Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nữ tướng chỉ huy > Chương 5

Chương 5

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 5 có bản audio.

Chương 4: Tôi muốn, một cuộc vui cuồng nhiệt

 

Địa điểm của phòng huấn luyện mô phỏng được thiết lập thành một thành phố bỏ hoang. Sau nhiều năm nghiên cứu và ghi chép về bản đồ mô phỏng, Nguyên Tuế An không thể nói là thuộc lòng, nhưng cũng nắm được đến tám chín phần.

 

Khi trận đấu bắt đầu, mấy người Nguyên Tuế An được truyền tống đến vị trí không xa nhau, cộng với môi trường xung quanh thích hợp cho việc ẩn nấp, rất nhanh, năm người đã tập hợp xong, trốn trong một hang động ven rìa ở tầng thấp nhất của thành phố, gần bãi bùn lầy.

 

Do đã mặc áo tàng hình (1), các toán viên trên bảng điều khiển không thể nhìn thấy dấu vết của họ.

 

Trong suốt một giờ đồng hồ, các đồng đội của Nguyên Tuế An cảm thấy rất nhàm chán. Nơi này quá kín đáo, những người khác muốn tìm thấy họ khác nào mò kim đáy bể, điều đó mang lại cho họ sự an tâm rất lớn. Nhưng trốn lâu quá, họ cũng bắt đầu lo lắng, sợ người khác tìm đến, mà bên ngoài cũng quá yên tĩnh.

 

“Tôi về rồi.”

 

Nguyên Tuế An mang trên người đầy túi lớn túi nhỏ, đều là vật tư tìm được bên ngoài. Vì thân hình cô ốm yếu, ấn tượng yếu đuối hay bệnh tật lại quá ăn sâu vào lòng người, trong một khoảnh khắc, mấy đồng đội đều ngỡ ngàng không nói nên lời.

 

Chiến đấu viên Giả Sinh phá vỡ sự im lặng khó xử này: “Cô mà cũng khuân nổi.”

 

Chiến đấu viên Lâm Mân là người thứ hai lên tiếng: “Lại còn không bị thương!”

 

Phân tích viên Trương Kỳ vội vàng tiến lên: “Nhanh, nhanh bỏ xuống, để tôi cầm, cô đừng để ảnh hưởng đến đầu.”

 

Thao tác viên Lưu Lâm Lâm lập tức đến giúp lấy vật tư.

 

Nguyên Tuế An không để tâm đến chuyện làm quá này, ngay khi toàn thân nhẹ nhõm, cô nở một nụ cười: “Các cậu có thấy bên ngoài yên tĩnh quá không?”

 

Lưu Lâm Lâm kiểm kê vật tư: “Cũng khá yên tĩnh, sao thế?”

 

“Vậy các cậu có muốn làm sân đấu náo nhiệt lên không?”

 

Hai chiến đấu viên đang cảm thấy chán, nghe cô nói thế, liền hứng thú ngay: “Muốn chứ! Đương nhiên muốn!”

 

Trương Kỳ thuận thế mở mô hình bản đồ mà anh ta dựng dựa trên thông tin do Nguyên Tuế An cung cấp; Lưu Lâm Lâm cũng cất vật tư, mở bảng điều khiển.

 

Nhìn hành động của họ, Nguyên Tuế An hài lòng gật đầu.

 

Ban đầu, cô có hơi lo lắng.

 

Bốn người này đều được coi là những người yếu nhất trong số tân sinh, những đội khác họ không thể chen vào, lại nghe nói cô đạt điểm cao nhất khoa chỉ huy lần này nên mới chọn cô. Cô lo họ sẽ không nghe lời, chất vấn quyết định của mình, nhưng sau một giờ, họ đã thành công làm mới nhận thức của cô.

 

Tốt lắm.

 

Một đội yếu biết nghe lời còn đáng tin hơn một đội mạnh không nghe lời.

 

“Vậy bây giờ, hãy mang theo trang bị của các cậu, đi theo tôi.”

 

Vừa trốn vừa lẩn, đường Nguyên Tuế An dẫn đều là những vị trí rất kín đáo và hẻo lánh, nên khi di chuyển, họ không phải lo gặp người của tiểu đội khác, hoặc bị lính bắn tỉa ngắm.

 

Sau khi quanh co lòng vòng, Nguyên Tuế An đưa họ đến giữa hai tòa nhà cao tầng tương đối nguyên vẹn ở phía đông thành phố: “Biết hiện tại chúng ta có bao nhiêu đối thủ không?”

 

Trương Kỳ: “Ba trăm mười một người?”

 

Nguyên Tuế An khẳng định: “Không tệ, vậy tỷ lệ thắng của chúng ta là bao nhiêu?”

 

Trương Kỳ nhìn mô hình bản đồ, lại nhìn Nguyên Tuế An, hơi không muốn nói quá đáng: “Một phần trăm?”

 

“Đừng bi quan như vậy mà.” Nụ cười trên mặt Nguyên Tuế An được giữ rất trọn vẹn, không hề thấy rạn nứt: “Chúng ta tuy yếu, nhưng kẻ yếu cũng có cách thắng của kẻ yếu mà.”

 

Giả Sinh hơi thiếu tự tin, nhìn Nguyên Tuế An, đầu óc không thông minh quay mòng mòng, cố hết sức nói ra câu uyển chuyển nhất: “Thật ra, tôi thấy, tôi có thể ra ngoài hoạt động một chút là đủ rồi.”

 

Lâm Mân gật đầu phụ họa: “Tôi cũng thấy vậy.”

 

Nguyên Tuế An cũng không vội, chỉ liếc nhẹ bảng điều khiển của Lưu Lâm Lâm: “Biết vị trí hiện tại của chúng ta là đâu không?”

 

Trương Kỳ: “Khu vực thứ hai phía đông thành phố bỏ hoang.”

 

Nguyên Tuế An bổ sung: “Cũng là nơi các tiểu đội còn lại đang ở hoặc sắp đến.”

 

Vừa dứt lời, tiếng nổ đột nhiên vang lên, mấy người đang thắc mắc giật mình thon thót, chỉ có Nguyên Tuế An vẫn giữ nguyên dáng vẻ, không hề dao động.

 

Và tiếng nổ này dường như chỉ là một khởi điểm, với tiếng nổ này vang lên, từ bốn phương tám hướng liên tiếp vang lên những tiếng nổ không ngừng, nghe từ chỗ họ, giống hệt như họ đang bị mắc kẹt ở trung tâm vụ nổ.

 

Tiếng nổ tiếp nối nhau, kéo theo đó là tiếng sụp đổ của các tòa nhà nguy hiểm và tiếng phát thanh từ loa phóng thanh.

 

Những người vốn đang trốn tránh hoặc tấn công, bỗng dưng thấy vụ nổ lớn, trong khoảnh khắc liền tản ra tứ phía, vừa chạy thoát thân vừa không ngừng chửi rủa lớn tiếng.

 

Mấy người Giả Sinh vẫn còn trong cơn chấn động, nhất thời chưa tỉnh hồn, Lưu Lâm Lâm nhìn thấy gương mặt bình tĩnh của Nguyên Tuế An, một ý nghĩ táo bạo bỗng nhiên xuất hiện: “Cô làm?”

 

Nghe vậy, mấy người Giả Sinh cũng lập tức tỉnh lại, nhìn về phía Nguyên Tuế An.

 

Gương mặt trắng trẻo sạch sẽ, mắt long lanh nước, tóc mềm mại, thân hình mảnh mai, nhìn thế nào cũng không giống người có thể làm ra chuyện này...

 

Thế nhưng một khi đã được nhắc, ý nghĩ hoang đường ấy cứ thế không thể nào xua tan được.

 

Không phải chứ...

