**Chương 3: Hắn đúng là điên rồi mới quay lại tìm cô**
Diệp Nam Dữ biết Chử Ca đang theo sau hắn, nhưng hắn chẳng thèm để tâm.
Hiện tại hắn đang bị thương, dị năng cũng chưa hồi phục, trời sắp tối rồi, hắn cần gấp một chỗ an toàn để qua đêm.
Bởi vì khi màn đêm buông xuống, zombie sẽ càng hung hãn hơn ban ngày, sức tấn công cũng tăng lên.
Cứ tìm chỗ nào an toàn ngủ một đêm trước đã.
Tai Diệp Nam Dữ động đậy, nghe thấy phía sau có tiếng “bịch bịch”.
(Đệch!! Rẽ đi chứ! Cái thân thể chết tiệt này, cứng đơ cứng đơ, rẽ cũng không rẽ được.)
Diệp Nam Dữ nghe thấy lời chửi thầm trong lòng Chử Ca, quay đầu nhìn lại.
Kết quả không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Chỉ thấy trước mặt Chử Ca là một cái cột điện, cô cứ liên tục đâm đầu vào, không biết rẽ, cứng nhắc vô cùng.
Thế mà lại có chút dễ thương.
Diệp Nam Dữ chợt nhận ra mình vừa nghĩ gì, liền bực bội lắc đầu.
Diệp Nam Dữ, mày điên rồi à? Lại còn thấy con đàn bà bạc tình này dễ thương? Toàn thân thối rữa, xấu xí, có điểm nào đáng yêu chứ?
Diệp Nam Dữ không nhìn Chử Ca thêm lần nào nữa, tăng tốc bước đi.
Đừng nói bây giờ cô ta là zombie, cho dù không biến thành zombie thì bọn họ cũng đã kết thúc từ lâu rồi, không giết cô ta đã là lòng nhân từ cuối cùng của hắn.
Chử Ca vẫn đứng tại chỗ bước những bước chân cứng đờ, không ngừng đâm vào cột điện.
Bịch, đệch! Bịch, đệch! …
Cứ đụng một cái là chửi một câu, trong lòng cô lúc này đã chửi thề um lên.
Biết trước sẽ thành ra thế này, ngay từ đầu cô đã nên tự sát.
Giờ thì hay rồi, chẳng ra người chẳng ra ma, muốn chết cũng không chết được.
Một tên zombie mặc vest, xách cặp da, trông như một nhân viên văn phòng lướt qua.
Chử Ca vội gọi nó: “Rít lên… (Này anh bạn, giúp một tay, kéo tôi cái.)”
Tên zombie nhân viên nghiêng đầu, đôi mắt đục ngầu nhìn Chử Ca, cằm máu me đầm đìa, trên quần áo dính đầy thịt vụn, nhìn là biết vừa ăn xong.
“Rít lên… (Mua bảo hiểm không?)”
Chử Ca thấy tấm thẻ đeo trên ngực nó: nhân viên kinh doanh bảo hiểm ngân hàng X nào đó, muốn khóc luôn, hóa thành zombie rồi còn không quên chạy doanh số, đệch, đúng là dân văn phòng cứng cựa.
Tận tâm như vậy, không giúp nó tăng chỉ tiêu cũng không được.
“Rít lên… (Tôi mua, anh kéo tôi trước đã.)”
Bịch, bịch…
Chử Ca vẫn tiếp tục đâm vào cột điện, xương cốt kêu răng rắc.
Tên zombie nhân viên kéo cô ra, Chử Ca mới dừng hành vi tự ngược này lại.
Nhưng cô không dừng bước, vẫn bị mùi máu tươi của Diệp Nam Dữ trong không khí dẫn dụ mà tiến về phía trước.
Chân cô như bị ai điều khiển, hoàn toàn không nghe lời.
WTF, chân ơi chân, mày có thể có chút tự trọng được không? Vì một miếng ăn mà phải sán tới như vậy sao?
Chử Ca trong lòng mắng cái chân bất kham của mình.
“Rít lên… (Cô nói mua bảo hiểm cơ mà?)” Tên zombie nhân viên đuổi theo cô.
“Rít lên… (Tôi không dừng lại được, hay là thế này, anh trói chân tôi lại, tôi mua mười phần.)”
Tên zombie nhân viên nghe thấy mười phần, lập tức như được tiêm máu gà, lao thẳng vào Chử Ca.
Nó giật cà vạt trên cổ xuống, trói hai chân Chử Ca lại.
“Rít lên… (Xong rồi.)”
“Rít lên… (Xong cái con khỉ!)” Chử Ca muốn khóc không ra nước mắt, không kiểm soát được mà dùng tay bò về phía trước.
Phát rồ, vì một miếng ăn có cần liều như thế không? Thằng nhóc Diệp Nam Dữ đó rốt cuộc đã hạ lời nguyền gì cho cô vậy?
“Rít lên… (Mẹ nó, đè tôi lại mau.)”
Tên zombie nhân viên ngoan ngoãn dùng thân mình đè lên cô.
Lần này Chử Ca muốn động cũng không động được, thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần đợi mùi máu của Diệp Nam Dữ trong không khí tan đi, chắc cô sẽ không bị trúng tà nữa.
“Chử Ca, cô giỏi lắm.”
Một giọng nói trầm thấp âm lệ bất ngờ vang lên.
Chử Ca ngước mắt lên nhìn, thấy Diệp Nam Dữ không biết đã quay lại từ lúc nào, đang đứng cách đó không xa, mặt mũi xanh mét, ánh mắt như muốn bóp chết cô.
“Giữa đường tán tỉnh đàn ông, Chử Ca, cô đúng là không từ chối ai nhỉ!”
Chử Ca: ??
Tên zombie nhân viên ngửi thấy mùi máu trên người Diệp Nam Dữ, bò dậy khỏi người Chử Ca, nhe nanh múa vuốt lao về phía hắn.
Mắt Diệp Nam Dữ tối sầm, phất tay một cái, con dao găm sắc bén bay ra, ghim thẳng vào đầu zombie nhân viên.
“Bịch…” Tên zombie nhân viên ngã đùng xuống.
Chử Ca vừa cởi xong cà vạt trói chân định lao về phía Diệp Nam Dữ thì thấy zombie nhân viên vỡ đầu, như cũng thấy được kết cục của mình.
Nhưng kỳ lạ thay, Diệp Nam Dữ mặc cho Chử Ca lao vào đè hắn xuống đất, hắn không hề ra tay.
Chử Ca bị mùi máu tươi bao vây, đôi mắt đục ngầu lóe lên tia đỏ, không kìm được há miệng định cắn vào cái cổ thon dài của Diệp Nam Dữ.
Đầu mũi lạnh ngắt của cô chạm vào làn da hơi ấm của hắn, răng vừa định cắn xuống, một bàn tay lớn đã bóp chặt má cô, một chiếc khăn tay sạch sẽ nhét vào miệng cô.
“Còn dám cắn nữa thì đánh rụng răng.” Giọng nói âm lệ vang lên.
Chử Ca sợ run lên một cái, răng là đồ kiếm cơm mà, đánh rụng thì thôi rồi.
Cô muốn trốn, nhưng mùi thịt máu trên người Diệp Nam Dữ dụ dỗ cô trở nên hung hăng bất an, miệng bị khăn chặn, tiếng rít vỡ vụn, cô vừa gầm gừ vừa giãy giụa.
Diệp Nam Dữ đưa tay nắm lấy hai tay Chử Ca, đề phòng móng tay sắc nhọn làm hắn bị thương.
Kết quả nắm vào cánh tay cô, tuột xuống một mảng thối rữa.
Đồng tử Diệp Nam Dữ bỗng chốc mở to, quay đầu một bên, “oạ” một tiếng nôn ra, vừa nãy đã nôn sạch bụng, không còn gì để nôn, đến cả mật xanh cũng nôn ra.
Chử Ca chiến thuật ngả người ra sau, sợ hắn nôn vào người mình.
Thằng nhóc Diệp Nam Dữ này, sớm đưa máu cho tôi thì đã không có nhiều chuyện thế này rồi, nhưng cũng tốt, đúng lúc chữa bệnh sạch sẽ cho hắn.
Thực ra cũng không kinh tởm đến vậy, chỉ là bệnh sạch sẽ của hắn làm loạn thôi.
Chử Ca liếc nhìn cánh tay mục nát của mình, nhanh chóng lấy chiếc khăn trong miệng ra, không kịp nghiêng đầu, trực tiếp một tiếng “oạ”, nôn lên người Diệp Nam Dữ.
Diệp Nam Dữ lập tức cứng đờ toàn thân, mặt lúc trắng lúc xanh, nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Chử Ca, tôi với cô chưa xong đâu.”
(Xin lỗi, tôi lau cho anh, oạ…)
Diệp Nam Dữ: !!
Hắn đúng là điên rồi mới quay lại tìm cô.
