Chương 24: Lẩu tự sôi lên đường
“Hả? Cậu thật sự giết tang thi rồi à? Tớ cứ tưởng mấy cậu nói cho vui thôi chứ.” Giang Lệ Dung lè lưỡi, không dám tin vào lời Đỗ Vy.
“Ừ, tớ thật sự giết một con tang thi. Dù sao bên ngoài giờ loạn lắm, dù người khác có cứu được chúng ta, cũng không thể bảo vệ chúng ta mãi được. Muốn sống sót, chúng ta phải đối mặt với hiện thực thôi.”
Đỗ Vy lúc đầu sợ không nhẹ, nhưng sau đó phát hiện ra cũng chỉ có vậy, nên tâm trạng nhanh chóng bình tĩnh lại.
“Ơ… tớ không dám đâu, chắc tang thi mà đứng trước mặt tớ, tớ chỉ có nước chân run cầm cập thôi.” Đại Tiểu Băng đáp.
“Tớ cũng vậy.” Lưu Quyên và Giang Lệ Dung phụ họa.
Ngược lại, Hướng Thư Nguyệt đang dựa vào giường chơi điện thoại bắt đầu lên tiếng: “Mấy cậu đúng là vô tình thật đấy. Con tang thi đó mấy phút trước còn là con người sống sờ sờ, vậy mà mấy cậu cũng ra tay được.”
“Bọn tớ vô tình? Cô tình cảm thế, sao không thấy cô ra ngoài mà đi? Sao không thấy cô ung dung bước ra ngoài đi?” Đỗ Vy hỏi vặn lại.
“Hướng Thư Nguyệt, lúc mấy con tang thi đó cắn người ăn thịt người, sao cô không ra đó mà giảng đạo lý với chúng đi?”
Hướng Thư Nguyệt thấy Đỗ Vy có ác cảm với mình như vậy, không khỏi hỏi: “Xin hỏi tôi đã đắc tội gì với cô mà cô lại ăn nói gay gắt như thế?”
“Gay gắt? Cô nghĩ nhiều rồi đấy. Bây giờ tôi bận lắm, làm gì có thời gian mà gay gắt với cô? Chỉ là nghe cô bênh vực cho tang thi nên tôi thấy khó chịu thôi.” Đỗ Vy cười lạnh.
“Cô nói bậy gì thế? Tôi bênh vực tang thi hồi nào?” Hướng Thư Nguyệt lớn tiếng hỏi lại.
Cô ta hiểu rõ, chắc chắn là Tường Nhiên đã nói xấu mình trước mặt Đỗ Vy, nên dù chưa quen biết mà thái độ lại tệ như vậy.
“Không bênh vực? Vừa nãy biết bọn tôi giết tang thi xong, chẳng phải cô nói bọn tôi vô tình sao?” Đỗ Vy không buông tha, hỏi tiếp.
“Tôi… tôi…” Hướng Thư Nguyệt nghẹn lời, dù sao vừa rồi cô ta cũng có nói câu đó thật.
“Đỗ Vy, cậu muốn ăn gì?” Ngay lúc Đỗ Vy định nói tiếp thì Tường Nhiên lên tiếng.
“Gì cũng được, cậu có gì tớ ăn nấy.” Giọng Đỗ Vy lập tức dịu lại.
“Hề hề, cậu muốn ăn gì, tớ có thứ đó.” Tường Nhiên nhìn Đỗ Vy đầy ẩn ý, bí mật này chỉ có hai người biết.
“Vậy tớ ăn lẩu tự sôi vậy.” Đỗ Vy đáp.
“Được.” Tường Nhiên trả lời dứt khoát.
Cô ấy đúng là có mua một đống đồ ăn để trong ký túc xá, nhưng trong đó không có lẩu tự sôi. Nhưng không sao, trong không gian của cô có đủ.
Cô mở tủ đồ, rồi thò tay vào trong “móc” ra hai hộp lẩu tự sôi.
Có không gian đúng là tiện thật, không gian trong tay, niềm vui là có. Trong đó chất đầy đồ ăn và đồ dùng, nên Tường Nhiên chẳng lo lắng gì về chuyện ăn mặc ở tương lai.
Mở hộp lẩu tự sôi ra, Tường Nhiên trước tiên xé túi đựng các loại nguyên liệu, đổ hết nguyên liệu vào tầng trên.
Tiếp theo, mở gói sốt, đổ lên nguyên liệu, rồi thêm 300ml nước.
Sau đó, xé túi bên ngoài của gói phát nhiệt, đặt gói phát nhiệt vào hộp tầng dưới, thêm nước lạnh đến vạch.
Cuối cùng, đặt hộp đựng nguyên liệu lên trên, đậy nắp lại, mười phút sau là có thể thưởng thức.
“Tường Nhiên, sao cậu lại đột nhiên nhớ mua lẩu tự sôi thế?” Nhìn hai hộp lẩu trên bàn, Đại Tiểu Băng không nhịn được hỏi.
Trong ấn tượng của cô ấy, Tường Nhiên dường như chưa bao giờ mua mấy món ăn liền này, nên không khỏi thấy lạ.
“Đợt sale 11/11 mạnh nên tớ có mua một ít.” Tường Nhiên thản nhiên nói.
“Than ôi, biết trước ngày tận thế sẽ ập đến, tớ đã không mua nhiều quần áo thế này, thà mua thêm đồ ăn vặt còn hơn.” Đại Tiểu Băng thở dài.
Một lúc sau, lẩu tự sôi đã có thể ăn được. Tường Nhiên và Đỗ Vy ăn chung một hộp, Đại Tiểu Băng, Lưu Quyên và Giang Lệ Dung chia nhau một hộp.
Vì đồ này là của Tường Nhiên, cô ấy đã không gọi Hướng Thư Nguyệt ăn cùng, nên những người khác cũng không tiện lên tiếng, thế là mọi người ăn một cách ngon lành.
Dù không ai để ý đến mình, nhưng Hướng Thư Nguyệt trông có vẻ không quan tâm, vẫn nằm trên giường chơi điện thoại.
[Trạch Văn, em không có gì ăn, đói bụng quá.]
Chẳng bao lâu, Lý Trạch Văn bên kia đã trả lời.
[Anh có nhiều đồ ăn lắm, nhưng tiếc là trời sắp tối rồi. Em nhịn một chút nhé, ngày mai anh sẽ tìm cách qua chỗ em.]
Lúc tang thi mới xuất hiện, Lý Trạch Văn đang cùng mấy đứa bạn mua nước khoáng trong siêu thị nhỏ của trường. Bọn họ cùng nhau đuổi mấy con tang thi đi, rồi đóng cửa siêu thị nhỏ lại, trốn trong đó.
[Vâng ạ, anh ở bên ngoài phải chú ý an toàn đấy. Em sợ lắm, giá mà có anh ở bên cạnh thì tốt biết mấy.]
[Ngoan, không sao đâu, may ra ngày mai sẽ có người đến cứu.]
Hướng Thư Nguyệt suy nghĩ một chút, rồi nhắn lại: [Trạch Văn, sao anh không hỏi xem Tường Nhiên đang làm gì thế?]
[Chắc là đang khóc đấy.]
Lý Trạch Văn biết Tường Nhiên vốn hiền lành nhút nhát, lúc này chắc đã sợ vỡ mật rồi.
[Không phải đâu, cô ta vừa ra ngoài đánh tang thi, giờ đang ăn lẩu tự sôi đấy.]
Hướng Thư Nguyệt gửi tin nhắn này xong, lại gửi thêm mấy icon mặt khóc.
Tường Nhiên đang ăn lẩu thì cảm thấy điện thoại trong túi rung lên, bèn đặt đũa xuống, lôi điện thoại ra.
Nhìn nội dung trên màn hình, khóe môi cô không khỏi thoáng nụ cười châm biếm.
“Đỗ Vy, tớ đang bận, không tiện xem tin nhắn, phiền cậu đọc giúp tớ nghe xem.”
“Được thôi.” Đỗ Vy lúc đầu còn tưởng Tường Nhiên thật sự không tiện xem tin nhắn, mãi đến khi nhận điện thoại, xem nội dung bên trên, cô mới hiểu ra.
“Tường Nhiên, cậu đúng là ác thật đấy. Cậu thà chia lẩu cho mấy người ngoài không liên quan, còn hơn đưa cho… ừm, để không lộ chuyện riêng tư, tớ không đọc tên trực tiếp đâu nhé.”
“Cũng không chịu đưa cho xxx, chẳng lẽ cậu quên rằng cậu và xxx là bạn thân nhất à? Bây giờ là thời điểm đặc biệt, cậu có thể bỏ qua thành kiến cá nhân, chia chút đồ ăn cho xxx được không?”
Đọc xong tin nhắn, Đỗ Vy lại giả vờ ngây thơ hỏi: “Tường Nhiên, người này lạ thật đấy, sao anh ta biết chúng ta đang ăn lẩu vậy?”
Hướng Thư Nguyệt đang nằm trên giường lúc này cảm thấy mất mặt vô cùng, cô ta cảm giác mặt mình đã bị ném xuống đất, bị Tường Nhiên giẫm đạp không thương tiếc.
Không ngờ, Đỗ Vy lại nhìn hộp lẩu trước mặt Đại Tiểu Băng và ba người kia, trêu chọc: “Mấy vị người ngoài không liên quan, mọi người ăn nhanh thật đấy nhỉ.”
Khoảnh khắc đó, bầu không khí trong ký túc xá ngượng ngùng đến mức không thể ngượng hơn được nữa. Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, trước đây lúc Lý Trạch Văn còn quen Tường Nhiên, mỗi lần gặp bọn họ đều vui vẻ nói cười.
Không ngờ, Lý Trạch Văn trông thì phong độ lịch sự, mà sau lưng lại gọi bọn họ là người không liên quan.
