Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Từ Zombie Phế Vật Đến Chúa Tể Tiến Hóa > Chương 8

Chương 8

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 8 có bản audio.

Chương 8: Oan gia ngõ hẹp

 

Đầu óc đám đàn bà trống rỗng, cả bọn ngã khuỵu xuống sàn, nỗi sợ hãi khủng khiếp bao trùm từng người.

 

Chúng chỉ biết van xin, chẳng làm được gì khác.

 

"Gào..."

 

"Gào..."

 

Tiếng gào thét của lũ zombie dưới lầu vang lên không ngớt, chúng bị máu thịt kích thích đến điên cuồng, há to miệng đầy máu, chồm chồm lên chờ được cho ăn tiếp.

 

Giữa đám zombie, Chử Ca lau vết máu của người đàn bà vừa bắn lên mặt.

 

Đôi mắt ánh lên tia đỏ u tối, nhìn chằm chằm vào gã mặt sẹo, lạnh lẽo khác thường.

 

Đồ khốn này.

 

Từ khi mất khả năng đàn ông, hắn càng biến thái hơn, thậm chí còn giết đàn bà để thỏa mãn dục vọng kinh tởm của mình.

 

Sau khi tận thế bùng nổ, các căn cứ lớn nhỏ mọc lên, người sống sót cũng tụ thành từng nhóm ba bốn người cùng chống lại zombie.

 

Chử Ca từng chung nhóm với gã mặt sẹo, cùng với vài người khác.

 

Hắn dựa vào chút võ công, tự xưng là đội trưởng trong nhóm, ngang ngược độc đoán, thậm chí còn dám nhăm nhe cả cô.

 

Một đêm nọ, hắn xông vào phòng cô, còn đồng đội trong nhóm lại làm như không thấy, mặc nhiên chấp nhận hành vi thú vật của hắn, thậm chí còn có người đến đóng cửa, chủ động che đậy hành vi đồi bại ấy.

 

Bản chất xấu xa của con người thể hiện rõ mồn một.

 

Thế là cô giả vờ khuất phục, chủ động làm lành, dỗ đến khi hắn hoa mắt chóng mặt, rồi cô cầm chai rượu trên bàn đập thẳng vào đầu hắn.

 

Đập cho hắn choáng váng.

 

Chử Ca không dám lơi lỏng, liên tục dùng chai rượu đập vào đầu hắn.

 

Cho đến khi hắn ngã xuống đất, máu chảy lênh láng trên sàn, Chử Ca mới thở hổn hển buông tay.

 

Lúc rời đi, cô vô tình giẫm lên chỗ ấy của hắn, và vô tình dùng lực nghiền thêm vài lần.

 

Một nhóm tởm lợm như vậy, cô đương nhiên không thể ở lại.

 

Trước khi đi, cô còn tặng cho tất cả bọn chúng một món quà lớn.

 

Nhìn ngôi nhà bốc cháy dữ dội, nghe những tiếng la hét thảm thiết từ bên trong vọng ra.

 

Cô xoay người bỏ đi một cách phong trần.

 

Chỉ không ngờ gã mặt sẹo vẫn chưa chết, đúng là câu nói: người tốt yểu mệnh, kẻ xấu sống lâu.

 

"Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Xách hết lũ chúng nó quăng xuống cho ta!"

 

Gã mặt sẹo gầm lên.

 

Lũ đàn em vội vàng lao đến tóm đàn bà.

 

"A... cứu mạng!"

 

"Tôi không muốn, buông tôi ra!"

 

"Đừng bắt tôi, đừng bắt tôi..."

 

Đám đàn bà giãy giụa điên cuồng, gào khóc, van xin tha thiết, hy vọng bọn chúng buông tha.

 

Nhưng đối tượng trước mặt chúng là lũ súc vật, làm gì có lòng thương xót.

 

Hết người đàn bà này đến người khác bị quăng xuống, bị vô số móng vuốt bên dưới xé nát, máu bắn tung tóe lên tường và sàn nhà, tiếng nhai nuốt lớn khiến người ta rùng mình, tựa như địa ngục trần gian.

 

Niềm vui của zombie, tiếng thét của đàn bà, tiếng cười biến thái của gã mặt sẹo.

 

Mang thêm chút náo nhiệt cho màn đêm này.

 

Đột nhiên, tiếng cười của gã mặt sẹo tắt ngấm, đôi mắt đỏ ngầu gắt gao nhìn chằm chằm vào người đàn bà nổi bật giữa đám zombie.

 

Là cô ta.

 

Trong mắt gã mặt sẹo trào lên hận thù vô bờ, nếu không phải con đàn bà chó chết này, hắn cũng đâu ra nông nỗi này.

 

Ngày nào hắn cũng muốn ăn thịt uống máu cô ta.

 

Khó trách hắn lục tung các trại tập trung người sống sót lớn nhỏ ở Dung Thành mà vẫn không tìm thấy con đàn bà khốn kiếp này.

 

Hề hề hề! Không chịu khuất phục hắn, hắn còn tưởng cô ta có bản lĩnh lớn lao gì, hóa ra cũng biến thành zombie thôi.

 

Đàn bà con bé, không biết nghe lời đàn ông, cứ thích làm trò, biến thành zombie đáng đời.

 

Mặt gã mặt sẹo lộ ra nụ cười khoái chá.

 

Đột nhiên, gã mặt sẹo giật mình, hắn thấy Chử Ca hé lộ một nụ cười kinh dị.

 

Điều này khiến hắn có cảm giác lạnh sống lưng.

 

Lúc này hắn mới nhận ra Chử Ca giữa đám zombie thật khác biệt.

 

Lũ zombie khác đều gào thét liên hồi, ôm xác chết mà nhai, chỉ có mình cô đứng lặng yên, đôi mắt đục ngầu cứ nhìn hắn đầy âm u.

 

Cô cứ nhìn hắn, có phải cô nhận ra hắn không?

 

Mặt gã mặt sẹo xám xịt, ý nghĩ này thật hoang đường.

 

Đã biến thành zombie thì làm sao còn ý thức.

 

Trong mắt gã mặt sẹo lóe lên tia ác độc, mặc kệ cô có ý thức hay không, có phải zombie hay không, dù gì thì cuối cùng cũng phải chết.

 

"Mấy đứa, đi bắt con zombie đó lên đây."

 

Đám đàn em nhìn theo hướng gã mặt sẹo chỉ.

 

Liếc mắt là thấy ngay con zombie đặc biệt đó.

 

Chúng lộ vẻ ngạc nhiên, lần đầu thấy zombie kỳ lạ như vậy.

 

Nếu không phải nước da xanh xám và đôi mắt đục ngầu, chúng còn tưởng người đứng đó điềm nhiên là người chứ không phải zombie.

 

"Mau bắt nó lên đây."

 

Gã mặt sẹo sốt ruột hét lên, ánh mắt của Chử Ca càng khiến hắn dựng tóc gáy.

 

Đám đàn em túm lại bàn bạc, xuống tầng một bắt Chử Ca lên chắc chắn không khả thi, dưới đó toàn zombie dày đặc, xuống là chết.

 

"Em có cách." Một tên đàn em vỗ đùi nói.

 

Hắn không biết lấy đâu ra một sợi dây thừng, thắt thành một cái thòng lọng, quay mấy vòng rồi phóng ra, định chụp vào người Chử Ca.

 

Kết quả trượt, không trúng.

 

Tên đàn em không chịu thua, tiếp tục ném, nhưng mấy lần liền đều không chụp trúng.

 

"Mẹ kiếp, mày chơi trò ném vòng mà phá sản cũng chẳng trúng được cái nào." Một đồng bọn châm chọc.

 

"Thêm lần nữa, tao không tin." Tên đàn em vặn cổ, lại phóng ra.

 

Giây sau, hắn vui mừng hét toáng lên.

 

"Trúng rồi, trúng rồi."

 

Tên đàn em vừa châm chọc cau mày, lẩm bẩm: "Sao lúc nãy tao thấy con zombie đó lén lén dịch một bước mới trúng tròng, hay là tao hoa mắt?"

 

Chử Ca nhìn sợi dây thừng vắt trên người, trong mắt ánh lên một tia đỏ sẵm sát khí vụt qua.

 

"Kéo nó lên mau." Gã mặt sẹo kích động nói.

 

Lần này, hắn nhất định phải băm cô ra thành trăm mảnh, nghiền xương thành tro, mới hả được mối hận trong lòng.

 

Đám đàn em cùng ra sức, kéo Chử Ca lên bằng dây thừng.

 

Gã mặt sẹo nhìn Chử Ca thảm hại, đi như xác chết di động, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc ý.

 

"Lấy cho tao một con dao bén, tao sẽ tự tay cắt từng miếng thịt của con đàn bà chó chết này."

 

Hắn vừa dứt lời, liền thấy Chử Ca hé lộ một nụ cười quái dị, gã mặt sẹo chưa kịp phản ứng, chỉ thấy sợi dây thừng trên người Chử Ca đột nhiên đứt tung, cô lao thẳng về phía hắn.

 

Gã mặt sẹo biến sắc, vội vớ một tên đàn em chắn trước mặt.

 

Tên đàn em chưa kịp phản ứng đã bị Chử Ca cắn một nhát vào cổ, máu xối ra suốt.

 

"Á á..." Tiếng thét thảm thiết vang vọng trong quán bar.

 

Gã mặt sẹo thấy Chử Ca bỗng trở nên hung tàn, hoảng sợ lùi lại vài bước.

 

Đám đàn em khác thấy đồng bọn bị cắn, đứa nào đứa nấy mặt mày khiếp đảm, chân tay run rẩy.

 

"Cứu... tao, cứu... tao." Tên đàn em giơ tay cầu cứu đồng bọn, nhưng chẳng ai dám bước lên.

 

Mắt Chử Ca đỏ rực, uống vài ngụm máu, rồi chê bai nhả ra.

 

Kém xa vị ngọt tươi của Diệp Nam Dữ.

 

Vậy thì chia cho đồng bọn dưới lầu vậy, để những kẻ này cũng nếm thử nỗi sợ bị zombie xé xác.

 

Chử Ca quăng tên đàn em đang giãy chết xuống dưới.

 

Tên đàn em trợn mắt, đồng tử tràn ngập tia hoảng sợ, tiếng kêu thảm thiết thốt ra.

 

Sau đó, vô số móng vuốt xuyên thủng cơ thể hắn, máu tươi tuôn xuống như suối.

 

"Xoẹt..." Tiếng xé toạc vải vóc vang lên rõ mồn một.

 

Theo đó, thân xác cũng bị xé toạc.

 

Lũ zombie ôm nhau tranh cắn xé những phần xác vừa giành được, cảnh tượng vô cùng đẫm máu và gớm ghiếc.

 

Đôi mắt không còn chút tình người nào của Chử Ca khóa chặt gã mặt sẹo, như thể muốn nói: kế tiếp là ngươi.

 

Gã mặt sẹo lúc này dựng hết tóc gáy, gào to: "Mau, chúng mày giết nó cho tao!"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn