Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Từ Zombie Phế Vật Đến Chúa Tể Tiến Hóa > Chương 33

Chương 33

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 33 có bản audio.

Chương 33: Vậy để tôi xem các người có bao nhiêu nhân tính

 

Sâu trong trang trại có một căn nhà cấp bốn thấp, trông giống như một cái kho. Lúc này cửa sắt đóng chặt, trong nhà kho tối om đang trốn vài người sống sót.

 

Có năm người đàn ông và một phụ nữ. Họ đầu tóc bù xù, mặt mày vàng vọt, trông có vẻ đã lâu không ăn được thứ gì ra hồn.

 

Lấy căn nhà làm trung tâm, cỏ xung quanh vài mét đã trụi lủi, lộ ra đất vàng.

 

Chỗ xa hơn cỏ vẫn còn xanh tốt.

 

Trong nhà kho vang lên tiếng nói chuyện khẽ.

 

“Phía bên kia rừng không có động tĩnh gì, tiếng sói tru cũng không vang lên nữa, có phải có người đã giải quyết con quái vật đó không?” Người phụ nữ tóc rối bù, má hóp mắt lõm, yếu ớt nói.

 

Một người đàn ông khô đét tuyệt vọng nhai bã cỏ trong tay: “Vô ích thôi, sẽ không ai đến cứu chúng ta đâu. Chúng ta thối rữa ở đây cũng chẳng ai biết.”

 

Lúc đầu họ đến đây, biết nơi này có nuôi khá nhiều gia súc, định liều xem có kiếm được con gì để ăn không.

 

Ai ngờ đến nơi thì chẳng thấy con cừu con bò nào, chỉ có máu và lông thú đầy đất.

 

Họ đang định rời đi thì từ khu rừng đằng trước bước ra một con sói to như bò mộng, chặn đường họ.

 

Thế là họ hiểu ra đống lông máu kia là do đâu – chắc chắn con sói này đã ăn sạch toàn bộ gia súc ở đây.

 

Họ không phải đối thủ của con sói, mấy đồng bạn đã chết thảm trong miệng nó, họ liều mạng trốn vào cái kho này.

 

May mà cái kho khá kiên cố, họ mới thoát được một kiếp.

 

Nhờ có thức ăn gia súc trong kho mà sống cầm hơi, hết đồ ăn thì họ phải nhai cỏ, ăn đất.

 

Tuyệt vọng bao trùm lên mọi người.

 

Không phải họ không muốn rời đi, mà là sợ chưa kịp ra khỏi trang trại đã bị sói ăn sạch.

 

Họ không muốn giống như những đồng bạn đã chết, bị dã thú xé xác ăn tươi.

 

“Gà quay… gà quay…” Một người đàn ông râu ria xồm xoàm đột nhiên mắt sáng lên, ôm lấy một tấm ván gỗ mà nhai.

 

Mảnh vụn gỗ đâm vào miệng đầy máu, nhưng anh ta cứ như đang ăn sơn hào hải vị, mặt đầy hưởng thụ.

 

Cuối cùng, mảnh vụn đâm thủng cổ họng, anh ta thổ huyết mà chết.

 

Những người khác bất lực nhìn, mắt đầy bi ai. Họ biết, đó là ảo giác trước khi chết, và dường như họ cũng thấy được số phận sắp tới của mình.

 

Một thanh niên gầy như que củi không chịu nổi, suy sụp lao ra khỏi kho.

 

Hắn hướng về khu rừng mà gào thét.

 

“Aaaa…”

 

“Đến đây! Mày đến đi! Tao không sợ mày! Đến ăn tao này!”

 

“Đến ăn tao đi! Mau đến ăn tao đi…”

 

Tiếng kêu xé lòng khiến phổi hắn đau như nổ tung.

 

Những người trong kho thấy thanh niên phát điên, việc đầu tiên không phải là kéo hắn lại, mà là sợ hãi đóng sập cửa kho, nhốt hắn ở ngoài.

 

Nghe thấy tiếng động từ trong rừng, họ mặt đầy hoảng sợ.

 

“Đến rồi, sói đến rồi.”

 

“Con sói ăn thịt người đến rồi, nó chết chắc.”

 

Thanh niên bên ngoài vẫn gào thét: “Đến đi! Ăn tao này! Tao không sợ mày…”

 

Giây tiếp theo, khi tất cả đang hoảng sợ nghĩ rằng sói sắp xuất hiện, thì họ thấy một chiếc xe quân sự lái ra khỏi rừng.

 

Họ đầu tiên là ngẩn ra, không dám tin, sau đó là mừng rỡ điên cuồng, tranh nhau lao ra khỏi kho.

 

“Có người đến rồi! Có người đến cứu chúng ta!”

 

“Trời mở mắt rồi, cuối cùng chúng ta được cứu rồi! Tốt quá! Tốt quá!”

 

“Ha ha ha… cuối cùng cũng có người đến cứu chúng ta.”

 

“Nhìn kìa, sao xe quay đầu rồi? Không phải đến cứu chúng ta sao?” Người phụ nữ hét lên.

 

Tất cả đều ngây người, nhìn chiếc xe quân sự rẽ hướng, không đến chỗ họ.

 

Lúc này, xe dừng lại, là thanh niên chặn xe.

 

Mọi người lại tràn đầy hy vọng, chạy tới vây quanh xe.

 

Trên kính dán phim cách nhiệt, họ không thấy bên trong là ai, chỉ có thể không ngừng đập cửa kính.

 

“Mở cửa! Đưa chúng tôi đi!”

 

“Cứu chúng tôi! Cứu tôi!”

 

“Tôi đói quá, cho tôi chút đồ ăn đi…”

 

………

 

Trong xe.

 

Chử Ca ngồi ghế phụ, hơi cau mày nhìn mấy người ngoài kia trông như dân tị nạn.

 

Cô không tiếp tục cùng Bồ Câu Zombie đi tham quan tổ quạ ăn thịt người nữa, mà định cùng Diệp Nam Dữ lái xe về khách sạn.

 

Cũng đã ra ngoài cả ngày rồi, nên về thôi. Phải kịp trước khi trời tối giấu lương thực dự trữ của mình, nếu không bị zombie khác để mắt tới thì cô sẽ rất bực mình.

 

Ai ngờ bị mấy người… ừm… tị nạn từ đâu ra chặn lại.

 

“Mở cửa ra, mọi người lùi lại một chút.” Người đàn ông khô đét hô.

 

Mọi người lùi lại mấy bước, nhìn cửa xe mở ra, bước xuống một nam một nữ.

 

Họ không khỏi há hốc mồm, ngây người. Người đẹp đến vậy, không nói thời mạt thế, mà ngay cả trước mạt thế cũng chưa từng thấy.

 

Đẹp như vậy, chắc chắn người cũng rất có lòng tốt.

 

“Cút.”

 

Một giọng nữ hung ác vang lên, phá vỡ ảo tưởng của họ.

 

Mọi người: !!

 

Sao lại khác với những gì họ nghĩ?

 

“Không tránh ra, tôi sẽ đâm thẳng.” Chử Ca không định nói nhiều, chuẩn bị lên xe.

 

Mọi người không ngờ đối phương lại vô tình đến vậy, lập tức giận dữ.

 

“Này, cô có còn nhân tính không? Cô đối xử với đồng bào như vậy sao? Lương tâm cô bị chó ăn mất rồi hả?” Người đàn ông khô đét gào lên.

 

“Đúng, nói đúng! Vô nhân tính, lương tâm bị chó ăn.”

 

“Thấy chúng tôi gặp nạn, ai mà chẳng nên giúp một tay. Cô ta lại lạnh lùng như vậy, thực sự lòng dạ rắn rết.”

 

Mọi người đồng loạt lên án, đạo đức giả chơi rất giỏi.

 

Mắt đen của Diệp Nam Dữ trở nên sâu thẳm, chuẩn bị ra tay dạy cho mấy kẻ chỉ biết sủa này một bài học.

 

Nhưng Chử Ca đã mở miệng trước.

 

“Tôi không có nhân tính? Ha ha… được, vậy để tôi xem các người có bao nhiêu nhân tính.”

 

Khóe miệng Chử Ca nhếch lên đầy châm biếm: “Trong số các người, tôi chỉ có thể mang đi một người. Còn là ai, các người tự quyết định. Dù sao, ai theo tôi, tôi bảo đảm ăn ngon mặc đẹp, muốn đi ngang trong mạt thế cũng chả vấn đề.”

 

Lời Chử Ca vừa nói ra, mọi người đều mắt sáng lên.

 

“Đưa tôi đi! Đưa tôi đi!”

 

Một người đàn ông xô đẩy người vừa nói: “Đưa tôi! Đưa tôi! Tôi nguyện làm trâu làm ngựa cho cô.”

 

“Cút! Đứa nào cũng không được tranh với tao!” Một người đàn ông to khỏe đạp bay người vừa nói.

 

“Mẹ kiếp, mày dám đánh tao à? Tao liều với mày!”

 

Người đàn ông lao vào, quần nhau với gã to khỏe.

 

“Dừng lại, dừng lại! Đừng để mắc bẫy! Con đàn bà độc ác này chỉ muốn thấy chúng ta tự giết lẫn nhau. Sao chúng ta không đoàn kết lại, cùng nhau xử lý chúng nó?” Người đàn ông khô đét hét lên.

 

Hai kẻ đang đánh nhau liền dừng lại. Phải rồi, nếu đoàn kết, cướp xe và đồ ăn của chúng nó, chẳng phải xong sao?

 

Đột nhiên, một roi điện quất ra, người đàn ông khô đét bay đi.

 

“Aaaa…” Tiếng thét vang trời.

 

Những người khác đều sợ hãi, nhìn gã nằm cách đó mười mét không rõ sống chết, mồ hôi lạnh túa ra, không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

 

Họ vừa rồi còn dám lớn tiếng trước mặt người dị năng, đúng là muốn chết.

 

“Quyết định xong chưa? Tôi không có nhiều kiên nhẫn đâu.” Chử Ca lười nhác nói.

 

“Đưa tôi! Đưa tôi! Tôi tuyệt đối không hai lòng, đảm bảo…” Người đàn ông nói chưa dứt lời, ngực đau nhói.

 

Hắn không dám tin nhìn con dao găm đâm vào tim, ngón tay run rẩy chỉ vào gã to khỏe: “Mày…”

 

“Tranh với tao à? Chết đi.” Gã to khỏe rút dao ra với vẻ mặt hung tợn.

 

Người đàn ông lập tức tắt thở, chết không nhắm mắt.

 

Gã to khỏe cười ha hả: “Xem còn đứa nào dám tranh với tao!”

 

“Bốp…”

 

Đầu gã to khỏe bị một đòn nặng, đau nhức ập tới, ngã vật xuống đất. Máu chảy vào mắt, tầm nhìn đỏ lòm, trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, hắn thấy kẻ đã đánh lén mình từ phía sau.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn