Chương 27: Nếu có ngày đó, tôi sẽ giữ lời hứa
“Không có gì để nói cả.” Cô cho rằng giữa hai người không cần phải bàn bạc.
“Chẳng lẽ cô muốn để bà Hạ cứ lo lắng mãi sao? Nói chuyện với tôi đi.”
Hạ Ngữ khựng lại khi nghe đến bà nội. Hai ngày nay, bà ăn không ngon, ngủ không yên, cô đều nhìn thấy, nhưng không biết làm cách nào để bà yên tâm.
Lẽ nào Vu Bân có cách giải quyết?
Hạ Ngữ theo Vu Bân sang nhà bên cạnh. Cô tiện tay mở cánh cửa mà Vu Bân vừa đóng lại, hai người đứng trong phòng khách, im lặng phần nào.
Vu Bân mím chặt môi, liếc thấy cánh cửa mở toang, khóe miệng lộ vẻ đắng chát.
Hạ Ngữ đang thẳng thừng nói với anh rằng cô không tin anh.
Cô đang đề phòng anh.
“Hạ Ngữ, tôi sẽ không hại cô, cô không cần phải phòng bị tôi như vậy.” Cuối cùng, anh vẫn không cam lòng, giọng mang theo hơi thở nặng nề.
Hạ Ngữ không đáp lời anh, chỉ hỏi: “Anh muốn nói với tôi chuyện gì?”
Vu Bân cảm thấy bất lực. Hạ Ngữ giống như con trai khép chặt vỏ, anh không tìm được khe hở nào để mở ra, chỉ có thể loanh quanh bên ngoài.
Anh hít sâu một hơi: “Tôi sẽ nói với bà Hạ rằng tôi giữ bí mật giúp cô, nhưng sau khi mưa bão kết thúc, tôi hy vọng cô có thể đi tự thú, tôi sẽ làm chứng cho cô.”
Hạ Ngữ động lòng, thấy đây là ý hay, như vậy bà cũng không phải lo lắng đến mất ngủ nữa.
Còn chuyện tự thú mà Vu Bân nói, cô trả lời anh: “Nếu có ngày đó, tôi sẽ giữ lời hứa.”
Vu Bân nhìn Hạ Ngữ rời đi với bước chân nhẹ nhõm, trong lòng thấy lạ.
Cô không lo lắng, không sợ hãi sao? Tại sao lại giống như vừa thở phào nhẹ nhõm?
Cô không quan tâm đến tương lai của mình đến vậy ư? Vu Bân có chút tức giận.
Hạ Ngữ suýt nữa thì ngân nga thành tiếng, nỗi lo trong lòng đã được giải quyết.
Cô ngồi trong phòng khách, đợi Vu Bân tới cửa.
Vu Bân nói được làm được, rất nhanh đã gõ cửa. Lần này Hạ Ngữ không động đậy, để bà nội tự ra mở cửa.
Bà nội rất lâu không vào, khi vào lại, vẻ mặt bà nhẹ nhõm hơn nhiều, như vừa trút được gánh nặng.
Hạ Ngữ thầm nghĩ, xem ra bước đi này của cô đã đúng.
Tư Văn Lễ cũng là một người đàn ông giữ lời. Sau bữa tối, nhân lúc trời tối, cậu mang vật tư được chia cho Hạ Ngữ và chiếc xuồng cao su đã xì hơi lên.
“Đây là vật tư đã hứa với cô, còn xuồng cao su, trả lại nguyên chủ. Cô cần kiểm tra không?”
Hạ Ngữ xua tay: “Không cần, có vấn đề tôi sẽ xuống tìm cậu.”
Cô không để tâm xuồng cao su có hỏng hay không, trong không gian của cô còn có xuồng cao su và thuyền cao tốc dự phòng.
Nói vậy là để người khác không nghĩ cô có hàng dự trữ.
Trước khi rời đi, Tư Văn Lễ nói với Hạ Ngữ: “Hôm nay có người thấy chúng ta ra ngoài, tôi nghĩ họ có thể sẽ tới tìm cô mượn xuồng cao su.”
Hạ Ngữ cảm ơn Tư Văn Lễ: “Chỉ cần họ dùng một nửa vật tư làm tiền thuê, tôi rất sẵn lòng.”
Bỏ ra một chiếc xuồng cao su, không cần ra khỏi cửa mà vẫn có vật tư không ngừng, sao cô lại không đồng ý?
Chỉ sợ, người khác sẽ không đồng ý.
Quả nhiên như Tư Văn Lễ dự đoán, rất nhanh đã có người tới cửa mượn xuồng cao su. Hạ Ngữ cũng thẳng thắn nói ra điều kiện của mình: “Tôi muốn một nửa vật tư các người tìm được.”
Quả nhiên, có người không chịu, lập tức nhảy ra: “Sao cô tham lam vậy? Chúng tôi mạo hiểm đi tìm đồ ăn, cô lại muốn một nửa.”
Hạ Ngữ giơ cây gậy sắt trong tay: “Các người cũng có thể không dùng, tôi không ép.”
“Cô…” Hắn không dùng, thì ra ngoài tìm đồ ăn kiểu gì?
Những nhà thật lòng tới mượn xuồng cao su sau khi bàn bạc đều đồng ý. Xuồng cao su là của Hạ Ngữ, cô thu phí nhất định là hợp lý.
Dù một nửa có hơi nhiều.
Hạ Ngữ nhìn kẻ vừa mới gào lên với ánh mắt mỉa mai. Xuồng cao su đã được cho mượn, giờ muốn đưa cô một nửa vật tư cũng phải xếp hàng.
Kẻ vừa rồi mặt mày khó coi, trơ mắt nhìn Hạ Ngữ đóng sầm cửa rời đi, tức đến phát điên.
Nhưng họ có thể làm gì? Cả tòa nhà chỉ có một chiếc xuồng cao su này, họ chỉ có thể chờ.
Qua camera, thấy người trước cửa đã giải tán, Hạ Ngữ mới đặt máy tính bảng xuống, định ra ngoài bảo bà hôm nay nấu một bữa ngon để ăn mừng.
Bà nội rất lo: “Bây giờ nấu ăn có ổn không?” Liệu có khiến những người kia lại tìm tới cửa?
“Không đâu, Tư Văn Lễ vừa mang đồ tới mà, ai cũng biết.”
Đây không phải bí mật, những người nên biết giờ đều đã biết.
Nhà cô có mùi thơm bay ra, chứng tỏ đồ ăn đã được dùng, kẻ định tới trộm cũng sẽ từ bỏ ý định.
Nói đến đây, Hạ Ngữ không thể không khen Tư Văn Lễ một câu, rất chu đáo, cũng rất cẩn thận.
Vật tư đưa cho Hạ Ngữ đều đựng trong túi đen, người ngoài không thấy được bên trong có gì.
Hơn nữa, cũng không nhiều, không gây thèm thuồng.
Mở túi ra, bên trong là bánh mì đã bỏ bao bì, bánh quy, mì sợi khô…
Đều được đựng trong túi, hút hết không khí rồi cho vào túi đen.
Nhìn có vẻ nhỏ, nhưng thực ra đồ không ít.
Hạ Ngữ không nhịn được cười, người thông minh ở đâu cũng có, người như vậy mới sống được lâu.
Bà nội nghe nói hôm nay được nấu ăn, vui vẻ đi vào bếp, mở vòi nước, thì mất nước.
Hạ Ngữ xách từ phòng ngủ ra một chai nước khoáng lớn đưa bà: “Dùng cái này đi ạ.”
Bà nội thở dài nhận chai nước khoáng. Trời ơi, ngày tháng này bao giờ mới kết thúc?
Xin người mở mắt nhìn, để tất cả mau chóng qua đi! Cho mọi người một con đường sống.
Nghĩ rằng khó khăn lắm mới nấu được một bữa, phải làm cho tử tế, bà lấy trứng, rã đông thịt, còn lấy một túi sủi cảo đông lạnh, đầy khí thế đi vào bếp.
Hạ Ngữ không ngăn bà. Niềm vui hiện tại của bà đều nằm ở nấu ăn, trồng rau và nuôi gà.
Nếu cô giúp, bà sẽ rảnh đến phát hoảng.
Hạ Ngữ đứng bên cửa sổ phòng khách, mưa bão bên ngoài chưa từng ngừng, lại ngập thêm một tầng lầu. Từng đợt, ngày nào cũng có người nghĩ đủ cách ra ngoài tìm vật tư.
Điều Hạ Ngữ không ngờ là Vu Bân cũng tới mượn xuồng cao su.
Hạ Ngữ đưa xuồng cho anh, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Anh ra ngoài, Đường Đường thì sao?”
“Kiều Vũ ở đây, cậu ấy sẽ trông Đường Đường.”
Kiều Vũ ở tầng năm, cũng sắp bị ngập, Vu Bân bảo cậu tới đây ở, vừa hay giúp trông Đường Đường, nếu không anh không thể ra ngoài.
Hạ Ngữ gật đầu, Đường Đường có người chăm là được, cô quay người vào nhà.
“Tiểu Ngữ, Tiểu Bân nó…” Bà nội định nói gì đó, cuối cùng lại thở dài im lặng.
Bà vốn định mai mối cháu gái với Tiểu Bân, bà rất xem trọng đứa trẻ này.
Nhưng ông trời trêu người, tai họa ập đến, giờ bà không dám để ai tùy tiện vào cửa.
Ngay cả nhớ Đường Đường, bà cũng cố nhịn không nhìn, không hỏi, sợ xảy ra chuyện.
Tiểu Bân, họ cũng mới quen nhau một tháng.
Hạ Ngữ không nghĩ nhiều như bà. Cô xác định Vu Bân năng lực không tệ, ý thức trách nhiệm xã hội rất cao, nếu không phải đường cùng, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng vượt qua giới hạn.
Chỉ cần anh tìm được vật tư, sẽ không làm hại cô, chút tin tưởng này cô vẫn có thể cho.
Cô không nói nhiều với Vu Bân, đơn thuần là không muốn sinh thêm chuyện, khiến mạt thế gian nan càng phức tạp, vừa phải đối mặt nguy hiểm bên ngoài, vừa phải xử lý quan hệ phức tạp.
Kiếp trước, cô đã run rẩy giãy giụa trong căng thẳng suốt ba năm. Kiếp này, cô muốn đơn giản hơn.
