Chương 76: Có thể đi nhận nhiệm vụ
Ăn xong, mọi người lặng lẽ ngồi trong căn phòng tối om.
Vừa nãy, Bành Chí Thao và Đặng Tiểu Quân đi lấy cơm, còn mang về 1600ml nước tinh khiết.
Vốn dĩ theo quy định, thời gian phát nước là mỗi sáng, nhưng vì họ vào căn cứ lúc chiều tối nên coi như cũng may mắn.
Hơn nữa, mỗi người một ngày chỉ được lĩnh 200ml nước, khi phát sẽ tính theo từng phòng, trực tiếp dùng cốc đong chia chính xác.
Tất nhiên, vì tên của Nhiêu Tinh Vũ và Trần Trừng cũng đăng ký ở phòng 404, nên lượng nước này vẫn là phần của 8 người.
Chút nước ít ỏi này, dù chỉ một mình Tường Nhiên dùng cũng chỉ vừa đủ, vì vậy cô lại lấy từ trong ba lô ra hai chai nước khoáng lớn, lặng lẽ đặt lên bàn.
“Một ngày một người chỉ có 200ml nước, ít như vậy, ngay cả trẻ sơ sinh cũng không đủ uống.” Đặng Tiểu Quân không nhịn được lẩm bẩm.
“Cho chúng ta chút đồ ăn nước uống ít ỏi này, lại không cho đi trộm cắp, chẳng lẽ muốn cả bọn chết đói thành xác khô sao?”
Đặng Tiểu Quân vừa dứt lời, An Nhược Ly bỗng lên tiếng, “Trước đó tôi đã tìm hiểu rõ ràng, đây là mức bảo đảm cơ bản nhất của căn cứ, chỉ cần là người sống sót sống trong căn cứ đều có thể hưởng miễn phí.”
“Căn cứ rất sẵn lòng cứu người, nhưng không sẵn lòng nuôi người không công. Họ đưa ra biện pháp này cũng là để phòng ngừa những kẻ sống sót lười biếng, chỉ trông chờ vào sự cứu tế của chính phủ.”
Lúc đầu, An Nhược Ly gần như không nói chuyện với mọi người, có lẽ vì cảm thấy Tường Nhiên và những người khác là người tốt, lại dễ gần, nên cô mới chịu mở lời.
Nghe vậy, Bành Chí Thao lập tức phản ứng lại, “Vậy, điều này cũng có nghĩa là chúng ta có thể giống như trong phim truyền hình và tiểu thuyết, dùng sức lao động của mình để đổi lấy thức ăn và nước uống, đúng không?”
An Nhược Ly gật đầu, “Đúng vậy, chỉ cần có tay có chân và chịu khó, sẽ không chết đói trong căn cứ.”
“Trong căn cứ có rất nhiều nhiệm vụ, mọi người có thể đến trung tâm nhiệm vụ tự chọn nhiệm vụ, từ đó đổi lấy thêm thức ăn và nước uống.”
“Nhiệm vụ có hai loại, bao gồm xây dựng cơ bản đơn giản và ra ngoài tìm kiếm vật tư. Vì hiện tại căn cứ vẫn đang trong quá trình xây dựng, có nhiều nơi cần hoàn thiện và gia cố, nên cần rất nhiều nhân lực.”
“Hơn nữa, hiện tại thành phố A vẫn còn rất nhiều người đang chờ được cứu, xây dựng cơ bản và cứu viện phải tiến hành song song, không thể chậm trễ. Ngoài ra, căn cứ theo nguyên tắc tự nguyện, kêu gọi nhiều người tích cực tham gia nhiệm vụ.”
Nghe vậy, Đặng Tiểu Quân và Bành Chí Thao lập tức trở nên hưng phấn, dù sao cả hai đều thích chơi game, cũng rất khao khát những nhiệm vụ xây dựng và sinh tồn như thế này.
Tuy nhiên, Giang Vãn lại đưa ra nghi vấn, “Nhưng, dân số của căn cứ sẽ ngày càng tăng, căn cứ có đủ thức ăn và nước uống để duy trì không?”
An Nhược Ly lại nói: “Yên tâm đi, thành phố A có cơ sở lương thực dự trữ quốc gia, thức ăn hoàn toàn không thành vấn đề. Hơn nữa, thành phố A có hai nhà máy nước tinh khiết lớn, nếu dùng nước uống một cách tiết kiệm, tuyệt đối có thể duy trì được rất lâu.”
Những gì An Nhược Ly nói, thật ra Tường Nhiên đã biết từ lâu. Nhưng để không khiến mọi người nghi ngờ, cô luôn giả vờ như không biết gì, hoàn toàn đóng vai người mới.
Nghe đến hai chữ nhiệm vụ, Đỗ Vy cũng không nhịn được lên tiếng, “Chúng ta đã đến căn cứ, vậy có phải có nghĩa là từ nay về sau chỉ có thể phục vụ cho căn cứ, không thể tự mình ra ngoài tìm kiếm vật tư?”
An Nhược Ly lắc đầu, “Cái này thì được, tôi vừa hỏi nhân viên công tác rồi, bất kỳ ai cũng có thể tự mình ra ngoài tìm kiếm vật tư. Nhưng khi quay về, phải giao nộp 3/10 số vật tư một cách vô điều kiện.”
“Hơn nữa, người trở về dù có bị thương hay không, đều phải ở trong phòng cách ly 24 giờ mới được thả ra.”
Bành Chí Thao lập tức hỏi lại: “3/10? Nhiều như vậy, sao không đi cướp luôn đi? Tôi liều mạng ra ngoài tìm được 100 cân gạo, cuối cùng chỉ được 70 cân, đúng là quá hố.”
An Nhược Ly nhẹ nhàng nói, “Nếu cậu cảm thấy không đáng, cậu cũng có thể chọn ra ngoài sống, không dựa vào căn cứ. Như vậy, dù cậu tìm được bao nhiêu vật tư, tất cả đều là của cậu. Nhưng sự an toàn tính mạng của cậu sẽ không được đảm bảo.”
Bành Chí Thao lập tức nhìn về phía Tường Nhiên, “Chị, bên ngoài có vô số siêu thị và cửa hàng tiện lợi, chị nói nếu chúng ta tìm đại một cửa hàng nào đó ở lại, có phải có thể sống yên ổn một thời gian không?”
Đỗ Vy lập tức nhìn Bành Chí Thao như nhìn một kẻ ngốc, “Cậu thông minh lắm, chuyện này cậu nghĩ ra được, người khác không nghĩ ra sao? Thật là, nói năng chẳng suy nghĩ gì cả.”
Tuy nhiên, nói xong, Đỗ Vy nhìn về phía Tường Nhiên, “Tiếp theo chúng ta nên tính sao đây?”
“Ngày mai chúng ta nghỉ ngơi một ngày, tìm hiểu kỹ tình hình căn cứ này, ngày kia lại ra ngoài một chuyến. Nếu thuận lợi, sau này chúng ta có thể tự mình đi tìm vật tư. Dù sao giao nộp 3/10 cũng không quá đáng, căn cứ không phải là trạm cứu tế miễn phí.”
Giang Vãn nói theo: “Đúng vậy, bên ngoài căn cứ đã được quân đội dọn dẹp sạch sẽ, chắc cũng không còn nhiều tang thi. Chúng ta có thể chọn những nơi tương đối an toàn gần đó, xem có thu hoạch gì không.”
“Được rồi, vậy chúng ta ngủ sớm đi, dưỡng sức cho khỏe, có chuyện gì ngày mai rồi bàn tiếp.” Tường Nhiên nhìn đồng hồ, thấy đã 10 giờ đêm, chuẩn bị kết thúc cuộc trò chuyện.
Thế là, mọi người lập tức thổi tắt nến, bắt đầu đi ngủ như đã thống nhất trước đó.
Tường Nhiên và Đỗ Vy ngủ chung chiếc giường nhỏ, An Nhược Ly ngủ chiếc ghế quý phi được chuyển từ phòng khách tầng một lên, còn Giang Vãn ngủ trên chiếc ghế sofa đôi được chuyển đến.
Đặng Tiểu Quân và Bành Chí Thao đã bàn bạc xong, vì trong căn hộ nhỏ này vốn có một chiếc ghế sofa và một chiếc ghế tựa gấp được, nên hai người từ nay sẽ thay phiên nhau ngủ, như vậy không ai thiệt thòi.
Còn về chăn bông, hoàn toàn không thành vấn đề.
Bởi vì căn cứ đã chuẩn bị sẵn chăn bông đủ màu sắc, kích cỡ khác nhau cho mỗi phòng theo số người.
Những chiếc chăn này có cái mới, nhìn là biết vừa mang từ siêu thị về. Có cái cũ, chắc là lục lọi từ các khu chung cư bên ngoài.
Lúc này, chẳng ai còn để ý mấy chiếc chăn gối này có phải đồ secondhand hay không, người dùng trước có bị bệnh ngoài da hay bọ chét không, có mà dùng đã là tốt lắm rồi.
Vì ban ngày đã chém giết không ít tang thi, nên Tường Nhiên và mọi người rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