 

Nguyên Tuế An trên mặt vẫn mang nụ cười vô hại: “Một giờ này tôi mệt lắm đấy.”

 

Một câu nói hơn ngàn vạn lời.

 

Nhìn cô gái trước mặt, mọi người chỉ còn biết trừng mắt, để bày tỏ sự kinh ngạc vô song trong lòng.

 

Như thể không thấy sự kinh ngạc của họ, Nguyên Tuế An tự nói một mình: “May mà chỉ số may mắn của tôi đủ dùng, tìm vật tư không tốn quá nhiều thời gian, bất kể đi đâu cũng nhặt được vật tư, tiện tay làm một quả bom CNC6, vừa khéo, cộng với năng lượng hạt nhân trong thành phố bỏ hoang, hủy diệt mấy khu vực này là hoàn toàn dư sức. Tôi nghĩ, chắc bây giờ chúng ta đã thu được không ít điểm số rồi nhỉ.”

 

Giả Sinh nhìn cô, có rất nhiều điều muốn nói, lại không biết nên bắt đầu từ đâu, cuối cùng thốt ra chỉ là một câu: “Cô không sợ nổ luôn cả chúng ta à?”

 

Một giờ, chạy khắp bản đồ, lại còn chế tạo bom, đây là việc con người có thể làm được?

 

Vì là đối thủ, nên tiện tay cho nổ tung luôn, thuận đường phá hủy thành phố, chỉ để lại một mảnh nhỏ cho họ nghỉ ngơi lấy sức?

 

Bom CNC6 có thể hẹn giờ à?

 

Cô làm sao biết chế tạo bom?

 

Nguyên Tuế An chớp mắt: “Có nghĩ qua đấy, nhưng mà như vậy thì không vui nữa, tập trung tất cả những người còn lại lại với nhau, tổ chức một bữa tiệc náo nhiệt, như thế mới thú vị chứ.”

 

Cô không nói với họ rằng, Nguyên Tuế An không hề chạy khắp toàn bộ bản đồ, mà chỉ tìm đến hệ thống phá hủy lõi dưới lòng đất của thành phố.

 

Vốn dĩ, ý định của cô chỉ là ra ngoài tìm thêm vài túi vật tư, rồi trốn thành công cho đến khi kết thúc, lấy vài điểm sinh tồn và điểm vật tư là đủ. Nhưng trong lúc tìm túi vật tư ở các nơi, cô tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của những người khác, không ngoại lệ, tất cả đều tìm kiếm bóng dáng cô, và tưởng tượng vẻ mặt nước mắt nước mũi của cô khi hối hận không kịp.

 

Cô không hiểu lắm vì sao họ lại có suy nghĩ đó. Cô rất yếu, nhưng không có nghĩa là cô sẽ để người ta muốn làm gì thì làm.

 

Thế là cô lập tức thay đổi suy nghĩ, và từ những túi vật tư mình tìm được, cô chọn ra một số nguyên liệu thích hợp, mang những thứ này đến chỗ hệ thống phá hủy lõi, khởi động hệ thống, đặt hẹn giờ, thêm vào đó lấy thêm một ít nguyên liệu, lắp ráp một quả bom CNC6 vô cùng đơn giản.

 

Một khi hệ thống phá hủy lõi được kích hoạt, khi nổ tung có thể phá hủy hoàn toàn một thành phố. Để cho họ một cơ hội chạy trốn giãy giụa, Nguyên Tuế An đại phát từ bi bảo toàn sự nguyên vẹn của khu vực thứ hai phía đông.

 

Lại vì để những người phía tây chạy nhanh hơn một chút, cô đặt bom CNC6 ở khu vực phía tây thành phố bỏ hoang, tăng cường uy lực nổ ở khu vực phía tây, còn họ có hoàn thành được màn chạy đua sinh tử hay không thì cô mặc kệ.

 

Làm xong những việc này, nhân lúc thời gian còn lại, Nguyên Tuế An lại đi tìm thêm vài túi vật tư, lúc này mới mang tâm trạng khá tốt đến chỗ tiểu đội của mình.

 

Nhìn gương mặt ôn hòa của cô, mấy người lập tức ngẩn tò te.

 

Thế ra.

 

Bọn họ có nên reo mừng vì cô đã ra tay nương tình không?

 

Hình ảnh trắng trẻo, sạch sẽ, yếu ớt từ nay một đi không trở lại trong lòng họ, chỉ để lại một gương mặt thiên thần, trái tim quỷ dữ.

 

Đúng là đáng sợ không thể tả.

 

Bốn người liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng lùi một bước, giữ một khoảng cách nhất định với cô, dáng vẻ ấy, y hệt như chỉ cần lơ là một cái, Nguyên Tuế An sẽ nuốt chửng họ vậy.

 

Lưu Lâm Lâm không tự chủ được nuốt nước bọt: “Tiếp theo, cô muốn làm gì?”

 

Nguyên Tuế An tiến lại gần, nhìn những chấm đỏ sắp di chuyển đến khu vực này trên bảng điều khiển: “Biết câu ‘chim ăn sò, ngư ông đắc lợi’ không?”

 

Lưu Lâm Lâm nheo mắt: “Ý gì thế?”

 

Nguyên Tuế An: “Sau vụ nổ vừa rồi, cộng với các đội đã bị loại trước đó, tổng cộng có 49 đội bị loại, 11 đội có tổn thất nhân sự. Hiện tại trên sân chỉ còn lại 13 đội, trong đó có 2 đội đầy đủ nhân sự, chính là đội của Lâm Lô Sinh và Phong Tử Vũ. Chỉ riêng hai đội đó thôi cũng đủ để loại tất cả các đội còn lại của chúng ta, đặc biệt là trong bản đồ nhỏ hẹp cuối cùng này, lực lượng của các tiểu đội khác sẽ càng trở nên yếu hơn. Có thể nói, bây giờ, chúng ta, cùng với các đội khác chính là miếng mồi của họ.”

 

Nghe có vẻ, họ thảm thật...

 

“Lâm Lô Sinh và Phong Tử Vũ vốn không ưa nhau, nhưng vì sao đến bây giờ họ vẫn chưa đánh nhau?”

 

Nói đến đây, Nguyên Tuế An cố tình dừng lại, đầy chờ đợi nhìn họ.

 

Lâm Mân rất biết điều lên tiếng: “Tại sao?”

 

Nguyên Tuế An nói: “Bởi vì họ có một sự ăn ý không cần nói thành lời. Trong thời gian huấn luyện quân sự, tôi đã quan sát họ, mặc dù hai người luôn vì đủ thứ chuyện mà cãi nhau hoặc đánh nhau, nhưng khi đưa ra lựa chọn, họ không cần giao tiếp, đáp án nhất định là giống nhau. Nói cách khác, trong kiểu thi đấu này, so với việc loại đối thủ ngay từ đầu, họ muốn sau khi loại hết tất cả những người khác, sẽ thoải mái tổ chức một trận quyết đấu võ lực giữa những kẻ mạnh.”

 

Lưu Lâm Lâm: “Vậy cô muốn họ đánh nhau?”

 

So với câu hỏi này, Lưu Lâm Lâm muốn hỏi sao cô biết chắc là như vậy hơn, nhưng vừa nghĩ đến gương mặt cô, lại mơ hồ cảm thấy, cô không sai.

 

“Đúng, cũng không đúng.”

 

Thái dương Lưu Lâm Lâm giật mạnh một cái: “Ý gì thế?”

 

Cô có một dự cảm chẳng lành.

 

“Tôi muốn, một cuộc vui cuồng nhiệt.”

 

Chú thích:

Áo tàng hình: một loại trang bị phụ trợ dạng ẩn thân, sau khi mặc vào, sẽ biến mất khỏi bảng điều khiển của các toán viên, nhưng trên sân đấu gặp nhau vẫn có thể nhìn thấy.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi