem, bữa sáng của cháu và Hàm Hàm đều bị bác và Đình Đình ăn hết sạch rồi.” Tôi chỉ vào cái vỉ trống trơn, rồi lại chỉ vào cái bát trên tay Đình Đình nói: “Cái bát này là bát riêng của con trai cháu, thằng bé này ích kỷ lắm, chắc chắn Đình Đình dùng rồi thì nó sẽ không dùng nữa. Trong nồi còn một bát sữa, bác dùng cái bát này mang về cho Đình Đình uống luôn đi. Nhà cháu cũng chẳng còn gì để tiếp đãi, không giữ chân bác nữa.”
