Chương 15: Thật trùng hợp
Tường Nhiên mở Taobao ra xem thông tin vận chuyển của mấy đơn hàng, lô hạt giống lớn kia đang trên đường giao.
Còn đám đồ ăn với đồ dùng hằng ngày thì cũng sắp tới nơi rồi, hoặc là đang ở trung tâm phân loại địa phương, hoặc là ở trạm trước đó.
Mấy thứ cô đặt đều giao trong ngày, có gì thì cũng cộng thêm phí ship để gửi nhanh qua đường thuận phong.
Nên chắc tầm trưa mai là tất cả hàng đều về tới nơi.
Dù sao giờ cũng đang rảnh rỗi, lại chẳng muốn về ký túc xá, nên Tường Nhiên tiện thể đi về phía khu ẩm thực ngoài cổng trường.
Đúng là không trùng hợp thì không thành chuyện, Tường Nhiên vừa bước vào một quán món cay nổi tiếng thì đã đụng ngay Lý Trạch Văn và Hướng Thư Nguyệt.
Không biết có phải vì chuyện đã bị vạch trần rồi hay không mà hai người này chẳng còn kiêng dè gì nữa, ngồi sát rạt vào nhau, tay Lý Trạch Văn còn vắt lên vai Hướng Thư Nguyệt, trông thân mật hết sức.
Tường Nhiên đi thẳng tới ngồi xuống chiếc bàn trống đối diện hai người, muốn xem thử bọn họ có phản ứng gì.
Nhưng mà, hai người này đang chăm chú xem mấy video ngắn trên điện thoại, thỉnh thoảng lại cười khúc khích.
Tường Nhiên thấy bất lực, đúng là hai người này diễn sâu thật, mình ngồi đối diện ít nhất cũng năm phút rồi vậy mà họ còn chẳng thèm ngẩng đầu lên.
“Chủ quán, món của tôi bớt ớt với bớt dầu mè giúp nhé.” Tường Nhiên cất tiếng gọi to.
Quả nhiên, vừa nghe thấy tiếng cô, Lý Trạch Văn đang cầm điện thoại liền giật mình, suýt nữa làm rơi máy.
Còn Hướng Thư Nguyệt thì mặt mày tái mét, trông cứ như kẻ trộm bị bắt quả tang, ngượng ngùng đến mức không còn chỗ nào để chui.
Lý Trạch Văn đầu tiên là giật mình, nhưng anh ta lập tức phản ứng lại, Tường Nhiên đã nói cắt đứt quan hệ với anh ta, vậy thì giữa anh ta và cô chẳng còn là người yêu nữa. Dù có công khai ở bên Hướng Thư Nguyệt thì cũng chẳng sao.
Nghĩ vậy, anh ta vỗ vai Hướng Thư Nguyệt, ra hiệu cô đừng căng thẳng, rồi tiếp tục làm như không có chuyện gì mà xem điện thoại.
Hướng Thư Nguyệt lúc nãy cũng suýt quên mất rằng Tường Nhiên đã biết chuyện cô và Lý Trạch Văn ở bên nhau, nên theo phản xạ mà hoảng hốt.
Dù sao trước giờ cô và Lý Trạch Văn vẫn luôn lén lút hẹn hò, nên thói quen nhất thời vẫn chưa thay đổi được.
Không ngờ là, dù bọn họ có ngồi đối diện Tường Nhiên như thế này, cô cũng chẳng nói một câu mỉa mai cay nghiệt nào. Vì vậy, cô ta cũng dần dần thoải mái trở lại, không còn thấy ngại ngùng gì nữa.
Đến khi Tường Nhiên ăn gần hết bát món cay thì cuối cùng cũng nhận được tin nhắn báo hàng đã tới điểm nhận, thế là cô lập tức đứng dậy rời đi.
Đợi cô đi rồi, Hướng Thư Nguyệt mới hỏi Lý Trạch Văn: “Anh có thấy dạo này Tường Nhiên hơi kỳ lạ không? Cô ấy hình như không còn giống như trước nữa.”
Lý Trạch Văn nhớ lại mái tóc ngắn của Tường Nhiên, không cho là đúng mà nói: “Đúng là không giống thật, giờ cô ta càng ngày càng xấu, nhìn thấy là mất hết cảm giác.”
Nói xong, anh ta lại không dấu vết mà đưa tay xuống eo thon của Hướng Thư Nguyệt, nhẹ nhàng di chuyển lên trên.
“Ghét quá đi, ở đây đông người thế này, đừng có như vậy mà.” Hướng Thư Nguyệt làm nũng trách móc một câu, rồi phủi tay Lý Trạch Văn ra.
Lý Trạch Văn cười một cách đầy ẩn ý: “Được thôi, vậy chúng ta tìm chỗ không có ai nhé…”
Lái chiếc xe tải nhỏ bảy chỗ tới điểm nhận hàng, Tường Nhiên đưa cho nhân viên một gói thuốc lá xịn, người kia lập tức nhanh nhẹn chuyển hết đồ lên xe.
Lái xe rời đi một cách thành thạo, Tường Nhiên trực tiếp cho xe chạy vào một con đường vắng vẻ.
Đợi khi cô rẽ ra từ cuối con phố, khoang xe vốn đầy ắp đồ đã trống trơn, chẳng còn gì cả. Còn trong không gian của Tường Nhiên thì lúc này lại có thêm một đống đồ to.
Chuông điện thoại reo lên, Tường Nhiên nghe máy thì mới phát hiện ra là Đỗ Vy.
“Tường Nhiên, cậu đang ở đâu vậy? Tớ tới ký túc xá của cậu mà không thấy cậu đâu.”
“Tớ đang ở ngoài cổng trường, vừa nhận được một đống hàng. Chắc lát nữa vẫn còn nên tớ định đi dạo một vòng, cậu có muốn ra ngoài không?” Tường Nhiên hỏi.
“Được, tớ ra ngay, cậu đợi tớ ở cổng Nam nhé.” Giọng Đỗ Vy nghe có vẻ rất hào hứng.
Đối với cô ấy, có mẹ kế thì cũng có cha kế. Cái gọi là ngày tận thế đối với cô ấy mà nói, thật ra cũng chẳng đáng sợ đến vậy.
Đợi Đỗ Vy chạy tới cổng Nam, cô không thấy bóng dáng Tường Nhiên đâu, nhưng bên kia đường có một chiếc xe tải nhỏ đang bấm còi “bíp bíp bíp”.
Cô nheo mắt nhìn kỹ, phát hiện người ngồi ở ghế lái chính là Tường Nhiên, thế là lập tức chạy bộ qua.
