Chương 70: Nhà máy đồ hộp
Lý Băng truy hỏi Ngô Môn: “Mấy tên canh giữ có vũ khí gì? Nam hay nữ?”
Ngô Môn tiếp tục trả lời: “Vũ khí có một khẩu súng lục, mười cây dao phay, hai quả bom tự chế, và vài con dao nhỏ. Người canh giữ là bốn nam một nữ, cô gái là vợ của tên đầu sỏ.”
Lý Băng nhớ lại bọn chúng thích giở trò với phụ nữ, liền hỏi tiếp: “Trong nhà máy còn ai khác không?”
“Lúc chiều ra ngoài thì có mười lăm người phụ nữ, đều là những người bọn tôi bắt về, nhưng giờ không biết còn sống được bao nhiêu, mỗi ngày đều chết vài người.” Ngô Môn trả lời với vẻ xấu hổ.
Trước ngày tận thế, anh ta cũng là một người bình thường, mấy chục năm sống khuôn phép, chưa từng phạm pháp. Khi tận thế ập đến, cơ duyên xảo hợp, anh ta đi theo La Bình, rồi giải phóng con quỷ dữ trong lòng.
Nửa đêm tỉnh giấc, anh ta cũng sợ mình phải chịu quả báo.
Lúc giết người, anh ta cũng từng do dự; lúc bắt nạt kẻ yếu, anh ta cũng từng động lòng trắc ẩn.
Nhưng anh ta đã lên thuyền giặc, nếu tỏ ra bất kỳ sự thương xót nào, sẽ bị La Bình và đồng bọn xử lý một trận.
Để hòa nhập, anh ta càng trở nên tàn bạo hơn.
Hàn Tĩnh Tĩnh đứng bên cạnh nghe những điều này, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ căm phẫn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy oán hận: “Đồ khốn!”
Lý Băng vỗ nhẹ lên cánh tay Hàn Tĩnh Tĩnh, rồi hỏi Ngô Môn: “Trong năm tên canh giữ, cần chú ý tên nào?”
“Vợ của tên đầu sỏ. Ả ta độc ác, tàn nhẫn, trước đây làm việc cho cấp trên, chuyên xử lý hậu quả, nghe nói đã giết vô số người. Ả ta không phải vợ chính thức của tên đầu sỏ, sau ngày tận thế mới tụ tập với hắn.” Ngô Môn tiếp tục trả lời.
Lý Băng lấy ra một tấm bản đồ thành phố Lang Thị, bảo Ngô Môn đánh dấu vị trí nhà máy đồ hộp, và hỏi rõ bố cục của nhà máy.
“Hai tên đi tố giác các anh, chúng có biết sào huyệt của các anh không? Có biết những tình hình này không?” Lý Băng hỏi tiếp.
Ngô Môn đáp: “Chắc chắn chúng không biết, bọn tôi không nói gì cả!”
Sau đó, Lý Băng thấy không còn gì để hỏi, nhìn Ngô Môn và hỏi: “Anh còn muốn nói gì không?”
“Tôi không còn gì để nói. Làm nhiều ác như vậy, không biết xuống dưới đó, mẹ tôi còn nhận tôi không? Các người có thể ra tay rồi!” Nói xong, Ngô Môn bình thản nhắm mắt.
“Chị Băng, tại sao anh ta… lại thành thật như vậy?” Hàn Tĩnh Tĩnh khó hiểu.
Lý Băng nhìn về phía Ngô Môn, nhỏ giọng nói: “Không ai sinh ra đã là kẻ xấu, cũng không ai sinh ra đã là người tốt. Nếu không có ngày tận thế, có lẽ anh ta sẽ sống đàng hoàng cả đời…”
Cô bưng một bát cháo, đưa cho Ngô Môn, nói: “Uống đi, uống xong sẽ tiễn anh lên đường!”
Ngô Môn mắt ngấn lệ uống hết bát cháo trắng, bình thản nói: “Các người có thể tiễn tôi lên đường rồi. Thực ra tôi đã sống chán lắm rồi, chỉ là tự mình không ra tay được! Cái thế đạo này, sống thật chẳng có ý nghĩa gì!”
Lý Băng kéo Ngô Môn ra hành lang, đặt cạnh đồng bọn của hắn.
Hàn Tĩnh Tĩnh lên tiếng: “Chị Băng, để em làm được không?”
Lý Băng gật đầu!
“Mặt Trời, anh giúp em kéo người này đến đây được không?” Hàn Tĩnh Tĩnh chỉ vào căn 1205 hỏi.
Cô nhóc này, còn nhớ thù dai nhỉ…
Mặt Trời thấy Lý Băng gật đầu, liền trợn mắt: Sao không nói sớm?
Tuy trong lòng chó chê bai, nhưng trước mặt người ngoài, phải nể mặt người cho ăn.
Mặt Trời nghe lời làm theo.
Hàn Tĩnh Tĩnh nắm sợi dây trước ngực Ngô Môn, cầm con dao đã chuẩn bị sẵn, đâm vào.
Nhát đầu tiên, trúng xương sườn, không đâm vào được.
Nhát thứ hai, đổi vị trí, đâm vào bụng.
