Chương 33: Thượng Lợi bị thương
Trần Thanh Thanh xách dao phay xông vào khu chung cư. Trên mặt đất, ngoài xác zombie còn có xác của mấy tên buôn người.
Cô đếm sơ qua số lượng, mấy tên buôn người đã bị ăn sạch, nhưng hình như thiếu một người phụ nữ - chính là người ngồi ghế phụ lái, trông có vẻ bị uy hiếp.
Còn hơn hai mươi con zombie đang tạo thành vòng vây quanh cửa hàng tiện lợi, vây khốn Hạ Xuyên và những người kia.
Hạ Xuyên và Tiền Can không có vũ khí thích hợp trong tay, khó thoát thân, còn con dao găm duy nhất của Thượng Lợi rõ ràng cũng chẳng có tác dụng gì.
Trần Thanh Thanh xắn tay áo lên, buộc lại mái tóc dài ngang vai.
Cô liếc nhìn một vòng, nhặt một cục đá dưới đất, ném mạnh vào cửa kính tầng một bên cạnh.
Tiếng kính vỡ vang lên lập tức thu hút sự chú ý của lũ zombie ở vòng ngoài. Năm sáu con zombie lao về phía đó, vài con khác thấy Trần Thanh Thanh, gầm rú chạy về phía cô.
"Cẩn thận đấy!"
Đột nhiên một giọng nói lo lắng vọng từ trên đỉnh đầu. Trần Thanh Thanh ngước lên nhìn, thấy một bà lão tóc bạc đang sốt sắng gọi với xuống.
Mấy hộ dân trong các tòa nhà gần đó cũng đồng loạt mở cửa sổ ra xem.
Thấy Trần Thanh Thanh cố tình gây tiếng động, họ thót cả tim.
Người đàn bà này cũng liều quá!
Tuy chưa từng gặp mặt, nhưng cùng sống trong ngày tận thế, họ rất hiểu hoàn cảnh của nhau. Họ đương nhiên hy vọng có nhiều người sống sót hơn.
Họ cũng không dám la to, sợ zombie trong cầu thang nghe thấy động tĩnh mà kéo đến vây quanh cửa nhà mình.
Lời chưa dứt, chỉ thấy người đàn bà dưới lầu vung dao phay lên, vung qua vung lại, giải quyết một con zombie.
Ngay khoảnh khắc con zombie khác lao tới, cô đột ngột xoay người, giơ tay đâm mạnh một nhát vào sau đầu con zombie đã lao hụt.
Động tác dứt khoát, không chút do dự, khiến mọi người trên lầu ngây người nhìn.
Trần Thanh Thanh giải quyết mấy con zombie này, định vòng quanh tòa nhà thêm một vòng.
Người trên lầu dường như đoán được ý đồ của cô, bà lão lúc nãy đã nhắc nhở cô hắng giọng, gọi: "Cô gái ơi, căn 102 không có ai ở, cô có thể vào từ đấy."
Trần Thanh Thanh vòng ra ban công căn 102, quả nhiên thấy căn nhà này bỏ trống. Cô đập vỡ kính ban công, xông vào phòng 102, rồi từ trong phòng đi ra, tìm được cửa hàng tiện lợi trong tòa nhà.
May mà cửa tòa nhà đang đóng, con đường này không bị chặn.
Trần Thanh Thanh gõ cửa: "Là tôi."
Cánh cửa tiệm tiện lợi lập tức được mở từ bên trong. Tiền Can mặt đầy hoảng sợ, trong khoảnh khắc thấy Trần Thanh Thanh liền mừng rỡ.
"Chị Trần! Cuối cùng chị cũng đến!"
Trần Thanh Thanh vừa đi vào vừa nói: "Đã không có zombie trong cầu thang, thì các em nên chạy thoát qua phòng 102."
Chứ không phải đợi cô đến cứu.
"Chị Trần..." Giọng Tiền Can dần trầm xuống, nghẹn ngào.
Trần Thanh Thanh có linh cảm chẳng lành. Ba chữ "Sao thế" còn chưa kịp hỏi ra miệng, đã có câu trả lời.
Thượng Lợi nằm trong góc cửa hàng tiện lợi, Hạ Xuyên dùng chân kê đầu cậu ta, nhìn về phía Trần Thanh Thanh.
