Chương 59: Nhà của Càn Thi
“??” Chử Ca khó hiểu. Không muốn thì thôi, cần gì phải tỏ ra muốn giết cô như thế không?
“Thôi bỏ đi, đồ keo kiệt. Còn bảo đưa Càn Thi về nhà, kết quả lại chẳng chịu cho nó một bộ quần áo.”
“Bảo tôi cởi quần áo là để cho nó mặc à?”
“Chứ không thì sao? Anh nghĩ tôi muốn gì?” Chử Ca liếc anh ta một cái.
“Tôi tưởng…” Diệp Nam Dữ khựng lại, thấy ánh mắt dò xét của Chử Ca, anh ta nghiêm mặt nói: “Đúng vậy, tôi cho là để cho nó mặc. Chỉ là tôi thấy bộ trên người tôi không hợp, bộ này hợp khí chất của nó hơn.”
Diệp Nam Dữ lấy từ nhẫn không gian ra một bộ quần áo, nhét mạnh vào tay Càn Thi.
“Bộ… này… hợp… với… anh.” Từng chữ một rít qua kẽ răng.
Càn Thi: ??
Nó có làm gì anh ta đâu?
...
Càn Thi thay đồ xong, Chử Ca sáng mắt lên.
Trên là áo khoác dù nam chất, dưới là quần bò, đôi chân dài quá xuất sắc.
Người cao đúng là cái giá treo đồ biết đi, mặc đại cũng đẹp.
Dù Càn Thi đã khô đét, nhưng quần áo rộng che đi hoàn hảo, còn có chút phong cách lười biếng.
Thêm khẩu trang, kính râm, mũ lưỡi trai, nhìn sơ qua cứ tưởng minh tinh nào đó đang lén lút ra ngoài tránh phóng viên.
Quả nhiên người nhờ áo, ngựa nhờ yên.
Không nói thì ai biết người đàn ông cao ráo đẹp trai này là cái xác khô đáng sợ lúc nãy?
À… trừ đôi chân ra.
Chử Ca khóe miệng co giật nhìn đôi dép xỏ ngón trên chân Càn Thi, không biết nhặt từ thùng rác nào, với cái chân gà của nó, xấu đến cực điểm.
Thế là cô lại nhìn xuống chân Diệp Nam Dữ.
Diệp Nam Dữ: …
Một phút sau.
Càn Thi đã mang giày mới, cả người không tì vết. Chử Ca hài lòng gật đầu.
Đẹp trai.
Ra ngoài nhất định sẽ quyến rũ không ít cô gái.
…
Thấy từ cửa cuốn của một siêu thị đổ nát chui ra ba người, ai nấy đều sáng láng đẹp đẽ, đẹp hơn cả minh tinh trên tivi.
Họ chui vào xe, xe phóng vút đi.
Đám người sống sót từ xa há hốc mồm nhìn chiếc xe đã đi xa, hồi lâu chưa tỉnh lại.
Trước ngày tận thế cũng chưa thấy ai đẹp thế này.
Khu chung cư Hoa Viên.
Từ siêu thị tới đây chưa tới mười phút, lúc này xe quân sự đã đậu trước cổng khu.
Cổng sắt đổ rồi, khu chung cư hoàn toàn tự do ra vào.
Trong phòng bảo vệ, một xác sống mặc đồ bảo vệ thò đầu ra gào rống, dường như nói xe cộ không được vào.
Nhiều cư dân xác sống đang đi dạo sau bữa ăn.
“Xuống đây thôi.”
Chử Ca và Càn Thi xuống xe, xác sống lờ đi.
Diệp Nam Dữ vừa xuống xe, xác sống từ bốn phương tám hướng lập tức giương nanh múa vuốt vây quanh chào mừng.
Chử Ca phát ra uy áp, xác sống liền như thủy triều tản ra từng vòng.
Sau đó ba người đi vào khu chung cư.
Xác sống trên đường thấy họ, đều tránh đường, khí thế rất đủ.
Phía sau nhiều xác sống đang nói chuyện.
“Gào rống… (Một cái thức ăn mà đi ngang vai với đại nhân biến dị thể, có tư cách gì chứ!)”
“Gào rống… (Chắc là tiểu kiều phu do đại nhân biến dị thể nuôi.)”
“Gào rống… (Á! Mắt đại nhân biến dị thể cũng tệ quá, hắn không hôi không dơ, một chút nam tử khí cũng không.)”
“Gào rống… (Tên kia cũng là tiểu kiều phu của đại nhân biến dị thể sao? Khí tức nó khác chúng ta, là người ngoại quốc à?)”
“Gào rống… (Khẩu vị của đại nhân biến dị thể đúng là độc đáo.)”
Ba người Chử Ca đi không gặp trở ngại đến tòa 18. Mất điện, thang máy không đi được đành phải lep cầu thang lên.
Leo tầm mười phút, cuối cùng lên tới tầng 12. Tầng này có bốn hộ, trong đó ba hộ mở toang bên trong hỗn độn.
Duy nhất một hộ cửa sắt đóng chặt, số phòng chính là 1201.
Chử Ca đứng ngoài cửa, quay đầu bảo Càn Thi: “Càn Thi, anh nhìn xem… Ủa? Biến mất rồi!”
Càn Thi vừa còn đi theo giờ không thấy đâu.
Khỏi nghĩ, chắc trốn rồi, đã bảo mà, sao lúc nãy trên đường bình tĩnh quá.
“Diệp Nam Dữ, Càn Thi trốn rồi, chúng ta làm sao?”
“Gõ cửa, xem trong nhà có ai không trước.” Diệp Nam Dữ nói.
“Được.” Chử Ca tiến lên gõ ba cái. “Cốc cốc cốc… Có ai không?”
Chờ một lát, không ai trả lời, im lặng như tờ.
Nhưng Chử Ca không gõ thêm lần hai.
(Diệp Nam Dữ, bên trong có người. Tôi nghe tiếng thở sau cánh cửa. Cô ấy chắc đang nhìn qua mắt mèo.) Chử Ca dùng tâm thanh nói với Diệp Nam Dữ.
(Sao bây giờ? Có cần nói thẳng mục đích không?)
Diệp Nam Dữ gật đầu, chủ động lên tiếng: “Chúng tôi biết trong nhà có người. Xin lỗi đã đột ngột quấy rầy, nhưng tôi không có ác ý. Chúng tôi được người nhờ tới.”
Nói xong, lại im lặng.
Nhưng Chử Ca biết người sau cánh cửa chưa đi, chắc là đang suy nghĩ.
Một lúc lâu, khi Chử Ca đang nghĩ có nên nói thêm gì không, thì giọng nữ yếu ớt vang lên: “Các người được ai nhờ?”
Chử Ca: ? Sao giọng này quen quen.
Diệp Nam Dữ mắt đen sâu lại, hàng lông mày hơi nhíu dường như nhận ra chuyện không đơn giản.
“Là ai bảo các người tới?” Người sau cửa hình như sốt ruột.
“Chúng tôi không biết tên anh ta, chỉ được nhờ tới đây tìm một người tên Lưu Y Y. Cô là Lưu Y Y phải không?” Chử Ca nói.
“Người đó đâu?” Giọng phụ nữ run lên.
“Ờ…” Chử Ca quay đầu nhìn phía sau vẫn không một bóng người, “Cái này cũng không biết nói sao. Hay cô mở cửa cho chúng tôi vào, tôi từ từ giải thích.”
Sau cửa lại mất tiếng, một hồi sau nghe “cạch”, cửa mở.
Chử Ca thấy người bên trong, trợn mắt kinh ngạc: “Là cô.”
Diệp Nam Dữ không ngạc nhiên, dường như đã đoán ra.
Người mở cửa chính là người phụ nữ bị hủy dung họ gặp ở siêu thị lúc nãy.
“Cô là Lưu Y Y à?” Chử Ca muốn xác nhận, vì thật sự khác xa so với ảnh.
Lưu Y Y gật đầu, “Mọi người vào trước đi.”
Chử Ca và Diệp Nam Dữ quay lại nhìn, không thấy Càn Thi đâu, hai người bước vào nhà.
Lưu Y Y nhìn về cầu thang, mắt tối lại, đóng cửa.
Lúc này, ở cầu thang bước ra một bóng dáng, chính là Càn Thi vừa trốn.
Nó đứng sững nhìn căn nhà, toàn thân thoát ra một nỗi buồn thương.
Nắm tay nó siết chặt run nhẹ.
Về tới đây, nó nhớ lại ký ức trước khi chết.
Tên nó là gì, bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu, vợ tên gì, con trai tên gì, nó nhớ hết.
Chính vì thế, nó không thể tha thứ cho bản thân. Ngày tận thế bùng nổ, nó chết trên đường chạy về nhà, tàn nhẫn bỏ lại hai mẹ con họ đối mặt với thế giới tàn khốc này.
Nó thật đáng chết.
