Chương 91: Nơi ngay cả xác sống cũng không dám ở
Sáng hôm sau.
Chử Ca mở to mắt nhìn trần nhà, nằm trong lòng Diệp Nam Dữ. Rõ ràng cả đêm không ngủ, nhưng chẳng thấy mệt mỏi chút nào, quả nhiên xác sống là tay săn đêm thiên bẩm.
Hôm qua Diệp Nam Dữ nhất quyết ôm cô ngủ, bảo da cô mát lạnh như máy điều hòa tự nhiên, còn cô thấy người anh ấm áp, áp vào rất dễ chịu nên không giãy, mặc anh ôm ngủ.
Nằm một cái đã sáng.
Chử Ca quay đầu nhìn gương mặt đẹp trai của Diệp Nam Dữ. Lúc ngủ, anh không giống người khác, mặt không đổ dầu, cũng không ngáy.
Anh vẫn sạch sẽ, thoáng mát, dáng ngủ yên tĩnh như hoàng tử.
Anh có một khuôn mặt mà nhìn bao nhiêu lần cũng khiến người ta rung động.
Diệp Nam Dữ mở mắt.
Chử Ca như kẻ trộm hoảng hốt dời tầm mắt, “Khụ khụ, anh dậy rồi à.”
“Chử Ca.” Một giọng nói trầm thấp gợi cảm vang lên.
“Sao?” Chử Ca ngẩng đầu, một nụ hôn đặt lên môi cô.
“Chào buổi sáng.”
Ánh mắt Chử Ca lấp lánh, nhìn kỹ, trên gương mặt tái nhợt điểm xuyết chút ửng hồng.
Cô đẩy ngực Diệp Nam Dữ, “Mau đi đánh răng đi.”
“Rõ.” Diệp Nam Dữ lại lén hôn cô một cái, tâm trạng vui vẻ rời giường đi rửa mặt, miệng còn ngâm nga.
Chử Ca nhìn bóng lưng anh, vuốt ve môi, trầm tư.
…
Diệp Nam Dữ lấy ra hai túi máu cho Chử Ca, còn anh là một hộp sữa, một miếng sandwich.
Ăn xong hai người xuất phát.
Bên ngoài nắng to, Diệp Nam Dữ lấy từ nhẫn không gian ra một cái mũ đội cho Chử Ca.
Chẳng khác gì một ông bố già.
Hai người mở cửa đi ra, thấy trên hành lang có hai người đàn ông sống sót dựa tường hút thuốc tán gẫu.
Hai người đó thấy họ thì sững ra, rồi tiếp tục nói chuyện.
“Lạ thật, khách sạn này từ tối qua chẳng có con xác sống nào, tôi vốn không tin, nghe mấy người sống sót khác bảo thế, đến xem quả thật đúng.”
“Giờ nhiều người sống sót đổ về khách sạn an toàn này, có người bảo khách sạn được thần thánh phù hộ, nên xác sống không dám tới.”
“Có khách sạn an toàn này, sau này ngủ không còn lo nơm nớp nữa, tôi quyết định ở đây luôn.”
“Xác sống sắp tới rồi, sớm rời đi đi.”
Chử Ca vừa vặn đi ngang qua hai người này, tâm trạng tốt nên tiện miệng nói một câu.
“Xì, mày bảo tới là tới chắc, xác sống nghe lời mày chắc.”
“Đàn bà chẳng biết gì, sủa bậy bạ.”
Hai người đàn ông khinh thường lời Chử Ca.
Chử Ca nghe lời sau lưng, không để ý, tiếp tục đi.
Bởi vì lát nữa hai người đó sẽ vô cùng hối hận vì đã không nghe lời cô.
Khi Chử Ca và Diệp Nam Dữ xuống khách sạn, phát hiện trong khách sạn đã có khá nhiều người sống sót.
Những người này dường như không biết câu: việc trái thường ắt có yêu.
Cũng may Chử Ca lười tấn công họ, nếu không, bọn họ chẳng ai thoát khỏi khách sạn này được.
Ở sảnh khách sạn, những người sống sót tụ tập thành từng nhóm, đồng loạt nhìn về phía Chử Ca và Diệp Nam Dữ.
Ăn mặc sang trọng, sạch sẽ, nam đẹp nữ xinh.
Giữa thời tận thế, còn có thể sống tươm tất như vậy, họ lần đầu thấy.
Thấy họ sắp rời khỏi khách sạn, đều lắc đầu. Bây giờ người sống sót bên ngoài đều hối hả chạy tới khách sạn an toàn này, vậy mà họ lại rời đi.
Quả nhiên lớp trẻ coi mạng như trò đùa, đợi mất mạng rồi hối cũng muộn.
Dưới ánh mắt coi như thằng ngu của đám đông, Chử Ca và Diệp Nam Dữ bước ra khỏi khách sạn.
Lấy xe từ nhẫn không gian, hai người lên xe rời khỏi khách sạn.
Chử Ca vừa đi, xác sống xung quanh cảm nhận được khí tức nguy hiểm đã biến mất, ngửi thấy mùi thịt tươi từ khách sạn, bọn chúng bản năng điều khiển thân thể cứng ngắc tiến về phía khách sạn.
Ào ào, hình thành một đợt thây ma nhỏ.
Người trong khách sạn còn đang chìm trong niềm vui tìm được nơi an toàn.
“A! Xác sống tới!” Một người đàn ông gần cửa khách sạn phát hiện đầu tiên, hắn hoảng sợ kêu lên, sau đó lảo đảo lùi vào trong.
Những người khác chưa kịp phản ứng, đã thấy ngoài cửa một đám thây ma tràn vào, tất cả đều kinh hãi mở to mắt.
Sao lại thế này? Không phải khách sạn an toàn sao? Sao đột nhiên lại có nhiều xác sống thế này?
Đám thây ma ùa vào khách sạn, tiếng thét kinh hoàng vang khắp tòa nhà.
Trên lầu, hai người đàn ông vừa khinh thường lời Chử Ca, nghe động tĩnh, thò đầu ra cửa sổ, thấy đám thây ma vây kín khách sạn.
Mặt họ lập tức tái mét, toàn thân run rẩy ngã xuống đất.
“Th… thây ma, nhiều thây ma quá.”
Lúc này, họ mới nhớ tới lời người đàn bà khi nãy.
Lập tức hối hận đấm ngực dậm chân, ruột đã xanh rồi.
Những người sống sót từ khắp nơi trong thành đang đổ về khách sạn, nghe tin khách sạn bị thây ma tấn công, hoảng sợ quay đầu chạy ngay.
Trong lòng họ đều mừng thầm: may mà chưa tới, nếu không khách sạn đó chính là nấm mồ.
Sau đó, trong lòng những người sống sót có một quy tắc bất thành văn: càng là nơi không có thây ma, càng không thể ở.
Nơi ngay cả thây ma cũng không dám ở, người mà tới, chẳng phải đi tìm chết sao?
Lúc này, Diệp Nam Dữ và Chử Ca đã rời khỏi thành phố đó, tiếp tục lái xe về đích.
Trên đường gập ghềnh, rắc rối nhỏ liên miên, không có rắc rối lớn, một ngày trôi qua như thế.
Vị trí hiện tại của Diệp Nam Dữ và Chử Ca là một thị trấn nhỏ.
Khác với thành phố lớn cao tầng chọc trời, thị trấn nhà thấp, cũ kỹ, đường xá lồi lõm.
Xác sống hoạt động trên đường rõ ràng là mộc mạc hơn thành phố lớn, phần lớn là xác sống trung niên và già, xác sống trẻ tuổi khá ít.
Bầu trời u ám, dường như sắp mưa to, gió thổi cũng lạnh hơn lúc nãy.
Trên đường có khá nhiều xác sống già bị gió thổi ngã, không đứng dậy nổi.
Rác rưởi, túi nilon, bao bì bị gió cuốn lên trời.
Chỉ vài phút, trời tối hẳn, bóng tối bao trùm thị trấn nhỏ.
Diệp Nam Dữ bật đèn pha, nhưng tầm nhìn vẫn rất hạn chế.
“Woah, chẳng lẽ yêu quái sắp tới?” Chử Ca nhìn thời tiết đáng sợ bên ngoài, hơi hoảng.
“Chúng ta phải nhanh tìm một chỗ trú vững chắc, có thể chống bão.”
Diệp Nam Dữ nhấn ga, lao đi trong gió lạnh, nhiều rác thổi vào kính chắn gió, cản trở tầm nhìn.
Chưa tìm được nơi trú, bão đã tới trước.
Đây có lẽ là trận mưa bão lớn nhất Chử Ca từng gặp.
Nhiều ngôi nhà cũ nát sụp đổ ngay lập tức, xác sống bị cuốn bay.
Diệp Nam Dữ đỗ xe ở một khoảng đất trống, trong thời tiết khắc nghiệt thế này, không dám mạo hiểm lái lung tung.
Nhà cửa liên tục sụp đổ, nếu xui xẻo, bánh xe bị vùi lấp, chỉ có nước chờ chết.
Chiếc xe Diệp Nam Dữ lái vốn nặng hơn nhiều so với xe thường, nhưng trong sức gió lớn như vậy, dù đã kéo phanh tay, vẫn có thể cảm thấy xe bị thổi, như trôi.
Thế là Diệp Nam Dữ lấy từ nhẫn không gian ra những vật nặng, nhồi đầy khoang xe, tăng trọng lượng.
Dù xe vẫn từ từ di chuyển, nhưng may là không bị lật.
Phía trước có một chiếc xe địa hình màu đen bị gió thổi lật ngay, bên trong còn người.
Khi Chử Ca nhìn qua kính thấy người bị xe đè, cô kinh ngạc trừng mắt, không chút do dự tháo dây an toàn lao ra ngoài.
“Chử Ca!”
