Chương 94: Nhờ bạn cùng lớp giúp đỡ
“Trời ơi, Tường Nhiên, sao các cậu tìm được nhiều vật tư thế? Còn nữa, chiếc xe này ở đâu ra vậy?” Lưu Thịnh vừa nhìn thấy hai chiếc xe dưới lầu, ánh mắt liền sáng rực.
“Xe thì tìm ở bên ngoài, đồ thì bọn tôi chuyển từ khu ẩm thực trước cổng trường A về.” Tường Nhiên đáp.
Thấy đám bạn học nhìn hai chiếc xe với vẻ mặt vô cùng phấn khích, Tường Nhiên nói tiếp: “À, đúng rồi, trước cổng trường bọn tôi có một tiệm cho thuê xe đúng không? Tôi thấy bãi đỗ xe ở đó vẫn còn nhiều xe lắm, nếu các cậu cần thì có thể qua đó.”
Dù sao những người này cũng là thành viên của hội học sinh, mà Kỷ Ngạn Quân là người tốt, tiếng tăm cũng được mọi người công nhận, nên Tường Nhiên không ngại chia sẻ tin tốt này cho họ.
Dù sao tiện cho họ thì cũng chẳng có hại gì cho mình, mình tiện thể làm một việc tốt, coi như nợ ân tình.
Mọi người vừa nghe xong, lập tức kích động. Vốn dĩ họ còn nghĩ, bên ngoài căn cứ không có xe, dù có muốn đi tìm vật tư cũng không tiện.
Một là, đi bộ thì quá mệt, lại còn phải đề phòng tang thi xuất hiện bất ngờ. Hai là, dù có tìm được vật tư thì việc vận chuyển cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì, tổng không thể dựa vào sức người mà cõng hoặc khiêng hết đống vật tư đó về chứ.
“Hay là thế này, tôi có thể cho các cậu mượn chiếc xe tải nhỏ chạy đến trường A, đến lúc đó các cậu có thể lái mấy chiếc xe đó về, tiện thể tìm thêm một ít vật tư sinh hoạt nữa.” Tường Nhiên quyết định giúp người giúp đến nơi.
“Dù sao bây giờ vẫn đang là giai đoạn đầu ngày tận thế, người ra ngoài tìm vật tư chắc cũng không nhiều. Đợi qua một thời gian nữa, khi những người sống sót không có lương thực dự trữ lần lượt kéo ra ngoài, e là việc tìm vật tư sẽ khó khăn hơn.”
Kỷ Ngạn Quân nghe vậy, lập tức bày tỏ lòng biết ơn, rồi bàn bạc với Lưu Thịnh, dẫn một nhóm người qua đó tìm vài chiếc xe và thu thập một ít vật tư sinh hoạt cần thiết.
Còn những bạn học khác thì đã bắt tay vào việc, phân công hợp tác dỡ đồ trên hai chiếc xe xuống rồi chuyển lên phòng 404.
Suy nghĩ một chút, Tường Nhiên lại gọi Bành Chí Thao, Kỳ tỷ, An Nhược Ly, Giang Vãn và Đặng Tiểu Quân ở lại, cùng các bạn học này sắp xếp số vật tư đó cho gọn gàng.
Cô và Đỗ Vy thì lái xe tải nhỏ đến khu rừng nhỏ ở Nam Phong Nhã Cư, đem số vật tư giấu ở đó về luôn.
Đi cùng còn có Kỷ Ngạn Quân, Lưu Thịnh và bốn nam sinh có sức khỏe tốt.
Đến nơi, Đỗ Vy lập tức dẫn mọi người xông về góc khu rừng nhỏ, hăng hái bốc vác đống vật tư lên xe.
“Tường Nhiên, các cậu đúng là thông minh thật, biết giấu một phần vật tư ở đây.” Nhìn đống đồ nhỏ cách đó không xa, Kỷ Ngạn Quân không khỏi thán phục.
Tường Nhiên hỏi ngược lại: “Hội trưởng Kỷ, chẳng lẽ hôm qua các cậu đi bộ ra ngoài một vòng, vất vả lắm mới khiêng được số vật tư đó về, rồi thật thà nộp 3/10 cho căn cứ à?”
Kỷ Ngạn Quân không trả lời, xem như ngầm thừa nhận.
“Thôi được, suýt nữa thì quên mất, cậu là hội trưởng hội học sinh mà, suy nghĩ khác bọn tôi cũng phải.” Tường Nhiên trêu chọc.
Suy nghĩ một chút, Tường Nhiên lại hỏi thêm: “Mà này, hôm qua các cậu không phải thật sự ở lì trong khu cách ly đủ 24 tiếng đấy chứ?”
Kỷ Ngạn Quân vẫn không trả lời, đáp án đã quá rõ ràng.
Tường Nhiên thầm nghĩ: Mọi người nhìn xem, ở đây có một người thật thà này.
Sau đó, cô lại nói: “Hôm kia bọn tôi ở khu cách ly, chỉ bị nhốt có 6 tiếng là được thả ra rồi. Hôm nay thậm chí chỉ ở đó có hơn 2 tiếng một chút là đi thẳng luôn.”
Kỷ Ngạn Quân ngẫm nghĩ, rút ra một kết luận: “Người phụ trách canh giữ đó, chẳng lẽ là họ hàng của cậu à?”
Tường Nhiên che miệng cười: “Trước đó tôi đã nói với anh rồi, tôi chẳng còn người thân nào trên đời này nữa. Chúng tôi chỉ đưa cho bọn lính canh một ít đồ, là họ tự nới lỏng cho thôi.”
“Dù sao ai cũng biết, sau khi bị tang thi làm bị thương thì rất nhanh sẽ biến thành tang thi, nên chẳng cần thiết phải ở lì trong khu cách ly lâu như vậy. Tôi thấy thà đừng phí thời gian ở đó, về ký túc xá nghỉ ngơi cho khỏe thì hơn.”
“Ừ, cậu nói đúng.” Kỷ Ngạn Quân phát hiện ra mình đúng là quá thật thà, nên phải sửa đổi thôi.
Đỗ Vy, Lưu Thịnh và những người khác cùng nhau bốc than củi, miến, mì sợi... ở dưới chân tường lên xe. Thấy Tường Nhiên và Kỷ Ngạn Quân đang vui vẻ trò chuyện, không khỏi nở một nụ cười hiền từ.
Sau khi xác nhận không còn vật tư nào dưới chân tường nữa, mọi người mới lên xe tải nhỏ, rồi quay về khu chung cư Ngô Đồng Hương Án.
Khi họ về đến tòa nhà số 2, mới phát hiện số vật tư để dưới đất lúc trước giờ đã được chuyển hết lên trên. Mọi người lúc này đang sốt ruột chờ đợi họ trở về.
Không cần Tường Nhiên lên tiếng, xe tải nhỏ vừa dừng lại, mọi người đã tranh nhau bốc hết đống đồ ở ghế sau xuống, rồi nhanh nhẹn chuyển thẳng lên tầng 4.
Quả nhiên là đông người thì sức mạnh lớn, đông người thì dễ làm việc, có nhiều bạn học như vậy, Tường Nhiên và mọi người chẳng tốn chút sức lực nào đã chuyển hết đống đồ lên trên.
Vì số vật tư này thực sự quá nhiều, nên bây giờ phòng khách của phòng 404 đã bị nhét kín mít.
Để bày tỏ lòng cảm ơn, Tường Nhiên cố ý lấy một túi bột mì, nửa túi miến và nửa túi mì sợi đưa cho Kỷ Ngạn Quân. Đồng thời cũng lấy một ít dầu ăn, muối, xì dầu và các loại gia vị khác.
Vốn dĩ tin tưởng vào nhân phẩm của Kỷ Ngạn Quân và các bạn học trong hội học sinh, Tường Nhiên lại từ trong phòng xách ra một thùng nước khoáng và một thùng đồ uống đưa cho họ.
Thực ra trong lòng Kỷ Ngạn Quân là muốn từ chối, dù sao cậu cũng là con trai, làm sao có thể mặt dày nhận nhiều đồ của Tường Nhiên như vậy chứ.
Nhưng nghĩ lại, bạn bè của mình dạo này ăn uống không ngon miệng, chỉ dựa vào bữa ăn trợ cấp ít ỏi của căn cứ thì căn bản không đủ, nên đành phải nhận.
Trong lòng lại thầm nghĩ, đợi sau này mình tìm được vật tư, nhất định sẽ trả lại gấp đôi cho Tường Nhiên.
Đợi các bạn học rời khỏi phòng 404, Bành Chí Thao lập tức đóng cửa phòng lại, bàn bạc xem hôm nay ăn gì.
Bởi vì bây giờ có quá nhiều sự lựa chọn, hiện tại họ có than, có nước, có nồi, có gạo và đủ loại gia vị, à, còn có không ít thịt khô, cá khô để được lâu nữa.
“Hay là làm món phở chua cay đi, chúng ta không phải lấy được kha khá miến và gia vị rồi sao? Đúng dịp hôm nay mệt mỏi, ăn cho kích thích vị giác luôn.” Kỳ tỷ chủ động đề nghị.
“Được thôi, vậy để tôi nấu một nồi trà sữa.” Giang Vãn xung phong nhận việc.
An Nhược Ly nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ: “Cậu biết làm trà sữa à?”
Giang Vãn lắc đầu: “Tôi chưa làm bao giờ, nhưng trước đây tôi từng xem video ẩm thực trên mạng rồi.”
Bành Chí Thao lập tức bổ sung: “Được, vậy tôi sẽ dùng khoai tây, cà rốt, lạp xưởng, măng khô và nấm hương khô, làm món lẩu cay thơm lừng nhé.”
