Chương 43: Đi cứu tên đầu đàn quạ ăn thịt người
Diệp Nam Dữ mặt mày xanh mét nhìn hai người đang nói chuyện bên kia, tay siết chặt thành nắm đấm.
Trời mới biết anh đã dùng ý chí lớn thế nào để kìm chế bản thân không phát điên.
Tốt nhất họ đừng có làm hành động thân mật nào kích thích anh, nếu không anh không đảm bảo có giết người hay không.
“Tiểu Ca, xin lỗi, anh đến muộn, nếu không em cũng không…” Chu Dương mặt đầy tự trách nói.
“Không liên quan đến anh, đừng có làm cảnh xúc động nhé.” Chử Ca nói.
“Nhưng mà…” Chu Dương còn muốn nói gì đó, bị Chử Ca cắt ngang.
“Em là zombie, anh có thấy sợ hãi không?”
Chu Dương lắc đầu.
“Thế thì xong rồi. Em là zombie, nhưng cũng là Chử Ca, chẳng có gì khác biệt. Hơn nữa em rất hài lòng với trạng thái hiện tại, không ai bắt nạt em được nữa. Hễ em lộ thân phận, ai nấy đều chạy mất dép.”
Chu Dương nhìn Chử Ca, da dẻ trắng trẻo, sạch sẽ, rõ ràng sống khá tốt trong tận thế, lúc này mới yên tâm.
Thấy Diệp Nam Dữ bên kia cứ nhìn chằm chằm về phía này, Chu Dương hỏi: “Anh ta bị sao thế?”
Chử Ca nhún vai: “Chắc hồi đó em đá anh ta trước, nên anh ta không cam tâm, tìm em báo thù thôi!”
Mắt Chu Dương sắc lạnh: “Hắn muốn chết.” Nói xong liền định đi tìm Diệp Nam Dữ.
Chử Ca kéo anh ta lại: “Đừng xúc động, em đã biến thành zombie rồi, anh ta không làm gì em được đâu.”
Diệp Nam Dữ nhìn chằm chằm vào tay Chử Ca đang kéo Chu Dương, đôi mắt đen ngòm chất chứa lửa giận.
“Chử Ca, buông tay.” Giọng nói âm u đến tột cùng.
Chử Ca vội buông tay, kẻo con chó điên Diệp Nam Dữ cắn bừa.
Thấy Chử Ca buông tay, sắc mặt căng thẳng của Diệp Nam Dữ hơi dịu lại, nhưng anh không định để họ tiếp tục nói chuyện nữa.
“Chử Ca, lại đây, chúng ta phải đi rồi.”
“Đi đâu?” Chu Dương hỏi.
“Chúng tôi đi đâu không liên quan đến người ngoài như anh.” Diệp Nam Dữ lạnh lùng nói.
Ai ngờ anh vừa nói xong, Chử Ca đã phá đài: “Anh hình như cũng là người ngoài đó.”
Diệp Nam Dữ mặt xanh mét, nắm tay kêu răng rắc, nếu đối mặt với Chu Dương, anh đã sớm giơ nắm đấm lên rồi. Nhưng đối mặt với Chử Ca, anh chỉ có thể nghiến răng nuốt vào bụng, không nỡ động đến một cọng lông của cô.
Chử Ca mặc kệ Diệp Nam Dữ mặt mày xanh mét, nói với Chu Dương: “Em sẽ đi với anh ta đến Hải Thị.”
Chu Dương vừa nghe đến Hải Thị liền phản đối ngay: “Anh không đồng ý.”
Diệp Nam Dữ lập tức mắt đen sắc lạnh, hừ lạnh: “Anh là cái thá gì mà cần anh đồng ý?”
Chu Dương nháy mắt biến mất, xuất hiện trước mặt Diệp Nam Dữ, túm cổ áo anh ta, quát: “Diệp Nam Dữ, tôi cảnh cáo anh, đừng hòng làm hại Tiểu Ca nữa. Có gì thì xông vào tôi, không liên quan đến cô ấy.”
“Người của tôi cần mày cảnh cáo à?” Diệp Nam Dữ co gối đánh thẳng vào bụng Chu Dương.