Hàn Tĩnh Tĩnh dùng hết sức, cố kìm chế bàn tay đang run rẩy, tiếp tục ấn chuôi dao vào sâu hơn.
Các khớp ngón tay cô trắng bệch vì dùng lực, môi cô cắn chặt vì căng thẳng.
Máu theo chuôi dao chảy xuống, nhỏ xuống đất, liền đông thành băng, dường như không phát ra âm thanh nào.
Cho đến khi Ngô Môn nhắm mắt, hắn cũng không kêu lên một tiếng, thậm chí trên khóe miệng còn có nụ cười nhẹ.
Hắn dường như không phải đang chết, mà là đang giải thoát.
Lúc này, Hàn Tĩnh Tĩnh nước mắt lưng tròng, tay hơi run, nhưng mặt lại cười, cô phấn khích ôm chầm lấy Lý Băng nói: “Chị Băng, em cũng giết người rồi, em làm được rồi!”
“Ừ! Em làm được rồi!” Lý Băng ôm lại cô gái này.
Cô dường như chợt hiểu ra, tại sao đêm hôm cực hàn đầu tiên, khi cô đi gọi Vu Tuyết và Hàn Tĩnh Tĩnh dậy, lại có nhiều “công đức” vào sổ như vậy.
Đôi tình nhân trẻ trong căn 1205 dường như đã ngủ say, không phát ra âm thanh nào, cũng không ra ngoài xem.
Nhưng hai tiếng thở dốc nặng nề sau cánh cửa đã bán đứng họ.
Trương Hưng Ngôn và hai người kia từ tầng 14 đi xuống, thấy cảnh này, bất lực nói: “Về phòng 1203 rồi nói!”
“Hỏi xong hết chưa? Cũng không đợi bọn anh về rồi hãy giết…”
“Đinh thúc thì sao? Giết chưa?”
Trương Hưng Ngôn và Lý Băng cùng lúc hỏi, nhìn nhau.
Mạnh Tử Phong thấy không khí căng thẳng, lên tiếng trước: “Đinh thúc chạy mất, chỉ còn vợ ổng ở nhà.”
Vu Tuyết bổ sung: “Ổng còn cuỗm hết vật tư, ác thật! Lúc tụi em xuống, vợ ổng đang khóc…”
Lý Băng khinh thường: “Chẳng có gì đáng thương. Vật tư Đinh thúc lừa được, vợ ổng không biết? Không ăn?” Ngừng một lát, cô nói tiếp: “Đinh thúc cứ để em lo, em và Mặt Trời sẽ đuổi theo ngay, không thể để ổng chạy thoát! Em không muốn đêm nào cũng ngủ không yên!”
“Không được, một mình em nguy hiểm quá, anh đi cùng em, để Vu Tuyết và Mạnh Tử Phong canh tầng 12 là được!” Trương Hưng Ngôn không yên tâm, đề nghị.
“Không có thời gian dài dòng nữa, anh còn việc quan trọng hơn!” Lý Băng đáp.
Sau đó, cô kể lại tình hình Ngô Môn đã khai cho mọi người nghe một cách chi tiết.
“Đêm nay, chậm nhất là ngày mai, nếu những người này không về nhà máy đồ hộp, năm tên ở đó sẽ phát hiện ra bất thường. Hoặc là chúng sẽ đến trả thù, hoặc là sẽ chuyển vật tư trong nhà máy đi. Vì vậy, chúng ta phải hành động càng sớm càng tốt trong đêm nay.” Trương Hưng Ngôn sau khi nghe xong, lên tiếng đầu tiên.
“Đúng, phải tiêu diệt chúng trước khi chúng kịp hành động! Nếu không, hậu họa vô cùng!” Lý Băng tiếp lời.
Hàn Tĩnh Tĩnh phấn khích: “Em cũng đồng ý! Ở đó có nhiều vật tư quá, sau này chúng ta không cần lo lắng nữa!”
“Em cũng đồng ý!” Vu Tuyết cũng cười.
“Anh biết nói điều này lúc này hơi mất hứng, nhưng mọi người không nghe thấy sao? Bọn chúng có một tay sát thủ, còn có lựu đạn!” Mạnh Tử Phong không mù quáng lạc quan, nhíu mày nói.
“Vì vậy, chúng ta cần lên kế hoạch thật tốt!” Trương Hưng Ngôn mặt nghiêm túc, tay đã bắt đầu sắp xếp binh lực trên giấy.
“Anh Trương, mọi người cứ bàn trước, em phải đi trước.” Lý Băng nói xong, dẫn Mặt Trời rời đi.
“Chị Băng, chị nhất định phải cẩn thận!” Hàn Tĩnh Tĩnh gọi với theo.
Lý Băng vẫy tay, không mang theo một áng mây nào.
Lý Băng và con chó đến căn 1407, họ tìm thấy quần áo của Đinh thúc, Mặt Trời ngửi ngửi, dường như có chút manh mối.
Sau đó, họ vội vã xuống lầu, biến mất trong màn đêm.
Con chó dẫn đường phía trước, Lý Băng mang giày trượt băng theo sau, phóng nhanh trên đường.
Khoảng hai mươi phút sau, họ nhìn thấy một chiếc xe tải đang cô đơn chạy trong màn đêm.
