Chương 24: Vì Sao
Nhớ đến người bảo vệ mà gã đàn ông nhắc đến, Từ An có chút ấn tượng, hình như trong khu chung cư đúng là có một bảo vệ hay tỏ vẻ thân thiết với cô.
Cô cứ nghĩ bảo vệ khu chung cư có phẩm chất tốt, nên không nghĩ ngợi gì thêm.
Nghĩ đến đây, cô không khỏi thấy buồn cười.
Kiếp trước chuyện này cũng từng xảy ra, thường có những kẻ đàn ông không biết điều, thấy cô một thân một mình, ngoại hình cũng ưa nhìn, là muốn động tay động chân.
Không có ngoại lệ, những kẻ đó đều trở thành vong hồn dưới đao của cô.
Cô tuy không thích giết người, nhưng nếu phiền phức tự tìm tới cửa, giải quyết một chút cũng chẳng sao.
Nhớ đến bảo vệ, Từ An lập tức nghĩ đến phòng bảo vệ. Phòng bảo vệ nằm dưới hầm để xe, may ra có thiết bị cách nhiệt gì đó, nên gã mới thoát được kiếp nạn.
Đồng thời trong lòng cũng thấy may mắn, may mà trước đó vì tiện đường, cô đỗ xe ngay cửa sau khu chung cư, chứ không để dưới hầm.
Nếu không, mẹ cô có lẽ sẽ gặp phải tên bảo vệ đó.
Nghĩ thông suốt rồi, trong lòng cô vô cùng bình tĩnh.
Cô giắt con dao găm bên hông, lại lấy thanh trường đao cũng đeo bên hông, rồi đi về phía hầm để xe.
Đã làm thì phải làm cho tuyệt, không để lại tai họa, đó là bài học đầu tiên cô học được trong thời tận thế!
Bây giờ là 5 giờ 15 phút.
Còn một tiếng bốn mươi lăm phút nữa mặt trời sẽ mọc.
Cô phải nhanh chóng kết thúc.
Từ An vừa xuống hầm để xe, đã phát hiện nơi này còn mát hơn cả hành lang khu chung cư.
“Không biết ở đây có xử lý cách nhiệt không nữa.”
Cô lẩm bẩm trong lòng, tiến về phía phòng bảo vệ.
Trên cửa phòng bảo vệ có hai tấm kính trong suốt, có thể nhìn rõ bố cục bên trong phòng.
Bên trong kê một chiếc giường đơn, người đang nằm ngáy khò khò trên đó chắc chính là bảo vệ mà gã đàn ông nhắc đến.
Từ An nhìn quanh một vòng, nhíu mày, phát hiện người phụ nữ từng gõ cửa nhà cô không có ở đó.
Cô đứng sau cánh cửa, định đợi một lúc, nếu người phụ nữ kia vẫn chưa xuất hiện, thì giải quyết tên bảo vệ này trước đã.
Đang nghĩ ngợi, Lưu Hồng từ phía sau phòng bảo vệ bước vào.
Từ An gần như nhìn thấy đối phương ngay lập tức, liền nhanh chóng ẩn mình, nín thở, tay nắm chặt con dao găm.
Lưu Hồng dùng chút nước dự trữ trước đó đơn giản lau người, tuy nước đã hơi đục, nhưng vẫn còn hơn cảm giác dính nhớp khó chịu.
Cô vừa thầm tính toán làm sao để khiến người phụ nữ tên Từ An kia ra khỏi nhà, vừa vô thức lau tóc.
Hoàn toàn không để ý trong phòng còn có người thứ ba.
Cô đặt tay lên tay nắm cửa, đẩy cửa ra, giơ chân bước vào.
Trong khoảnh khắc!
Từ An nghiêng người lao ra, chưa kịp để đối phương lên tiếng, một đao cắt cổ!
Rút đao, thu đao, dứt khoát gọn gàng!
Từ An nghiêng người tránh máu bắn ra, không khỏi bắt đầu hoài niệm những năm tháng giá rét, lúc đó cắt cổ xong không cần lo máu bắn tung tóe.
Lưu Hồng nhìn người phụ nữ thanh tú đột nhiên xuất hiện, thấy quen quen, đồng thời nỗi sợ hãi cũng chậm rãi ập đến trong lòng.
Cô dùng hai tay bịt chặt cổ đang phun máu, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng không phát ra được âm thanh nào.
Những bước chân lùi dần va phải chiếc ghế dưới đất, phát ra tiếng động chói tai.
Tô Đại Cường đang nằm trên giường, thở phì phì, mất kiên nhẫn gầm lên: “Mẹ nó, còn để cho ông đây ngủ không!”
Lưu Hồng đã không chịu nổi nữa, máu thấm ướt bộ quần áo mới thay, cô muốn bò về phía Tô Đại Cường, nhưng bị Từ An giẫm mạnh lên mắt cá chân.
Trong sợ hãi và tuyệt vọng, cô tắt thở, chỉ là đồng tử giãn to, như thể không cam lòng.
Trong vài giây cuối đời, Lưu Hồng vẫn còn nghĩ.
“Rốt cuộc là vì sao?”
“Vì sao người chết lại biến thành cô ta?”
Vậy rốt cuộc là vì sao?
Tiếc là sẽ không có ai giải thích cho cô, Lưu Hồng ngã xuống, không cẩn thận đụng phải giá sắt bên cạnh.
Động tĩnh này quá lớn, Tô Đại Cường cũng nhận ra có gì đó không ổn, hắn đột ngột ngồi bật dậy khỏi giường.
Khung giường đơn phát ra tiếng “kẽo kẹt”.
Từ An đổi dao găm thành trường đao.
Tô Đại Cường kinh ngạc nhìn Lưu Hồng đã tắt thở dưới đất và vũng máu, lại nhìn cô gái nhỏ vẫn văn vẻ đứng trước mặt.
Một lúc lâu, có chút không dám tin, người là do Từ An giết.
“Cô... sao cô có thể giết người...”
Lời nói ra khỏi miệng, Tô Đại Cường mới biết mình vừa nói gì, có chút xấu hổ lau mồ hôi trên mặt, khôi phục vẻ trấn tĩnh.
Từ An không nhịn được bật cười, một kẻ đồ tể không biết đã cướp đi bao nhiêu mạng người, bây giờ lại chỉ trích cô dám giết người.
Chẳng lẽ phát hiện cừu non biến thành hoa ăn thịt người, trong lòng có chút chênh lệch không chấp nhận được?
Không thể không nói có chút buồn cười.
Từ An không nói nhảm, rút trường đao ra, lưỡi đao bạc lóe lên ánh lạnh khát máu, giống như chủ nhân của nó vậy.
Tô Đại Cường nhìn tư thế cầm đao của Từ An, lập tức căng thẳng, hắn nhận ra Từ An cũng là người có võ, không dám khinh thường.
Hắn với tay lấy cây dùi cui điện ở đầu giường, tạo thế phòng thủ.
Từ An không muốn nói nhảm, dù sao phản diện đều chết vì nói nhiều, cầm đao liền chém về phía Tô Đại Cường.
Tô Đại Cường dùng dùi cui điện đỡ, nhưng không ngờ Từ An vừa rồi chỉ là giả vờ.
Ánh mắt cô sắc bén, nhìn Tô Đại Cường như nhìn một kẻ đã chết, dứt khoát vứt bỏ trường đao, đầu ngón tay khẽ động, con dao găm đã xuất hiện trong tay, còn chưa kịp để đối phương phản ứng.
Từ An trực tiếp áp sát, nắm chặt dao găm đâm thẳng vào tim Tô Đại Cường!
Nếu như kiếp trước những chiêu thức Từ An học được chỉ là hoa chân múa tay giả trân, nhưng trải qua mười năm mài giũa, cô đã sớm loại bỏ hết những chiêu thức hình thức.
Một chiêu một thức của cô bây giờ, đều là sát chiêu lấy mạng người!
Từ An rút dao găm ra nhanh như chớp, không để Tô Đại Cường lùi lại, thừa thế xông lên, nắm chặt dao găm đâm liên tiếp thêm mấy nhát.
Không cho đối phương cơ hội nói câu cuối cùng, cho đến khi Tô Đại Cường tắt thở.
Máu tươi không ngừng phun ra từ vết đao, nhuộm đỏ đôi tay và tay áo của Từ An.
Từ An lạnh lùng đứng dậy khỏi thi thể của Tô Đại Cường.
Khuôn mặt thanh lãnh của cô vương vài vệt máu loang lổ, cô thấy bẩn, dùng tay áo lau mạnh.
Đưa tay lên nhìn, mới phát hiện tay áo cũng đã bị máu thấm đẫm.
Khuôn mặt cô bây giờ trông thế nào, có thể tưởng tượng được.
Không ai biết rằng, cây dùi cui điện kia khiến cô nhớ đến cảnh Cẩu Đản bị người ta đập vỡ sọ.
Khi đâm nhát đầu tiên, sợi dây căng thẳng suốt một thời gian dài trong đầu cô đột nhiên đứt phựt, sự sụp đổ nhất thời khiến cô mất kiểm soát.
Cô không thể khống chế bản thân, chỉ có thể vô thức đâm liên tiếp mấy nhát vào đối phương, cho đến khi lấy lại được lý trí.
Tỉnh táo lại, nhìn cảnh tượng hỗn loạn khắp nơi, ánh mắt cô lạnh lùng.
Trên người không còn chút hơi thở của người sống, ngược lại giống như con quỷ dữ đang lang thang giữa nhân gian.
......
Một lúc lâu sau, cô mới nhớ ra phải nhanh chóng tẩy rửa sạch sẽ, nếu để mẹ cô nhìn thấy thì phải làm sao.
