**Chương 71: Tiêu Chấn là một kẻ xui xẻo**
“Á… giết người rồi.”
Mọi người lúc này mới phản ứng lại, hoảng sợ tránh xa Tiêu Chấn.
Họ chạy đến trước mặt đội vệ binh đang canh gác ở cổng căn cứ, lớn tiếng tố cáo.
“Tên đó đã giết đồng đội của chúng tôi, cướp đoạt vật tư, các anh hãy giết hắn ngay.”
“Đúng vậy, mau giết hắn, trừ hại cho dân.”
Đội vệ binh đồng loạt giương súng, nhưng họng súng không nhắm vào Tiêu Chấn mà nhắm vào đám người đang tố cáo.
Đội trưởng mặt đầy nghiêm nghị, quát lớn: “Lui lại, nếu không lui chúng tôi sẽ nổ súng.”
Đám người lúc này hoảng sợ, vội vàng lui ra.
“Mâu thuẫn cá nhân bên ngoài căn cứ không thuộc phạm vi quản lý của chúng tôi, các người tự giải quyết. Nếu các người tiếp tục cản trở công việc của chúng tôi, chúng tôi sẽ không khách khí.”
Sắc mặt đám người vô cùng khó coi, họ không ngờ căn cứ lại lạnh lùng như vậy, mặc cho người ta cướp vật tư giết người mà không quản.
Lúc này, Tiêu Chấn đeo vật tư cướp được trên lưng, ung dung bước qua trước mắt mọi người.
Đám người tức điên nhưng không làm gì được, chỉ còn cách nghiến răng nhìn hắn giao nộp vật tư cướp được ở quầy đăng ký rồi vào căn cứ.
“Cứ chờ đó, đợi vào bên trong, có cơ hội chỉnh hắn.”
Một người đàn ông mắt tam giác, mặt đầy vẻ xảo trá nói một cách cay độc.
……
Tiêu Chấn không ngờ vào căn cứ còn phải kiểm tra thể chất, cụ thể là phải cởi hết quần áo, kiểm tra xem trên người có vết cắn hay vết cào của xác sống không.
Lúc này có hai nhân viên kiểm tra nam mặc áo blouse trắng đang nhìn chằm chằm kiểm tra Tiêu Chấn.
Khi hai nhân viên kiểm tra nam nhìn thấy chỗ ấy của Tiêu Chấn, trong mắt họ lộ ra sự ghen tị, chết tiệt! Đẹp trai thì thôi đi, còn có của quý dị biệt.
“Xoay người lại.”
Tiêu Chấn làm theo chỉ dẫn xoay một vòng.
Hai nhân viên kiểm tra nhìn thấy vết cào trên lưng hắn, lắc đầu tiếc nuối.
Sau đó nói với hai người đàn ông cầm súng đang đợi bên ngoài:
“Có vết cào, lôi ra giết.”
Tiêu Chấn: !!
“Khoan đã, các anh chưa có đàn bà bao giờ sao? Vết cào này người tinh mắt vừa nhìn đã biết là của phụ nữ cào có được không.”
“Thấy đây là gì không, đây là dấu hôn.” Tiêu Chấn chỉ vào mấy quả dâu trên cổ khoe khoang.
“Chẳng lẽ các anh chưa từng có đàn bà nên không phân biệt được mấy cái này.”
Hai nhân viên kiểm tra đều ngoài ba mươi rồi, sao có thể thừa nhận mình vẫn còn là trai tân, trước mặt nhiều người như vậy, còn thể diện sao.
“Sao tôi có thể không biết, bạn gái tôi thay không biết bao nhiêu luôn, toàn là họ bám lấy tôi, đều khen tôi ngon nghề. Đàn em, đàn anh năm đó còn kém một chút.”
Nhân viên kiểm tra kia cũng nói: “Bạn gái cũ tôi chia tay mấy năm, biến thành vợ người ta rồi còn mặt dày mày dạn cầu xin tôi ngủ với cô ta. Đàn ông với nhau cả, anh em hiểu mà.”
Tiêu Chấn vừa thấy ánh mắt hai người lơ láo là biết họ nói dối, nhưng đàn ông với nhau, anh ấy hiểu.
“Hai đại ca uy vũ dũng mãnh, em trai tự thấy không bằng.”
Hai nhân viên kiểm tra rõ ràng rất hài lòng, miệng suýt nứt ra tới tận mang tai.
“Được rồi, kiểm tra thông qua, mặc quần áo vào đi sang phòng bên cạnh.”
“Cám ơn hai đại ca.”
Tiêu Chấn mặc quần áo vào, lúc đi ra khỏi phòng kiểm tra thì đụng phải đám người lúc nãy ở cổng căn cứ.
Hắn đứng yên, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm, cuối cùng đám người kia chịu không nổi áp lực, nhường đường cho hắn.
Tiêu Chấn khóe miệng nhếch lên đầy khinh thường, sải bước bước đi.
Người đàn ông mắt tam giác nhìn bóng lưng Tiêu Chấn, nhổ nước bọt: “Pùi, có gì mà ghê gớm.”
Sau đó hắn bước vào phòng kiểm tra.
Năm phút sau.
Nghe thấy giọng nhân viên kiểm tra nhẹ tênh: “Có vết cào, lôi ra giết.”
Người đàn ông mắt tam giác mặt tái mét, một luồng khí lạnh từ chân xông lên đầu.
“Không… không phải, vết cào trên người tôi không phải xác sống cào, là phụ nữ cào tối qua.”
Hai nhân viên kiểm tra từ từ đưa mắt nhìn xuống, chỉ liếc qua chỗ ấy của tên mắt tam giác liền khinh bỉ dời mắt.
Cái thằng đàn ông cao lớn vừa rồi họ tin là phụ nữ cào, dù sao hắn ta thực sự có vốn liếng.
Mà tên trước mắt này sao mặt mũi dám nói là phụ nữ cào? Dáng vẻ của hắn đoán chừng chưa ra trận đã xong, phụ nữ còn mặt mày ngơ ngác hỏi một câu “Vào rồi à?”
“Có vết cào của xác sống, lôi ra giết.” Nhân viên kiểm tra nam vô tình ra lệnh.
Người đàn ông mắt tam giác lập tức xụi lơ dưới đất.
Hai người đàn ông cầm súng bước tới, mỗi người một bên lôi hắn ra ngoài.
“Vết cào trên người tôi không phải xác sống cào, thật sự là phụ nữ cào, tôi xin các anh hãy xem lại, van xin các anh…”
Người đàn ông mắt tam giác vừa nước mũi nước mắt vừa cầu xin.
Nhưng chẳng ai thèm nghe hắn.
Đám đồng bọn đang đợi ngoài cửa nhìn thấy tên mắt tam giác bị lôi ra, mặt đầy kinh ngạc, mắt thấy hắn bị xử bắn, trong lòng hoảng sợ vô cùng.
Trong ngày tận thế, nói giết là giết, chẳng ai quan tâm bạn có bị oan hay vô tội hay không.
……
Tiêu Chấn không ngờ khám thể chất xong còn phải kiểm tra tim phổi.
Thân thể còn có thể qua mặt, nhưng tim phổi thì qua mặt kiểu gì? Hắn có thể nào làm cho trái tim đã ngừng đập từ lâu đập trở lại, phổi đã ngừng thở lại hô hấp được à?
Tiêu Chấn với tâm trạng thấp thỏm bước vào phòng kiểm tra.
Thấy một nữ bác sĩ khoảng 30 tuổi, tóc búi gọn gàng, đeo cặp kính gọng đen, không cười trông rất nghiêm túc.
Trên cổ bà ta đeo ống nghe, chắc là dùng nó để đo nhịp tim phổi v.v., chỉ cần không dùng máy là dễ xử.
Tiêu Chấn trong lòng đã có chủ ý, thản nhiên bước tới.
Nữ bác sĩ hiếm khi thấy đẹp trai như vậy, tay cầm ống nghe khựng lại.
Giây tiếp theo, mắt bà ta đột nhiên mở to, thấy anh chàng đẹp trai trước mắt đột nhiên cởi quần áo.
“Anh… anh… anh làm gì vậy?” Nữ bác sĩ mặt hơi đỏ.
Bà ta vì ăn mặc già dặn thêm mắc chứng sợ xã hội, 32 tuổi, chưa từng được đàn ông theo đuổi.
Đang tuổi như hổ đói, sao có thể chịu nổi sự cám dỗ của anh đẹp trai cởi đồ.
Đường nét cơ bắp hoàn mỹ, cơ ngực săn chắc, cơ bụng quyến rũ.
Nữ bác sĩ nhìn không chớp mắt, cảm thấy mũi có gì đó chảy xuống, lấy tay lau đi, thấy là máu mũi.
Bà ta vội che mũi lại, khắp nơi tìm khăn giấy.
“Cô không sao chứ, cần tôi giúp không?” Giọng nam từ tính vang lên.
Nữ bác sĩ mặt đầy xấu hổ, không thể để người khác biết mình nhìn đẹp trai cởi đồ mà chảy máu mũi được.
Bà ta vội xua tay bảo Tiêu Chấn ra ngoài.
“Anh kiểm tra đạt rồi, có thể đi rồi.”
Tiêu Chấn: !!
Hắn còn tưởng phải tốn công một phen, không ngờ chỉ mở một cái cúc là qua.
Hơi bất ngờ.
Thế là Tiêu Chấn lại một phen xuýt xoa qua ải.
Hắn bước ra khỏi phòng kiểm tra, lại gặp đám người lúc nãy, nhưng sao hình như ít hơn một người?
Lần này họ chủ động nhường đường, mặt mày hoảng sợ lùi sang một bên, như thể Tiêu Chấn là quái vật gì vậy.
Tiêu Chấn nghênh ngang bước qua, lười để tâm đến họ.
Mọi người nhìn hắn đi rồi, thở phào nhẹ nhõm, hôm nay gặp hắn chẳng có chuyện tốt lành gì, đã chết mất hai thằng em rồi.
“Pùi, đúng là một kẻ xui xẻo.” Một người đàn ông hơi mập nhìn bóng lưng Tiêu Chấn, tặc lưỡi.
Sau đó hắn bước vào phòng kiểm tra.
Năm phút sau.
“Không có nhịp tim, không có nhịp thở, là xác sống, lôi ra giết.” Nữ bác sĩ mặt đầy nghiêm túc ra lệnh.
Người đàn ông hơi mập lập tức cảm thấy thế giới sụp đổ, hắn là xác sống!!
Hắn sờ tim mình, cảm nhận được tiếng “thình thịch” đang đập.
??
Sau đó hắn thấy ống nghe của nữ bác sĩ vẫn còn treo trên cổ, chưa đeo lên tai, chẳng trách không nghe thấy tim hắn đập, hơi thở hắn.
Trong đầu vẫn còn đầy hình ảnh anh đẹp trai cởi đồ lúc nãy, nữ bác sĩ mặt lạnh tanh: “Anh đang chất vấn y thuật của tôi?”
Người đàn ông vội xua tay: “Không, không, bác sĩ y thuật cao siêu, tôi sao dám chất vấn y thuật của bác sĩ, tôi chỉ…”
“Còn không mau lôi ra ngoài, bắt đầu nói hươu nói vượn rồi, lát nữa lại cắn người đấy.” Nữ bác sĩ quát to với đội xử tử cầm súng ở cửa.
Hai thành viên đội xử tử vác người đàn ông mập như kéo một con chó chết ra ngoài xử bắn.
Người đàn ông vừa khóc vừa la: “Tôi là người, tôi không phải xác sống, tôi có tim đập, các người không thể đối xử với tôi như vậy, tôi muốn khiếu nại, tôi muốn khiếu nại…”
Đám người ngoài cửa thấy lại một đồng đội nữa sắp bị kéo đi xử bắn, hoảng sợ quay đầu bỏ chạy.
Á á!! Bọn họ không vào căn cứ nữa, không vào nữa.
