Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Hoang Mạc Tận Thế: Nhìn Thấu Thuộc Tính, Ta Sinh Tồn Đến Cuối Cùng > Chương 53

Chương 53

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 53 có bản audio.

Chương 53: Năng lực của cô ấy là năng lực tiền

 

Minh Lãng đặt máy tính bảng lên nắp capo một chiếc xe địa hình, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, chuẩn bị vạch lại lộ trình.

 

Các thành viên tiểu đội ba thì lợi dụng xe làm vật che chắn, phân tán cảnh giới, thỉnh thoảng lại thì thầm bàn tán về cuộc tấn công vừa rồi.

 

“Sao người của Cự Mãng lại biết được lộ trình của chúng ta?” Trần Dương vừa lau kính ngắm của súng bắn tỉa vừa khẽ hỏi, “Lộ trình nhiệm vụ là trước khi xuất phát mới xác nhận mà, đúng không?”

 

“Có hai khả năng.” Cát Huy dựa vào thành xe, đẩy nhẹ gọng kính, nói, “Một là trong đội chúng ta có người tiết lộ, hai là bọn họ có nguồn tin tình báo lợi hại, hoặc là có thể định vị theo thời gian thực.”

 

“Định vị?” Trần Dương quay đầu nhìn chiếc xe RV màu hồng, “Xe của tập đoàn Minh Hưng, chắc đã xử lý chống định vị rồi chứ?”

 

“Chắc vậy.” Cát Huy không nói thêm.

 

Hải Lam không tham gia thảo luận, cô vẫn đang suy nghĩ về những lời Minh Dao nói với mình. Đối phương cho dù không phải là người thần bí, thì cũng là đồng bọn của người thần bí.

 

Trong khi đã ủy thác tiểu đội ba bảo vệ Minh Dao, vậy mà vẫn muốn giao dịch với cô lần nữa, còn đưa ra mức thù lao ba mươi vạn tích phân, rốt cuộc là muốn gì?

 

Nếu Minh Dao đã xem đoạn video giám sát đó, thì hoặc là đoán cô là đa dị năng giả, hoặc là đoán cô có dị năng sao chép, mặc dù dù là trường hợp nào thì cũng khá hiếm, nhưng có lẽ cũng không đáng để người thừa kế của tập đoàn Minh Hưng phải phí tâm tư tiếp cận, cho dù đối phương chỉ là một trong những người thừa kế đã bị đẩy ra khỏi trung tâm quyền lực.

 

Hải Lam nhắm mắt, nghĩ không ra thì không nghĩ nữa, hít một hơi thật sâu, rồi lại mở mắt, ánh mắt xuyên qua lớp kính xe RV, khóa chặt Minh Dao lúc này đang thoải mái dựa vào ghế ngồi, trò chuyện với Minh Đại.

 

Kim chỉ nam phát động, các dòng chữ hiện lên:

 

【Người thừa kế bên lề khéo léo ngụy trang】(xanh lam)

 

【Cô ấy cảm thấy cô đáng để đầu tư】(xanh lá - thân thiện)

 

【Cô ấy sợ mất đi tất cả những gì đang có】

 

【Có tiền】(tím - không thể sao chép)

 

Hải Lam bất lực nhìn dòng chữ cuối cùng, đây chính là cái gọi là năng lực tiền sao? Đúng là không thể sao chép được.

 

Bất quá, khéo léo ngụy trang? Trong đại gia tộc luôn đầy rẫy sự lừa lọc, biết ngụy trang cũng là điều dễ hiểu.

 

Nhìn thấy thái độ của đối phương với cô là nghiêng về hướng thân thiện, mà còn muốn đầu tư vào cô, chắc là đã nhìn thấy cô dùng nhiều loại dị năng khi giết Mã Thế Vinh, nên có chút suy đoán. Bất quá, nếu đối phương không có ác ý, thì vẫn còn đường lui.

 

Hải Lam thu hồi ánh mắt, thôi, hoàn thành nhiệm vụ, lấy tích phân, tiêu hủy video giám sát, sau đó vẫn nên tránh xa vị tiểu thư này ra thì hơn.

 

*

 

Bên trong xe RV.

 

Minh Dao uống hết chai dinh dưỡng trong tay, tiện tay ném ống hút vào thùng rác. Vẻ mặt bí hiểm giả vờ trên khuôn mặt cô đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt như đang chờ được khen ngợi.

 

“Thế nào?” Cô hỏi Minh Đại, người vừa kiểm tra xong tình trạng hư hỏng của xe RV và kéo cửa bước lên xe, “Lúc nãy tôi giả vờ giống không? Đủ bí hiểm chưa?”

 

Minh Đại thắt dây an toàn, liếc cô một cái đầy bất lực, “Sếp, nếu như cô chơi quá tay, Hải Lam chọn cách liều mạng, trực tiếp động thủ với cô thì phải làm sao?”

 

“Không phải có Đại Đại và Lãng Lãng ở đây sao.” Minh Dao cười hì hì, “Hơn nữa tôi nhìn người rất chuẩn. Cô ấy bình tĩnh lý trí, sẽ không chọn cách cùng chết đâu.”

 

“Trước đó cô còn nói, nếu Lãng ca bị đánh thì đừng có liên lụy đến tôi.” Minh Đại nổ máy, chuyển sang trạng thái chờ lệnh, “Bây giờ tôi thấy, nếu Hải Lam biết cô đang chơi cô ấy, có khi còn đánh cả cô nữa.”

 

Minh Dao dựa vào lưng ghế, ngón tay vân vê đuôi tóc, thản nhiên nói, “Không sợ, không phải còn ba mươi vạn tích phân sao.”

 

“Mà này, cô có để ý đến chi tiết lúc cô ấy chiến đấu không?”

 

Minh Đại gật đầu, “Có để ý, cô ấy gần như không dùng những dị năng nguyên tố đó.”

 

Minh Dao tiếp lời, “Cô ấy đang che giấu. Cô ấy có năng lực, nhưng không dùng, tại sao?”

 

“Một là năng lực đặc biệt, không muốn lộ ra; hai là nguồn gốc năng lực có vấn đề, không dám lộ ra.”

 

“Cô đoán là loại nào?” Minh Dao hỏi.

 

“Tôi đoán... có thể là dị năng sao chép, nhưng cô ấy không muốn lộ ra.”

 

Minh Dao cười càng vui vẻ hơn, “Cho nên, khoản đầu tư này, tính thế nào cũng không lỗ. Ba mươi vạn tích phân và một đoạn video giám sát chẳng có giá trị gì, đổi lấy một đồng minh có khả năng là dị năng sao chép, quá hời.”

 

Minh Đại im lặng mấy giây, “Sếp, ông chủ lớn từng nói, người chơi đùa với lòng người, cuối cùng sẽ bị lòng người phản phệ.”

 

“Biết rồi biết rồi.” Minh Dao xua tay, “Tôi sẽ biết chừng mực. Còn bây giờ... cứ để cô ấy bảo vệ tôi hoàn thành nhiệm vụ lần này đã. Chuyện khác, từ từ tính sau.”

 

Cô tin tưởng Minh Đại và Minh Lãng, giống như tin tưởng tay phải tay trái của mình, có những lời, chỉ nói trước mặt bọn họ.

 

Nghĩ đến mấy người anh chị em ra tay tàn nhẫn kia, ánh mắt Minh Dao trở nên lạnh lẽo.

 

*

 

“Lộ trình đã vạch xong.” Giọng Minh Lãng vang lên từ bộ đàm, “Đi vòng qua khu thương mại cũ phía đông nam, sẽ mất thêm một tiếng. Nhưng đường xá tương đối hoàn chỉnh, chỗ ẩn nấp nhiều, nếu gặp tập kích thì còn có chỗ xoay sở. Chỉ là có thể cần phải dọn dẹp một số thể cảm nhiễm.”

 

“Rõ.” Cao Khải đáp lại, “Toàn đội chú ý, chuẩn bị xuất phát.”

 

Đoàn xe lại di chuyển, rời khỏi khu vực hỗn loạn này.

 

Ánh trăng bạc trắng trút xuống, thời gian đã qua nửa đêm.

 

Khu thương mại mà đoàn xe đi vòng qua từng là khu sầm uất của thành phố Đằng, giờ chỉ còn lại những mảnh kính vỡ và những tấm biển xiêu vẹo. Những tấm biển quảng cáo khổng lồ lửng lơ giữa không trung, nụ cười của người mẫu trên đó đã phai màu.

 

Trên đường phố rải rác những ma-nơ-canh nhựa phong hóa và những chiếc xe điện hư hỏng, vài dây leo bò dọc theo các vết nứt trên tường của các tòa nhà.

 

“Chú ý các tòa nhà hai bên.” Cát Huy nhắc nhở, “Bên trong có thể ẩn giấu không ít thể cảm nhiễm.”

 

Lời vừa dứt.

 

Kẽo kẹt – kẽo kẹt –

 

Có vô số âm thanh khớp xương cứng nhắc cử động, phát ra từ một tòa trung tâm thương mại đổ nát một nửa phía trước.

 

Những người trong xe lần theo âm thanh nhìn lại, chỉ thấy ở cửa ra vào tối đen như hốc mắt của tòa trung tâm thương mại, những bóng người lờ mờ bắt đầu tràn ra.

 

Một, mười, mấy chục... Chúng lảo đảo bước ra giữa đường, các khớp xương trên cơ thể vặn vẹo, trên da phủ một lớp mảng nấm dày, còn phần đầu, hộp sọ nứt toác, từ bên trong mọc ra những cụm cấu trúc nhiều lớp, nhiều thịt, hình dạng như hoa sen.

 

Cánh hoa của ‘hoa sen’ là phần thịt màu đỏ sẫm, mép còn tiết ra chất lỏng sền sệt, ở trung tâm có những sợi nấm giống như nhụy hoa đung đưa chậm rãi.

 

“Là thể cảm nhiễm của nấm sen sọ.” Giọng Cát Huy căng cứng, “Trên đầu mọc hoa sen, là hình thái cảm nhiễm cấp trung, tốc độ hành động nhanh, không có thị giác, mẫn cảm với âm thanh.”

 

Nghe nói mẫn cảm với âm thanh, mấy chiếc xe không hẹn mà cùng tắt máy.

 

Cát Huy đánh giá tình hình, “Số lượng thể cảm nhiễm quá nhiều, nhìn động hướng của chúng, chắc là bị đuổi ra, muốn đi về phía tây, kiến nghị tránh đường.”

 

Còn chưa đợi Cao Khải ra lệnh giữ im lặng, thì đã có mấy con thể cảm nhiễm đột nhiên dừng lại.

 

Chúng đồng thời quay về phía đoàn xe, những sợi nấm ở trung tâm run rẩy dữ dội, như đang cảm nhận điều gì đó.

 

Ngay sau đó, tất cả thể cảm nhiễm đồng thời phát ra một tiếng rít chói tai, rồi điên cuồng lao về phía đoàn xe.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi