Chương 68: Có phải đã hảo tâm làm việc xấu không?
Chu Lệ lập tức mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh thấm ướt quần áo, vì quá sợ hãi, răng cô ta va vào nhau lập cập.
Con đàn bà chó chết này đến trả thù rồi, nó biến thành xác sống đến trả thù cô ta đây.
Nhìn cảnh ăn thịt người ở cự ly gần, Chu Lệ không nhịn được nôn ọe, nghĩ đến lát nữa mình cũng sẽ thành như thế này, cô ta co rúm trong góc tường sợ hãi khóc lớn.
"Ai đến cứu tôi với, tôi không muốn chết, tôi không muốn bị ăn thịt…"
Mười phút sau.
Lưu Y Y ăn uống no say, nhìn đống thức ăn tả tơi dưới đất hơi nhíu mày, loại này đương nhiên không thể dâng cho chủ nhân được.
May quá, còn có một con thức ăn.
Nó đưa mắt nhìn về phía Chu Lệ đang co rúm trong góc suy sụp, khóe miệng nhếch lên cười lạnh.
Hừ hừ… bây giờ thì sợ rồi à? Lúc trước tạt axit sulfuric vào người tao, sao không thấy mày run tay nhỉ.
Chỉ vì chồng mày liếc nhìn đàn bà khác một cái, mà mày đã muốn hủy mặt người ta, thật buồn cười.
Loại đàn bà rắn rết như mày, đáng bị ăn miếng trả miếng, cho mày nếm thử đau khổ.
Lưu Y Y lấy chai axit sulfuric đã chuẩn bị sẵn từ trước, bước về phía Chu Lệ.
Chu Lệ thấy Lưu Y Y một thân đầy máu, như con quỷ đòi mạng đang tiến về phía mình.
Cô ta vừa khóc vừa cầu xin: "Tôi sai rồi, tha cho tôi một lần đi được không? Tôi không dám nữa đâu, nhà tôi, vàng bạc tiền bạc đều đền cho cô, chỉ cầu xin cô tha cho tôi một mạng. Nếu cô chưa hết giận, tôi làm trâu làm ngựa bù đắp lỗi lầm của tôi."
"Hồi nhỏ mẹ tôi đã dạy, người khác tặng quà lớn thì mình phải tặng lại, không thì bất lịch sự. Đã thế mày tặng tao quà lớn, sao tao không đáp lễ lại được? Mày nói có đúng không?"
Chu Lệ giật mình kinh hãi, giây sau, khuôn mặt truyền đến cảm giác bỏng rát đau đớn.
"A a a… mặt tôi…" cô ta kêu thảm thiết, đau đến lăn lộn dưới đất.
Cuối cùng cô ta cũng biết, ra là đau đến thế này, đau đến nỗi chỉ muốn chết đi.
Lưu Y Y ném chai axit đi, nhìn Chu Lệ đang giãy giụa đau đớn, trong lòng cảm thấy khoan khoái.
Ngắm một lúc, nó định về, để chủ nhân đói thì tội lỗi lắm.
Lưu Y Y cúi người xuống, túm lấy đầu Chu Lệ, chỉ nghe "rắc" một tiếng, đầu gục xuống.
Nhân lúc còn tươi, nó không dám chậm trễ, nắm một chân Chu Lệ, như kéo rác lê về nhà.
……
Lưu Y Y lê thức ăn trên đường, khiến đám xác sống chạy theo nhai cắn.
Nó nóng lòng về nhà, không phát hiện phía sau có xác sống ăn trộm thức ăn của mình.
Lê mãi một đường, cuối cùng cũng về đến nhà.
"Vợ à, em về rồi, nếu em không về, anh định đi tìm em đấy." Tiêu Chấn đón lên.
"Bây giờ em là xác chứ có phải người đâu, có gì mà phải lo." Lưu Y Y phong khinh vân đạm nói.
"Vợ à, sao em kéo có một cái chân về thế? Của ai vậy?"
"Chân gì, em lê cả người mà, bữa sáng cho chủ nhân." Lưu Y Y ngoảnh lại nhìn, đơ người.
Đệt!!
Cả một người sao chỉ còn có một cái chân thế này?
Nó bảo sao càng lúc càng thấy nhẹ, hóa ra là sức nó lớn hơn hả.
Những bộ phận khác, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn vào bụng mấy con xác sống dọc đường về rồi.
Tiểu Bảo lúc này chạy đến ôm chân mẹ, đôi mắt to đục ngầu nhìn chằm chằm mẹ.
Mẹ ơi, nhìn con đi, nhìn con đi.
Lần này mẹ nhất định nhớ ra con cũng chưa ăn sáng.
Lưu Y Y cúi xuống nhìn Tiểu Bảo, nhẹ nhàng đạp chân, Tiểu Bảo liền buông tay ngã lăn ra đất.
"Mẹ đi gọi chủ nhân dậy ăn sáng đây."
Tiểu Bảo nằm dưới đất, nhìn mẹ lê thức ăn vô tình lướt qua bên cạnh nó.
!!
Hu hu… mẹ không thương con nữa rồi.
Tiêu Chấn thấy con trai nằm dưới đất buồn muốn khóc, bế nó lên, đặt nó lên vai, để nó cưỡi ngựa.
"Xoảng xoảng… (Tiểu Bảo đừng buồn, ba thương con.)"
Tiểu Bảo ngồi trên vai, mở to mắt, thân hình cứng đờ không dám nhúc nhích.
Ba nó là người xa lạ đối với nó, từ khi nó biết chuyện chưa từng thấy ba.
Tiêu Chấn cảm nhận được sự xa lạ và gượng gạo của con trai, khóe mắt cay cay, nó đi công tác khi con mới sinh chưa được bao lâu, đến giờ mới về.
Những tiếc nuối trước kia, cho qua đi, sau này nó sẽ ở bên hai mẹ con, không đi đâu cả.
"Tiểu Bảo, cưỡi ngựa nào, hì, hì…" Tiêu Chấn vai tròng con trai, chạy vòng quanh nhà như ngựa.
Tiểu Bảo chưa từng chơi thế này, hơi mới lạ, thân hình cứng nhắc dần thả lỏng, tay nắm lấy mái tóc rậm của Tiêu Chấn, miệng cũng phát ra tiếng "hì hì."
Tiếng cười giòn tan vang khắp mọi ngóc ngách trong nhà.
Lưu Y Y ngoảnh đầu lại nhìn hai cha con đang vui đùa, trong mắt lướt qua một tia hài lòng.
Có cảm động, nhưng không nhiều.
Nó nhanh chóng quay đầu, trong lòng vẫn nhớ chủ nhân chưa ăn sáng.
Lưu Y Y gõ nhẹ cửa phòng, "Cốc cốc cốc…"
"Chủ nhân, tôi mang bữa sáng về cho người rồi, mau ra ăn đi ạ."
Chử Ca đang emo trong phòng nghe tiếng gọi của Lưu Y Y ngoài cửa, mới nhớ ra sáng nay chưa ăn gì!
Cô bước ra mở cửa, một vật gì đó nhét vào lòng.
Cô cúi xuống nhìn, lập tức trợn mắt, một cái đùi người máu me be bét hiện ra.
!!
Trời ơi! Sáng sớm có cần nặng mùi thế không.
"Chủ nhân, cái này tôi mới kiếm được, ăn lúc còn tươi đi ạ. Người nhìn người gầy quá, mặt trắng bệch không chút máu." Lưu Y Y xót xa nói.
"……"
Chử Ca nhìn Lưu Y Y mặt cũng trắng bệch, lặng thinh.
"Cái này tôi đặc biệt mang về cho người đấy, chủ nhân, người ăn nhanh đi." Lưu Y Y mắt long lanh nhìn Chử Ca.
Chử Ca nhìn ánh mắt mong chờ của Lưu Y Y, không nỡ từ chối, dù gì nó cũng đặc biệt mang về cho mình.
"Ừm… tôi ăn đồ lỏng, cái đùi to thế này…"
Lưu Y Y dứt khoát một nhát dao đâm thẳng vào động mạch chính của đùi, máu phun ra như suối.
"Chủ nhân, người uống nhanh lên!"
Chử Ca: …
Cô há miệng uống vài ngụm, mặt không biểu cảm: "Tôi no rồi."
"Chủ nhân, mùi vị thế nào ạ? Người thích không?" Lưu Y Y rất vui, chủ nhân ăn thức ăn nó tìm về kìa!
Chử Ca đứng đắn nói: "Ừm, ngoài ngụm đầu khó uống ra, thì mấy ngụm sau… đều siêu khó uống."
Nói xong cô nhanh chóng nghiêng đầu, lập tức có một cái thùng rác đưa đến bên miệng.
"oẹ…"
Lưu Y Y: !!
Chử Ca nôn xong, lau miệng, hơi ngạc nhiên nhìn Diệp Nam Dữ vừa đưa thùng rác, anh ta là con sán trong bụng cô sao? Sao kịp thời thế?
Diệp Nam Dữ nhét cái thùng rác trong tay vào lòng Lưu Y Y, lại cầm cái đùi trong lòng Chử Ca nhét luôn vào lòng nó.
Anh đẩy Chử Ca vào phòng, cửa vô tình đóng sầm lại, chặn Lưu Y Y ở ngoài cửa.
Lưu Y Y ôm thùng rác và cái đùi máu me be bét trong lòng, đứng trước cửa, mắt to trừng mắt nhỏ với cánh cửa.
Có phải nó hảo tâm làm việc xấu rồi không?
