Sau bữa tối, Mạc Lật hứng khởi bảo Mễ Mễ đeo chiếc cặp nhỏ của cô lên.
«Đúng như chị tưởng tượng, dễ thương ghê.» Mạc Lật hài lòng nhìn em trai mình, «Nào, giữ nguyên tư thế này một giây, đừng nhúc nhích nhé, tốt lắm, tư thế tiếp theo, làm dấu chữ V thử xem.»
«...» Nhìn cảnh trước mắt, bé Lương Lương đành lắc đầu bất lực, vốn định về phòng ngay, nhưng lại sợ lát nữa Mễ Mễ không chịu nổi sức tấn công của bà chị xấu tính, có khi sẽ mệt sớm, lúc đó Mễ Mễ không tìm được ai giúp thì khổ.
Nghĩ vậy, cậu bé lặng lẽ ngồi xuống sofa, sẵn sàng nhận lời cầu cứu bất cứ lúc nào.
Đáng tiếc là dù bé Lương Lương rất chu đáo, cũng đoán chính xác những gì có thể xảy ra sau đó, nhưng cậu vẫn tính sai một điểm.
Chẳng bao lâu, đúng như Lương Lương nghĩ, Mễ Mễ nhanh chóng mệt, rồi... Mễ Mễ liền nhào vào lòng Mạc Lật, dùng tay nhỏ xoa xoa mắt, khẽ nói: «Chị ơi, em mệt.»
«Mệt à?» Mạc Lật lưu luyến cất những tấm ảnh vừa chụp vào album kỷ niệm của Mễ Mễ, rồi nắm tay cậu bé, «Vậy để anh trai dẫn em đi ngủ nhé.»
Mễ Mễ lại giơ tay bám chặt lấy áo Mạc Lật: «Em muốn ngủ với chị.»
«Được thôi.» Mạc Lật không chút do dự đồng ý, nói xong cô quay sang nhìn Lương Lương: «Lương Lương cũng về phòng ngủ sớm đi, không được thức khuya đâu nhé.»
«...» Bé Lương Lương lại bất lực, ngẩn người nhìn họ rời đi rồi đứng dậy về phòng mình.
Không hiểu sao, cậu luôn cảm thấy có gì đó... buồn buồn, nhưng tại sao lại buồn nhỉ?
Bé Lương Lương suy nghĩ mãi mà vẫn không tìm ra câu trả lời.
...
Vừa về đến phòng, trên đồng hồ ID của Lương Lương bỗng hiện lên một dấu chấm than nhỏ, cậu đóng cửa, giơ tay chạm nhẹ vào dấu chấm than đó.
«Khâu Giang yêu cầu gọi video, có đồng ý không?»
Lương Lương chỉnh lại bộ quần áo nhỏ, nhìn quanh phòng, thấy không có vấn đề gì, bèn nhấn «Có», một hình ảnh ba chiều lập tức hiện ra trước mặt cậu, đó là một thanh niên trông khoảng hai mươi mấy tuổi, đôi mắt nhỏ híp lại thành một đường.
«Chào buổi tối, bé Mạc Lương.» Anh vui vẻ vẫy tay với Lương Lương.
«Chào buổi tối, trung úy Khâu Giang.»
Nghe cậu gọi đầy nghiêm túc như vậy, vẻ mặt Khâu Giang thoáng cứng đờ: «Nào, bây giờ không ở trong đội, không cần gọi thế đâu, dù sao lão đại của chúng ta cũng không nghe thấy, gọi anh một tiếng nghe xem nào.» Nói rồi anh giơ tay định xoa đầu cậu bé, dù không chạm được, nhưng nhìn phản ứng của nhóc con này cũng thú vị lắm.
Quả nhiên, vừa thấy tay anh đưa ra, Lương Lương vội lùi lại mấy bước.
«Đúng là keo kiệt, xoa một cái có sao đâu.» Khâu Giang thu tay về, «Cậu phải biết rằng không phải cái đầu nào cũng có cơ hội được tôi xoa đâu, cậu nên thấy vinh hạnh mới phải.» Thật ra là do Lương Lương dễ thương quá, cả đội đều nhất trí cho rằng đầu cậu bé sờ chắc phải thích lắm, nhưng nhóc con này chẳng nể mặt chút nào, mỗi lần họ định động tay là bị cậu biến thành chậu cây cảnh bằng dị năng.
Lương Lương bặm môi, nghiêm túc nói: «Chú Khâu, cháu không có thời gian nghe chú nói mấy chuyện này.»
«Chú...» Nghe cậu gọi thế, khóe miệng Khâu Giang giật giật vài cái, thôi thì anh trông già thật, nhưng cũng đâu đến mức bị gọi là chú, đơ vài giây, anh bỗng bật cười: «Ồ, cậu thừa nhận tôi là bậc bề trên rồi đấy nhé, ha ha ha, vậy từ giờ phải kính trọng tôi hơn nữa, hiểu chưa?»
Thấy khuôn mặt nhỏ của Lương Lương càng lúc càng căng, anh vội thu lại, chuyển chủ đề, không thì đợi Lương Lương về đội, anh chắc chắn lại biến thành chậu cây mất: «À, này, cậu bảo khoảng một tuần là về mà? Đã hơn mười ngày rồi, chưa xong à? Có phải bị bà chị hoang dã của cậu quấn lấy rồi không?»
Nghe anh nói về bà chị xấu tính của mình như vậy, Lương Lương cau mày: «Chị tôi không hoang dã.»
«Ồ? Cậu còn nói đỡ cho chị ấy à, ở Tương Lai 1 ai mà không biết chị cậu là người thế nào, có phải bị chị ấy dọa rồi không?» Khâu Giang lộ vẻ mặt bất lực, khẽ lắc đầu, «Đúng là trẻ con, giải quyết không được rồi phải không? Có cần anh giúp không?»
Lương Lương không hài lòng nói: «Chị tôi đã khác rồi, không được nói chị ấy như vậy nữa.» Hơn nữa, dù bà chị xấu tính có đáng ghét đến đâu, cũng không đến lượt người khác nói.
Khâu Giang lần đầu thấy khuôn mặt nhỏ của Lương Lương thay đổi nhiều lần trong thời gian ngắn như vậy, Lương Lương vốn nổi tiếng là mặt than trong đội, bao nhiêu lần họ cố tình chọc giận cậu đều vô ích, không ngờ chỉ cần nhắc đến chị gái là cậu đã thay đổi.
Nhớ trước đây khi Mạc Lương biết nội dung nhiệm vụ, cậu đã căng mặt cả ngày, vô cùng không tình nguyện, vậy mà mới hơn mười ngày đã thành ra thế này.
Dù chưa từng gặp Mạc Lật, nhưng tin đồn về cô bé đó thì nghe không ít, trước đây có lần, một người trong đội không sợ chết thấy cô bé dễ thương nên đòi bế, kết quả bị cắn cho một phát đau điếng, đến giờ trên tay vẫn còn sẹo.
«Trung úy Khâu Giang.» Thấy Khâu Giang có vẻ đang suy nghĩ, Lương Lương vội gọi anh một tiếng, «Lần trước tôi nhờ anh tra giúp, anh tra rồi à?»
«Đương nhiên là tra giúp cậu rồi, nhưng bên đó không phải khu vực chúng tôi phụ trách, nên nhiều chuyện không tra được chi tiết.» Khâu Giang cười hì hì nói, «Tôi đã tổng hợp thành một file rồi, muốn xem không?» Không biết nhóc con này tự dưng lại điều tra chuyện phía Bắc làm gì, nhưng cậu bé nhiều lúc có những hành động bất ngờ, nên tạm thời giúp cậu quan sát cũng khá thú vị.
Lương Lương vội gật đầu: «Muốn xem.»
«Muốn xem à...» Khâu Giang giơ ngón trỏ ra hiệu, «Gọi anh một tiếng nghe nào.»
«...» Bé Lương Lương bực bội vô cùng, do dự vài giây rồi gọi: «... Anh.»
«Thế mới đúng chứ, lần sau mà còn gọi tôi là chú nữa là tôi không giúp đâu nhé.» Khâu Giang gửi file đã tổng hợp đến đồng hồ ID của Lương Lương, «Mà bao giờ cậu về đội thế? Ở đây thiếu cậu kiểm soát tình hình là phiền phức lắm, sớm mà dỗ chị gái cậu rồi về đi.»
«Tôi sẽ sớm nói với chị tôi.» Nhưng lần trước cậu chỉ muốn đi làm nhiệm vụ với chú Ông mà bà chị xấu tính đã phản ứng dữ dội như vậy, nếu cậu đòi về đội, chắc chắn bà chị sẽ không đồng ý, cậu thật sự không biết phải mở lời thế nào.
Thấy Lương Lương có vẻ sốt ruột muốn xem tài liệu trong file, Khâu Giang cũng thức thời chào tạm biệt: «Vậy tôi đi trước đây, lát nữa mà bị lão đại thấy tôi gửi thứ này cho cậu thì khổ.»
«Vâng, trung úy Khâu Giang, cảm ơn anh đã giúp đỡ.»
«Lại nữa rồi, đã bảo gọi anh, gọi anh cơ mà!»
Phớt lờ tiếng gào của Khâu Giang, Lương Lương trực tiếp cúp máy, hình ảnh ba chiều lập tức biến mất trước mặt cậu, cậu trèo lên giường, mở file vừa nhận được.
