Chương 47: Đoàn Xe
Trình Á về đến xe, nổ máy, định bụng trên đường về sẽ ra tay. Tình hình bây giờ quá bất ổn, vẫn nên sớm động thủ thì hơn.
Dù chưa quan sát kỹ, cũng chưa chuẩn bị gì, nhưng cứ ra tay trước đã. Đợi cắt lát xong, nghĩ cách trữ lại, từ từ nghiên cứu, thế nào cũng tìm ra bí mật trong đó.
Nghĩ đến đây, cả người Trình Á như tỏa ra bong bóng vui sướng lạ thường. Đồ Tư ngồi bên cạnh mặt mày ủ dột, vì cô thật sự muốn đổi xe, nhưng đám người kia cũng không nói là không cần mấy chiếc xe này, nên cô cũng chẳng tiện lên tiếng, chỉ đành giục về tổ thật nhanh, xem nhà cửa nâng cấp thành cái gì rồi.
Nghĩ vậy, Đồ Tư mở bảng điều khiển ra xem, quá trình nâng cấp nhà đến giai đoạn nào rồi. Nhưng mở ra vẫn mới chỉ đến 80%, kỳ lạ là hôm nay chỉ số ánh nắng của cô không hiểu sao lại đạt chuẩn sớm. Đồ Tư nghĩ mãi không ra số ánh nắng dư ra đó từ đâu mà có.
“Trình Á, anh yêu đương à? Cười như thằng ngốc vậy.”
Đồ Tư sốt ruột muốn về, thấy nụ cười hôm nay của Trình Á khác hẳn ngày thường. Hôm nay thật sự thấy được anh ấy vui, còn ngày thường thì như đeo mặt nạ, có lúc nhìn còn hơi đáng sợ.
Người ta nói người đang yêu trông như kẻ ngốc. Đồ Tư nhìn quanh, chẳng thấy bóng dáng người khác giới nào bên cạnh, cả đoạn đường này chỉ có mỗi mình cô là con gái. Chẳng lẽ…?
Đồ Tư nheo mắt nhìn Trình Á, không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt bỗng trở nên kỳ lạ.
Chẳng lẽ cái người trông có vẻ đàng hoàng, tuấn tú này, lại thích… thích đàn ông sao? Nghĩ lại ánh mắt luyến tiếc của Hàn Nghị lúc rời đi, Đồ Tư cảm thấy mình đã tìm ra chân tướng, phát hiện ra chuyện động trời gì rồi.
“Có người thích thì cứ mạnh dạn theo đuổi đi, cơ hội không chờ ai đâu!”
Đồ Tư vẻ mặt nghiêm túc. Ở thế giới của cô, cũng có rất nhiều người như vậy. Đối với chuyện này, Đồ Tư khá thoáng, con người ai cũng có quyền tự do yêu đương, chỉ cần yêu chân thành, đứng đắn, không bừa bãi, đều đáng được tôn trọng.
Chính vì bản thân đặc biệt, nên mới ngày nào cũng cười đùa để che giấu. Đồ Tư lại gán cho Trình Á cái mác “tự cho là đã hiểu rõ chân tướng”.
Trước sự quan tâm đột ngột của Đồ Tư, Trình Á cũng không nói rõ được cảm giác gì. Ngẩn ra ba năm giây, quyết định thôi không cắt lát nữa, lấy chút máu nghiên cứu trước đã. Cứ vắt sữa từ từ, đợi đến mùa hè vỗ béo rồi mới giết thịt, thịt lúc đó mới ngon.
“Ừ, đúng là gặp được người khiến tôi hứng thú, cũng quyết định theo đuổi rồi. Chẳng bao lâu nữa cô sẽ biết thôi.”
Trình Á cười bí hiểm, khiến Đồ Tư nhìn mà thấy an ủi vô cùng.
Hai người nói chuyện không có trở ngại gì, nhưng ý của mỗi người, đối phương căn bản không hiểu được. Với Đồ Tư, thì là “trai lớn rồi cũng biết rung động”, chỉ chờ gả con gái đi thôi.
Còn trong lòng Trình Á, thì đã mài dao sẵn sàng chờ ngày làm thịt.
“Đi đi đi, chúng ta mau về thôi!”
Đồ Tư lại nhân lúc rảnh mở bảng hệ thống ra xem, phát hiện nhà đã nâng cấp xong, liền muốn về ngay, xem thử căn nhà rốt cuộc có biến hóa gì.
“Sốt ruột vậy sao, thôi được, về luôn.”
Trình Á lập tức quay đầu xe chạy về. Đồ Tư nhìn hai con chuột chết phía sau, bỗng thấy lũ chuột chết không nhắm mắt kia cũng hơi đáng yêu. Thật ra, thật ra trong thời mạt thế, có chút kỹ năng cũng tốt, ít nhất có thể tự nuôi sống bản thân.
Hệ thống nói đúng, mình cũng là xác sống, sao lại coi thường mấy con chuột đáng yêu này được. Chỉ tiếc là không bắt được con nào sống, không thì nuôi trong nhà, biết đâu lại đào được vài cái hang…
“Két…”
Lại là tiếng phanh quen thuộc, Đồ Tư thoát khỏi màn tưởng tượng của mình. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cô đã nghĩ đến cảnh dẫn đại quân chuột đi tả xung hữu đột.
“Ơ, mấy chiếc xe phía trước kìa? Là quân đội à?”
Đồ Tư nhìn đoàn xe phía trước, cô không hiểu cấu hình xe cộ gì cả, nhưng với con mắt của người ngoài nghề, cô vẫn nhận ra vì mấy chiếc xe này đều giống hệt nhau, bên ngoài sơn màu rằn ri, mà mấy người phía trước đều mặc đồng phục giống nhau.
“Chúng ta đi đường vòng thôi.”
Trình Á vừa nói vừa đánh tay lái, muốn đi vòng qua bên cạnh. Đồ Tư không có ý kiến gì với quyết định này, vì thời gian đang gấp, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy bé xác sống của mình đáng yêu hơn. Con người thì phức tạp quá, không hợp với cô.
Nhưng mà, đồng phục thống nhất với đoàn xe thống nhất, nhìn ngầu thật đấy! Sau này nhà mình cũng phải làm như vậy, mình cũng phải có một đội ngũ như thế!!!
Đồ Tư thò đầu ra nhìn đoàn xe bên cạnh, nhất là mấy anh tài xế phía trước, trông đều rất rắn rỏi. Mắt Đồ Tư long lanh đầy sao.
Trong lúc Trình Á và Đồ Tư phát hiện ra đoàn xe phía trước, thì đoàn xe phía trước cũng cùng lúc phát hiện ra chiếc xe của họ.
“Đội trưởng, có vẻ là từ hướng căn cứ tới.”
Mạnh Vân Tường nhìn chiếc xe phía trước, báo cáo với Triệu Văn ngồi bên cạnh.
“Kệ họ, về căn cứ thôi. Lần đi săn này thu hoạch cũng tạm được, anh em đều mệt rồi.”
Triệu Văn ngồi một bên, bộ đồ rằn ri màu tối sạch sẽ, khác hẳn mấy người xung quanh. Chẳng có vẻ gì là vừa đi săn xác sống về, không biết là do năng lực quá mạnh hay là căn bản không xuống xe.
“Rõ, đội trưởng.”
Mạnh Vân Tường nhận lệnh, không giảm tốc độ, lái thẳng về hướng căn cứ.
Mạnh Vân Tường lái xe, theo thói quen nhìn về phía chiếc xe của Trình Á. Chính cái nhìn này, khiến Mạnh Vân Tường đạp phanh.
“Không phải bảo lái thẳng về căn cứ sao, sao lại dừng?”
Triệu Văn mở mắt, rất bất mãn với cú phanh gấp đột ngột. Dù bình thường Mạnh Vân Tường rất nghe lời mình, nhưng hắn ta vẫn là người của tên kia, trong lòng Triệu Văn vẫn có chút khó chịu. Vì vậy, dù năng lực của Mạnh Vân Tường rất mạnh, hắn vẫn bắt anh ta làm tài xế.
Mạnh Vân Tường đang kinh ngạc vì cảnh tượng trước mắt, rõ ràng không nghe thấy lời Triệu Văn nói. Điều này khiến Triệu Văn nổi giận.
“Tôi bảo lái về căn cứ, nhìn gì mà nhìn, bên đó có gì hay ho à!”
Triệu Văn nhìn theo ánh mắt Mạnh Vân Tường, liền thấy Đồ Tư đang vươn cổ nhìn về phía bên này.
“Hừ, tôi cứ tưởng cậu nhìn gì, thì ra là có mỹ nhân. Ở căn cứ bao nhiêu mỹ nữ cậu chê, thì ra là thích kiểu này. Sao, thích rồi à? Đi, qua chào hỏi một chút!”
Triệu Văn nhìn sang rồi ra lệnh cho Mạnh Vân Tường lái xe đuổi theo chiếc xe của Đồ Tư. Còn Mạnh Vân Tường bên cạnh cũng hoàn hồn từ cú sốc, nghe lời Triệu Văn nói, mặt trắng bệch đi.