Thượng Lợi môi trắng bệch, mắt nhắm nghiền, mồ hôi đã thấm ướt áo sơ mi, như thể vừa vớt từ dưới nước lên, trông rất giống bị say nắng.
Thế mà nhiệt độ hôm nay chưa tới 25 độ.
"Thượng Lợi!"
Trần Thanh Thanh thót tim, nhanh chóng bước tới, ngồi xổm xuống kiểm tra tình trạng của cậu.
Lúc này mới phát hiện Hạ Xuyên đang bịt chặt cánh tay trái của Thượng Lợi dựa vào tường.
Hạ Xuyên thấy Trần Thanh Thanh đưa mắt nhìn, lập tức bỏ tay ra.
Chỉ thấy mặt trong cẳng tay trái của Thượng Lợi có một vết cào dài, thịt ở vết thương hơi thâm đen.
Thượng Lợi nghe tiếng gọi của Trần Thanh Thanh, từ từ mở mắt, mệt mỏi đảo tròng mắt, nhìn chằm chằm vào mặt Trần Thanh Thanh: "... Chị ơi, chị đến rồi."
"Em, e rằng em không thể đi cùng mọi người được nữa."
"Đừng nói bậy." Trần Thanh Thanh thọc tay vào túi, thực ra là lấy kháng sinh từ không gian ra.
Thượng Lợi muốn lắc đầu nhưng không có sức, chỉ có thể nhếch mép cười: "Chị ơi, đừng lãng phí thuốc. Thuốc này... có thể đổi được nhiều vật tư lắm."
Cô nhanh chóng nhét hai viên kháng sinh vào miệng Thượng Lợi: "Nuốt đi."
Hạ Xuyên một tay bịt miệng Thượng Lợi, ép cậu nuốt xuống rồi mới buông tay.
Trần Thanh Thanh: "Hạ Xuyên, cháu cõng nó, chạy thoát qua ban công căn 102."
Hạ Xuyên dạ một tiếng, lại hỏi: "Cô Trần, có dây thừng không ạ?"
Trần Thanh Thanh thọc tay vào túi, thực ra lấy từ không gian ra một sợi dây thừng đưa cho Hạ Xuyên.
Hạ Xuyên dùng dây thừng buộc chặt cánh tay Thượng Lợi, làm chậm tốc độ lây lan của virus. Làm xong việc này, cậu quay đầu lại nhìn cô: "Thế còn cô?"
Trần Thanh Thanh: "Cô không chết được đâu. Nhưng nếu các cháu còn kéo dài, Thượng Lợi chắc chắn sẽ chết."
"..."
Cuối cùng Hạ Xuyên cũng không trái lời Trần Thanh Thanh.
Lúc này dù có do dự thế nào, cậu cũng phải ép mình tin rằng Trần Thanh Thanh đủ khả năng đối phó với hơn hai mươi con zombie bên ngoài.
Thấy Hạ Xuyên ba người đã rời khỏi cửa hàng tiện lợi, một phút sau sẽ vòng qua phía trước cửa hàng.
Tiền Can cõng Thượng Lợi, ba người chắc chắn đi không nhanh, mà cũng không rảnh để đối phó với lũ zombie lao tới.
Trần Thanh Thanh phải dành cho họ thời gian và không gian chạy trốn.
Cửa kính của cửa hàng tiện lợi đã bị phá từ lâu, nhưng ba đứa trẻ này thông minh, dùng kệ hàng làm một rào chắn đơn giản, nếu không chắc chắn đã bị ăn sạch xương cũng chẳng còn.
Zombie chen chúc bên ngoài kệ hàng, kệ sắt kẽo kẹt, cùng với tiếng gầm rú không ngừng của lũ zombie, tạo nên một bầu không khí đặc biệt.
Trần Thanh Thanh lật ngược dao phay, sống dao hướng xuống, chém mạnh mấy nhát vào kệ hàng.
Tiếng động lập tức thu hút sự chú ý của tất cả zombie. Lũ zombie ở lớp ngoài cùng lúc này cũng điên cuồng vung vẩy móng vuốt, không ngừng xé xác lũ zombie phía trước, muốn xông vào vòng trong cùng.
Trần Thanh Thanh kéo một cái ghế nhựa đỏ đến, đứng lên ghế vừa đủ nhìn ra bên ngoài.
Cô vừa gõ kệ hàng, vừa nhìn ba người lẻn qua không xa phía trước cửa hàng.
Nhưng vẫn có zombie phát hiện ra họ, chạy như điên về phía họ, còn Trần Thanh Thanh chỉ biết đứng nhìn.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Thanh Thanh nghe thấy từ tầng một của tòa nhà bên cạnh có người bật ra một tiếng hét, tiếp theo là tiếng gõ nồi liên hồi vang vọng khắp trời.
Cùng lúc đó, không ngừng có đồ vật từ trên lầu được ném xuống, hoặc tạo ra tiếng động thu hút zombie, hoặc trực tiếp ném trúng zombie. Tuy không có ai hô hào cổ vũ, nhưng những người sống sót trong mấy tòa nhà lúc này đều sôi máu.
Ngoại trừ một con zombie chạy tới gần ba người bị Hạ Xuyên một dao giải quyết, hai con còn lại cũng chuyển sự chú ý khỏi ba người sang chỗ khác.
Mãi đến khi ba người biến mất ở cổng khu chung cư, Trần Thanh Thanh mới yên lòng.
Cô nghiêng người về phía trước, chĩa dao phay vào đầu con zombie ở phía trước nhất, chém mạnh xuống.
.
Khi Trần Thanh Thanh toàn thân dơ bẩn bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, trên lầu vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Trần Thanh Thanh thản nhiên bước ra khỏi khu chung cư.
Họ phấn khích vì thân thủ của Trần Thanh Thanh, nhưng nếu biết đám zombie này thực ra là do Trần Thanh Thanh dẫn tới, e rằng sẽ lại là một kiểu kích động khác.
Bước ra khỏi cổng nhỏ, Trần Thanh Thanh thấy Hạ Xuyên đứng cạnh ghế sau xe nhà mình, liền nhanh chóng bước tới.
Thượng Lợi nằm ở ghế sau đã hôn mê.
Lâm Bách dùng iodin rửa vết thương cho cậu, rắc thêm thuốc chống viêm, băng bó được một nửa thì Thượng Lợi ngất đi.
Họ đã làm tất cả những gì có thể, còn lại chỉ có thể trông chờ vào số phận.
"Sao nó lại bị thương?" Trần Thanh Thanh nhìn Hạ Xuyên, ánh mắt tối sầm.
Thượng Lợi là người duy nhất trong số họ có vũ khí trong tay, dù có người bị thương... cũng không phải là Thượng Lợi.
Hạ Xuyên hiểu ẩn ý của Trần Thanh Thanh, từ từ cúi đầu: "Là, là Thượng Lợi đỡ thay cháu."
Hóa ra khi cậu và Tiền Can xông vào khu chung cư, bọn buôn người và Thượng Lợi đã bị đám zombie vây kín. Phó Xuân Hoa và Lữ Quế Tài không ngừng đẩy Thượng Lợi ra ngoài, Thượng Lợi trong lúc nguy cấp đã quay lại đâm Lữ Quế Tài một dao.
Phó Xuân Hoa cuống lên, rú lên một tiếng định đẩy Thượng Lợi vào đám zombie, nhưng đúng lúc đó Tiền Can dùng tiếng động thu hút đám zombie.
Hạ Xuyên nhân cơ hội chen vào đám đông, bắt đầu giải quyết bọn buôn người.
Dù ngày tận thế mình đang sống có hoang đường đến đâu, thì cũng mới chỉ mấy ngày. Hạ Xuyên chưa chuẩn bị tâm lý để ra tay với đồng loại, thế nên trong khoảnh khắc giáng gậy xuống, cậu đã do dự.
Chính sự do dự chốc lát ấy đã cho Phó Xuân Hoa cơ hội, cô ta không chút nương tay đạp mạnh một cước vào bụng Hạ Xuyên.
Hạ Xuyên nhất thời mất thăng bằng, ngã về phía đám zombie. Thượng Lợi để ý thấy, giơ tay lướt qua cổ Phó Xuân Hoa, rồi đưa tay kéo Hạ Xuyên.
Nhưng ngay khoảnh khắc kéo được Hạ Xuyên, một con zombie lao vào giữa hai người, cào xước Thượng Lợi.