Chử Ca anh không nỡ động, nhưng đối mặt với Chu Dương, anh đương nhiên không cần khách khí.
“Khặc…” Chu Dương đau đớn cong người, gân xanh trên trán nổi lên. “Mẹ kiếp.”
Chu Dương dùng thân mình húc đổ Diệp Nam Dữ, hai người ngã xuống đất.
Lại thêm một cảnh hai soái ca ẩu đả.
Chử Ca: …
Một tiếng sau.
Diệp Nam Dữ và Chu Dương hai người mặt mũi bầm dập, tay bịt tai ngồi xổm dưới đất, trên mặt mỗi người một dấu giày cỡ 36.
Chử Ca đứng, tay ôm ngực, từ trên cao nhìn xuống bọn họ.
“Còn đánh nữa không?”
Hai người hiếm khi đồng lòng một lần, cùng lúc lắc đầu.
“Các anh thề đi, ai còn động tay động chân với người kia thì thối chim.”
Diệp Nam Dữ: !!
Chu Dương: !!
“Nhanh lên.”
“Chử Ca, em còn là phụ nữ không hả?” Diệp Nam Dữ mặt xanh mét, nghiến răng nghiến lợi.
“Khụ… Tiểu Ca, em là con gái, không nên nói thế.” Chu Dương hơi ngượng.
Chử Ca lườm một cái.
Hai người đồng thanh hét to: “Tôi mà còn động tay với anh ta thì thối chim.”
Cả hai đều không nói tên đối phương, đủ thấy chẳng ai coi ai ra gì.
………
“Tôi không đồng ý, bảo hắn cút đi.” Diệp Nam Dữ mặt mày u ám nói.
Không giết hắn đã là nhẫn nhịn lớn nhất của anh rồi, còn muốn cho hắn gia nhập? Sao có thể.
“Anh không đồng ý, vậy chúng ta đành đi riêng thôi. Anh đi đường anh, chúng tôi đi đường chúng tôi.” Chử Ca nói.
“Chử Ca, em dám.” Giọng Diệp Nam Dữ cao hơn một quãng.
“Chu Dương, chúng ta đi.” Chử Ca quay đầu định đi, cô dùng hành động chứng minh không có gì cô không dám.
Diệp Nam Dữ vội kéo lấy bàn tay lạnh lẽo của Chử Ca, nghiến răng: “Hắn muốn tham gia thì tham gia đi.”
Cả đời này, người có thể khiến anh nhượng bộ cũng chỉ có mình cô.
Chu Dương thấy thái độ của Diệp Nam Dữ với Chử Ca, có chút bất ngờ. Như vậy mà giống hận một người sao? Đúng hơn là bất lực trước người mình thích.
Chẳng lẽ năm đó có hiểu lầm gì?
Đúng lúc này.
Bồ Câu Zombie hoảng hốt bay vào khách sạn, đậu trên vai Chử Ca.
“Cu cu… (Chị Ca, giúp em, một đám người đang vây ổ của chồng em. Trong bọn họ có một kẻ hệ độc, không ngừng phun khí độc. Chồng em sắp chịu không nổi rồi, mau đi theo em.)”
“Gầm gừ… (Mau dẫn đường.)” Quạ ăn thịt người từng giúp cô, Chử Ca đương nhiên không thể thấy chết không cứu.
Bồ Câu Zombie vội dẫn đường cho Chử Ca.
“Đi theo.” Chử Ca ném lại một câu, rồi theo Bồ Câu Zombie ra khỏi khách sạn.
Diệp Nam Dữ và Chu Dương không hiểu tiếng Chử Ca với Bồ Câu Zombie, không biết chuyện gì xảy ra, nhưng đi theo là đúng.
Một tiếng sau.
Một chiếc xe quân sự đỗ bên ngoài một khu rừng, ba người bước xuống, chính là bọn Chử Ca.
“Quạ quạ…”
Từ trong rừng vọng ra tiếng kêu thê thảm của quạ ăn thịt người và tiếng cười đắc chí của con người.
“Ha ha… mau giết chúng đi, không chừa một con.”
“Cu cu…” Bồ Câu Zombie sốt ruột vỗ cánh bay vào rừng.
Chử Ca mặt mày nghiêm trọng, vội vàng chạy theo.
Diệp Nam Dữ và Chu Dương bám sát phía sau.
Sâu trong khu rừng, cảnh tượng hỗn độn: cây lớn ngã nghiêng ngổn ngang, trên mặt đất có không ít xác quạ ăn thịt người, mùi máu tanh xông lên.
Trên không trung bao phủ một luồng khí đen, tạo thành một màn chắn khí độc, ngăn không cho lũ quạ ăn thịt người trốn thoát.
Tên đầu đàn quạ ăn thịt người phun lửa từ miệng, dẫn dắt đàn em cố gắng phá vây.
Nhưng phía sau, kẻ địch tấn công không ngừng, khí độc, tên băng liên tục phóng ra.
Quạ ăn thịt người “bốp bốp” rơi xuống.
“Quạ quạ…”
Tên đầu đàn quạ ăn thịt người vô cùng tức giận, phun ra một quả cầu lửa rực cháy về phía đám xâm nhập.
“Vù vù vù…” Vô số lưỡi băng lao vào quả cầu lửa, “Ầm…” Quả cầu lửa nổ tung giữa không trung.
Khoảng cách vụ nổ quá gần, tên đầu đàn quạ ăn thịt người bị nổ bay thẳng.
“Ầm ầm…” Nó liên tục va đổ mấy cây lớn, cuối cùng rơi xuống đất.
Tên đầu đàn quạ ăn thịt người toàn thân bốc khói đen, lông lá cháy xém không ít, trên người đầy vết thương lớn nhỏ rỉ máu.
Mỏ quạ cũng không ngừng phun máu, có vẻ bị thương rất nặng.
Đàn em quạ ăn thịt người thấy lão đại bị thương, sốt ruột muốn xông qua bảo vệ.
Nhưng bị kẻ dị năng hệ độc chặn đường, khí độc phun về phía chúng, lập tức lại làm ngã độc một đám.
Đám người xâm nhập trên mặt hân hoan, không nghi ngờ gì là đã nắm chắc phần thắng. Một tên kích động hô lớn: “Thắng lợi thuộc về chúng ta.”
“Có vui mừng hơi sớm quá không?” Bên cạnh vang lên một giọng nói âm trầm.
Đám người xâm nhập đồng loạt nhìn sang, thấy một nữ hai nam không biết từ đâu xuất hiện.
Kẻ dị năng hệ băng nhìn thấy Chử Ca, trong mắt lóe lên dục vọng ghê tởm.
“Chắc chúng đến cướp tinh hạch với chúng ta. Giết hai thằng đàn ông đi, con nhỏ để tao.”
“Giết…”
Một hàng bảy tám người vác dao to xông về phía Diệp Nam Dữ.
Lúc này, họ thấy một trong những người đàn ông đột nhiên biến mất, khi nhìn lại thì một đồng đội của họ đã đầu rời khỏi thân.
“Dị năng giả! Bọn họ cũng có dị năng giả!” Có người hét lên.
Đám người lập tức sắc mặt đại biến, muốn rút lui đã không kịp.
“Cẩn thận, hắn ở sau lưng mày!”
“Né mau, hắn chạy ra sau lưng mày rồi!”
“A a a…”
Khả năng nháy mắt của Chu Dương, như ma quỷ, xuất hiện bất ngờ sau lưng người khác, đợi họ kịp phản ứng thì đã đầu thân lìa nhau.
Diệp Nam Dữ và Chử Ca chưa cần ra tay, cả bảy tám người đều đã bị Chu Dương giải quyết.
Chủ yếu là nháy mắt của anh ta khiến người ta không thể bắt kịp tung tích: giây trước còn cách trăm mét, giây sau đã thần không biết quỷ không hay xuất hiện sau lưng.
Kẻ dị năng hệ độc và kẻ dị năng hệ băng mặt mày vô cùng khó coi, vốn tưởng đã chắc thắng, ai ngờ từ đâu nhảy ra một kẻ không mời mà đến, chỉ một lát đã còn lại hai người họ.
Bọn họ liếc nhau, đồng loạt tấn công Chu Dương.
“Đã đắc tội với bọn ta, nhất định khiến ngươi sống không bằng chết.”
