Chương 41: Từ Chối.
"Tôi sẽ không sống như thế này mãi đâu." Lâm Dao hơi nhíu mày.
Ôn Lam có được Ôn Triệt bảo vệ, cô ấy lại là em họ của Ôn Triệt, chắc chắn anh ấy cũng sẽ bảo vệ cô ấy thôi.
Xế chiều, Lâm Dao đi tìm Ôn Triệt.
"Anh Triệt, là em, Lâm Dao đây."
Nhìn thấy Ôn Triệt lái xe về, không uổng công cô đợi ở ngã tư này cả buổi chiều.
"Em và bố mẹ đều bị Khu An Toàn đuổi ra, chúng em đã tìm đường đến đây. Sáng nay chúng em có đi tìm Ôn Lam rồi."
"Cô ấy mặc kệ chúng em."
"Anh họ, chúng ta là người thân mà."
"Anh sẽ không ích kỷ như Ôn Lam chứ?
"Chúng em chỉ muốn có chút thức ăn, đồ ăn của chúng em đã hết nhẵn, em đã cả ngày chưa ăn gì rồi."
Ôn Triệt nhíu mày.
"Các người đi tìm em gái tôi?
"Đừng bao giờ tìm nó nữa."
Giọng Ôn Triệt hơi lạnh lùng mang theo cảnh báo.
"Tôi chỉ có một em gái, đó là Ôn Lam."
Nghe lời Ôn Triệt, toàn bộ khuôn mặt Lâm Dao lập tức tái nhợt.
"Anh họ, anh nói vậy là ý gì?
"Là định không quản chúng em sao? Chúng ta là người thân có quan hệ huyết thống mà."
"Anh họ, trước đây anh đâu có như vậy, anh đâu có ích kỷ thế này."
"Anh vẫn sẽ giúp em chứ?
Ôn Triệt hơi nhíu mày, lúc trước giúp Lâm Dao cũng chỉ là để có thể lấy lại nhiều tiền hơn.
"Tránh ra."
Ôn Triệt còn việc bận, trực tiếp giũ bỏ Lâm Dao.
"Anh họ, em cũng là em họ của anh mà, mẹ em đối xử không tốt với các anh, thì có liên quan gì đến em? Em còn thường xuyên mang đồ cho các anh."
Ôn Triệt dừng lại một chút.
"Đồ em mang cho không phải là quần áo cũ em mặc, những thứ em không cần rồi, đem cho Ôn Lam, rồi quay đầu lại đi nói với người khác rằng chúng tôi là đồ rác rưởi, chuyên nhận đồ thừa của em?
Lâm Dao căng thẳng nuốt nước bọt, sao, sao Ôn Triệt lại biết?
"Đừng đến quấy rầy cuộc sống của chúng tôi, lời mẹ em trả lại cho các người."
"Hãy dựa vào chính mình đi, đừng có trở thành một kẻ vô dụng đi xin ăn."
Ngay từ khi còn ở Khu An Toàn chính thức, anh đã nhìn thấy họ rồi, lúc đó anh đã chọn cách làm ngơ.
Bây giờ sao có thể còn quản nữa?
Lâm Dao nắm chặt tay, không ngờ Ôn Lam, Ôn Triệt đều là một lũ người ích kỷ.
Ôn Lam đang trong phòng nghiên cứu bông hoa nhỏ của mình.
Bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa gấp gáp của Chu Văn.
"Cô Ôn, anh Hàn và Trương Dã đều bị thương rồi."
"Cái gì?"
Tô Hàn và Trương Dã cả hai đều bị thương, phải biết rằng thực lực của hai người đều rất mạnh, Tô Hàn có Dị Năng tinh thần hệ, Trương Dã có hỏa hệ, thân thủ của hai người cũng khá.
Chu Văn đến tìm Ôn Lam là vì biết, hôm đó vết thương trên người Tô Hàn đều do Ôn Lam chữa lành.
Ôn Lam đi được nửa chừng, chợt nhớ đến Dị Năng của mình...
"Đợi tôi một chút."
Ôn Lam lại quay về ôm theo cây Hà Thủ Ô.
Bởi vì Dị Năng trị thương của cô chỉ có tác dụng với Tô Hàn.
Mặc dù đến giờ vẫn chưa biết nguyên lý là gì, có lẽ là có liên quan đến đứa bé trong bụng.
Bước vào căn hộ, cánh tay của cả Tô Hàn và Trương Dã đều đang chảy máu.
"Xem cho anh Hàn trước, nếu không phải vì cứu tôi, anh Hàn đã không bị thương."
Trương Dã mặt mày tái nhợt vội vàng nói.
Lúc này Trương Dã chỉ thấy day dứt, lúc đó anh ta quá bốc đồng rồi.
Cũng là do anh ta không ngờ, tên kia thật sự dám ra tay với bọn họ!
Tô Hàn sắc mặt hơi tái, trên trán có chút mồ hôi lấm tấm.
"Để tôi thử."
Ôn Lam bước đến trước mặt Tô Hàn, bụng cô lập tức dâng lên, một luồng năng lượng đặc biệt.
Năng lượng ấm áp truyền đến tay cô.
Tiếp theo, Ôn Lam áp sát vết thương của Tô Hàn, cách khoảng một phân.
Lỗ hổng máu trên cánh tay Tô Hàn từ từ lành lại.
"..."
"Năng lực trị thương."
Lần này, cả Chu Văn và Trương Dã đều tận mắt chứng kiến.
"Hử... hử..."
Khi chữa trị cho Tô Hàn, gần như không cần cô chủ động, năng lượng từ bụng đã tự động tuôn trào.
Liên tục không ngừng.
"Xong rồi."
Trương Dã nhìn thấy cảnh này, đầy mong đợi nhìn Ôn Lam.
Thực ra cánh tay anh ta đau sắp chết rồi, tên kia thức tỉnh Dị Năng hệ kim!
Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, Dị Năng hệ tự nhiên, cùng với Dị Năng hệ điều khiển, và cả Dị Năng loại đặc biệt.
Chu Phong thức tỉnh Dị Năng Tia Xạ!
"Lam Lam, mau chữa cho tôi với, đau chết mất, tôi cảm thấy cánh tay này sắp hỏng rồi."
"..."
"Vừa rồi anh không còn nói là vết thương nhỏ, chữa cho Tô Hàn trước sao?"
"Thì bây giờ Tô Hàn đã chữa xong rồi, tôi đau chứ sao!"
"Tên Chu Phong đó đột nhiên trở thành người thức tỉnh rồi!"
"Chu Phong? Các anh gặp Chu Phong rồi?"
"Ừ, chữa cho tôi xong đã, rồi hãy nói về hắn."
Trương Dã kêu la thảm thiết.
Lần đầu tiên hai người lại thảm hại đến thế...
Ôn Lam cũng muốn chữa cho Trương Dã, nhưng cứ đến lượt Trương Dã là trong bụng lại không có cảm giác gì.
Năng lượng trị thương một chút cũng không truyền ra được.
"Bé con, ngoan..."
Ôn Lam thử giao tiếp với đứa bé.
"Tình hình gì vậy?"
Trương Dã ngơ ngác hỏi.
"Dị Năng trị thương của tôi là từ bé con, bé con phản bổ lại cho tôi thì mới có thể chữa trị, nhưng không biết tại sao."
"Hình như chỉ khi Tô Hàn bị thương, bé con mới phản bổ năng lượng."
Mà còn rất nhiều.
Điểm này Ôn Lam không nói ra.
Hơi kỳ lạ một chút...
Đôi mắt Tô Hàn khẽ cúi xuống, ngón tay hơi nắm chặt, muốn nói gì đó, rốt cuộc lại không thốt nên lời.
Dường như đang căng thẳng, sợ hãi? Lo lắng?
Tuy nhiên, ánh mắt anh không tự chủ rơi xuống khuôn mặt Ôn Lam, rồi trượt dài xuống, dừng lại ở phần bụng hơi lồi lên.
Tinh thần lực có thể cảm nhận được hai đứa trẻ.
"..."
"Bé con, chú là cậu ruột của cháu đó, có thể chữa trị cho chú không!
"Khi cháu ra đời, chú sẽ dẫn các cháu đi chơi, tìm kẹo cho các cháu ăn."
Bất kể Trương Dã nói gì, đứa bé trong bụng vẫn không có động tĩnh gì.
"..."
"Có lẽ là vì, Tô Hàn thường xuyên thai giáo cho bé con."
"..."
"Vậy sau này tôi cũng phải thai giáo cho bé con."
"Không được."
Tô Hàn vô thức nói.
"Đây là giao dịch giữa tôi và Ôn Lam."
"..."
Không cho anh ta thai giáo, anh ta cũng có cách khác, sẽ hòa thuận với các bé.
"Tô Hàn có Dị Năng tinh thần hệ, nên khi thai giáo bé con có thể tiếp nhận tốt hơn."
"Tôi cũng phải, thường xuyên giao tiếp với bé con, vậy tôi sẽ nấu ăn nhiều hơn!"
"Ôn Lam, bữa ăn kiêng cữ của em giao cho tôi."
"Úi da, úi da."
Chu Văn nhìn Trương Dã, lắc đầu nhẹ.
Ôn Lam đành phải cắt một chút rễ nhỏ của cây Hà Thủ Ô.
Tác dụng trị thương của rễ cây rất mạnh.
"Thế này là đối xử thiên vị đó nha!"
Hà Thủ Ô tuy có tác dụng trị thương, nhưng nó rất đắng...
Đặc biệt là nuốt cả một miếng, đắng đến nỗi mặt Trương Dã đã méo mó.
"Như thế không tốt lắm đâu, đối xử thiên vị thế!"
Trương Dã kêu la thảm thiết.
"Mau ăn đi, không ăn nữa là máu chảy hết rồi."
Trương Dã nhịn đắng, nuốt miếng Hà Thủ Ô, nhưng thứ này, dù là nuốt chửng một miếng, lưỡi vẫn bị dính vị.
"Các anh ra ngoài xảy ra chuyện gì vậy, sao lại đụng độ với Chu Phong?"
"Đây là Ngọc Năng Lượng chúng tôi kiếm được, chúng tôi đã chia nhau loại trong suốt và màu đỏ rồi, phần còn lại các cậu lấy đi."
"Loại màu xanh lá cho tôi là được."
Chu Văn nói, phần còn lại cho anh ta cũng không có tác dụng gì.
Loại màu xanh dương để lại cho anh trai, phần còn lại cô đều bỏ vào không gian.
Những viên Ngọc Năng Lượng màu sắc khác nhau này, sau khi bé con hấp thụ, sẽ chuyển hóa ra những năng lực khác nhau cho cô.
Giống như thuật dịch chuyển tức thời, và cả năng lực trị thương.
Chỉ có điều năng lực trị thường này lại là trị thương có điểm cố định.
Ánh mắt Ôn Lam không khỏi nhìn về phía Tô Hàn.
Tô Hàn dù đang ngồi đó, nhưng ngay lập tức đã cảm nhận được ánh mắt Ôn Lam đổ dồn về phía mình.
Trong khoảnh khắc bốn mắt gặp nhau, Tô Hàn cố gắng giữ bình tĩnh, chỉ có lông mi anh khẽ run.
Động tác cổ họng Tô Hàn hơi lăn nhẹ đều bị Ôn Lam cảm nhận được.
"Còn về Chu Phong, tôi và anh Hàn đã đến Giang Dương Thành, gặp Chu Phong bọn họ cũng đang săn Thây Ma."
"Bọn họ hiện đang giết Thây Ma với số lượng lớn, cướp lấy Ngọc Năng Lượng."
"Đúng đúng, chúng tôi còn nhìn thấy bạn của cậu, Hà Mặc."
"Cô ấy đi bên cạnh Chu Phong, và Chu Phong dường như rất nghe lời cô ấy."
"..."
Ôn Lam hơi nhíu mày, bây giờ cô càng khẳng định kẻ đó tuyệt đối không phải là Hà Mặc.
Vậy Hà Mặc thật đang ở đâu?
"Bọn họ đang tích trữ Ngọc Năng Lượng!"
"Tất cả những người thức tỉnh trong căn cứ đều được sắp xếp đi giết Thây Ma."
Hàng triệu Thây Ma, bọn họ đang dần dần dọn sạch.
Chu Phong không lẽ rảnh rỗi không có việc gì làm, đi dọn dẹp Thây Ma một cách tốt đẹp, khôi phục thành phố?
"Vì Ngọc Năng Lượng."
"Muốn tăng cấp, phương pháp nhanh nhất chính là hấp thụ Ngọc Năng Lượng."
