Chương 47: Tiêu Tình Lan lên tầng 26
Ngày hôm sau, Hạ Ngữ vẫn còn đang ngủ thì bị tiếng gõ cửa ầm ầm của Kiều Vũ đánh thức.
Cô mặt mày u ám, đầy tức giận mở cửa: "Làm gì đấy?"
"Cậu ra ngoài xem đi, bên ngoài có mấy túi đồ, chắc là đám người kia mang tới."
Mặt Kiều Vũ đầy vẻ hưng phấn, trong mắt còn lộ chút nóng lòng muốn thử.
Không ngờ đấy, đám người đó thật sự mang vật tư tới.
Kiều Vũ đếm thử, không thiếu một món nào.
Cậu còn tưởng sau khi biết khẩu súng trong tay Hạ Ngữ là 'hàng giả', bọn họ sẽ coi như không có chuyện gì.
Không ngờ bọn họ lại nhát đến vậy.
Hạ Ngữ nhướng mày: "Nhanh vậy đã đưa tới rồi?"
Còn tưởng bọn họ sẽ cứng rắn hơn chút.
Hạ Ngữ đâu biết, đám người đó đều bị dáng vẻ hung tàn chém đứt tay người của cô dọa sợ, chỉ sợ mình sẽ là kẻ tiếp theo.
Về nhà kể với người nhà, ai cũng giục mau đưa vật tư lên, kẻo sau này bị Hạ Ngữ tìm tới chém.
Đám người đó đều đưa vật tư tới vào nửa đêm, mấy người còn đụng mặt nhau, chỉ biết nhìn nhau cười ngượng, rồi ăn ý bỏ đồ xuống chạy.
Sau này, không ai dám giành tầng 26 nữa, Diêm Vương và sát tinh gặp nhau rồi.
Phải tránh xa bọn họ.
Hạ Ngữ không khách sáo xách vật tư vào nhà, đóng sầm cửa trước mặt Kiều Vũ. Cô vẫn chưa tỉnh ngủ, vào ngủ thêm một giấc.
Kiều Vũ: ... Tôi không tồn tại chắc?
Sau ngày hôm đó, cuộc sống của Hạ Ngữ trở nên rất quy củ, mỗi ngày bảy giờ thức dậy, ăn sáng cùng bà.
Sau bữa sáng, bà ở trong phòng và ngoài ban công chăm sóc vườn rau và đàn vật nuôi nhỏ, Hạ Ngữ thì về phòng ngủ chạy bộ, đánh quyền.
Sau bữa trưa, cô sẽ sang nhà bên cạnh tìm Vu Bân học quyền, nhưng Vu Bân lại bắt đầu dạy cô đấu vật, có khi Kiều Vũ ngứa tay cũng sẽ cùng cô luyện tập.
Mỗi ngày đều có thể nghe thấy tiếng bình bịch trong hành lang, trên người Hạ Ngữ cũng mỗi ngày có vết thương khác nhau.
Sợ bà đau lòng, cô cố ý mặc áo dài tay quần dài, vừa hay gần đây nhiệt độ có giảm.
Hạ Ngữ lấy nhiệt kế đo nhiệt độ trong nhà, phát hiện chỉ còn hơn hai mươi độ, chẳng lẽ cực hàn sắp tới?
Tính ngày tháng, hình như mưa lớn sắp kết thúc?
Cô có nên ra ngoài một chuyến không? Đồ chống lạnh cũng cần mang về rồi.
Hôm nay, cô đang đấu với Kiều Vũ ở phòng khách nhà bên cạnh, Vu Bân cầm máy tính bảng tới: "Có người tới."
Camera ngoài cửa là do Vu Bân lắp sau lần tầng 26 bị cướp, có thể thấy cầu thang và hai nhà đối diện.
"Sao lại là cô ấy?" Hạ Ngữ và Kiều Vũ vừa nhìn, Kiều Vũ kinh ngạc hỏi.
"Cậu quen cô ấy?" Vu Bân ngạc nhiên.
"Cô ấy là Tiêu Tình Lan." Hạ Ngữ nói, nhìn dáng vẻ Tiêu Tình Lan, hình như có chuyện?
Hạ Ngữ nhíu mày, trong lòng có chút khó chịu. Cô chỉ vì một chút mềm lòng mới ra tay giúp cô ấy một lần, không muốn bị dính vào.
Trong mạt thế, cô dẫn theo bà đã rất khó khăn rồi, không muốn thêm hai gánh nặng.
Trong màn hình, Tiêu Tình Lan gõ cửa mấy lần, thấy không có động tĩnh thì lấy từ trong túi ra một cây bút và một tờ giấy nhớ, viết gì đó.
Ba người nhìn Tiêu Tình Lan viết xong dán tờ giấy lên cửa, quay người xuống lầu, Kiều Vũ mới ra ngoài lấy tờ giấy về.
"Này, các cậu thấy có thể đi không?" Kiều Vũ đưa tờ giấy cho Hạ Ngữ.
Hai người không hiểu ý Kiều Vũ, đều cúi xuống xem nội dung trên giấy.
Vu Bân đột nhiên lại gần, khiến Hạ Ngữ khựng người một chút, rồi lại thả lỏng.
Trên giấy viết: Ở ngoại ô phía bắc có một nông trại, địa thế cao, chắc chưa bị ngập, tôi muốn đi xem, muốn mời mọi người cùng đi, không biết có được không?
Hạ Ngữ sáng mắt, đang buồn ngủ thì có người đưa gối!
Cô còn đang nghĩ khi nào ra ngoài một chuyến, cơ hội đến rồi.
Lần này, nhiều thứ sẽ có nguồn gốc.
"Tôi biết nông trại này, nghe nói chuyên gà thả núi, thỏ rừng vịt trời, lợn rừng các thứ, nghe nói họ thuê cả một ngọn núi, mấy con vật đó đều thả nuôi, thịt rất ngon." Kiều Vũ đột nhiên hưng phấn nói.
Đây là cậu nghe người khác kể, chứ chưa từng đến.
Hạ Ngữ kinh ngạc: "Vậy là chúng ta phải tự bắt?"
"Chỗ đó cao bao nhiêu?" Vu Bân hỏi Kiều Vũ, hiện giờ nước lũ đã ngập đến tầng mười một rồi.
Kiều Vũ cố nhớ lại thông tin từng nghe, hơi không chắc chắn nói: "Chắc có một phần chưa bị ngập."
Ngọn núi đó khá cao, hơn nữa phía bắc nhìn chung cao hơn thành phố một chút, Tiêu Tình Lan nói chắc là thật.
Vu Bân nhìn Hạ Ngữ: "Chúng ta đi một chuyến?"
Có thịt ăn, sao có thể bỏ qua? Mưa lớn này không biết khi nào mới dừng, chuẩn bị thêm vật tư, có phòng bị vẫn hơn.
Hạ Ngữ gật đầu: "Không vấn đề."
"Nhưng mang về cũng để không được lâu!" Kiều Vũ khổ não, tuy bọn họ đã lắp tấm pin mặt trời, nhưng bây giờ ngoài trời âm u.
Tấm pin mặt trời mỗi ngày sản xuất điện chỉ đủ cho chiếu sáng cơ bản và miễn cưỡng cấp cho một tủ lạnh ô tô.
Hoàn toàn không thể cung cấp điện lâu dài cho tủ lạnh trong nhà.
Cậu và Vu Bân đã ăn cơm trắng, cháo trắng, mì nước luộc suốt thời gian dài.
May là gần đây Vu Bân trồng được ít rau, bát của bọn họ cuối cùng cũng có chút màu khác.
Kiều Vũ ngày ngày ghen tị với Đường Đường, có thể dùng tủ lạnh trữ lương thực của mình.
Hạ Ngữ đương nhiên biết rõ tình hình này.
Cô chỉ có không gian là ngoại quải, có thể liên tục cung cấp điện cho cô, nếu không cô cũng sẽ giống Vu Bân, không thể mở tủ lạnh lâu dài.
"Mang sống về nuôi, không mang về được thì giết, một phần làm thịt khô, một phần làm thịt xông khói, còn một phần để ăn tươi." Hạ Ngữ nghĩ một lát rồi nói.
Thịt tươi khó bảo quản, nhưng thịt khô và thịt xông khói có thể để rất lâu.
Kiều Vũ vỗ đùi: "Ý này hay đấy."
Nhưng vấn đề mới lại xuất hiện: "Tôi và Vu Bân đều không biết, cậu biết không?" Kiều Vũ hỏi dè dặt.
Bây giờ nhiều cô gái không biết nấu ăn, cậu sợ khiến Hạ Ngữ mất mặt, rồi đánh cậu.
Hạ Ngữ lườm cậu, nói đầy lý lẽ: "Tôi biết nấu mỡ heo, còn lại không biết."
Thật ra quy trình làm thịt khô cô biết đại khái, nếu để cô làm thì lóng ngóng cũng làm được.
Chỉ là mùi vị không dám đảm bảo.
"Vậy làm sao? Chúng ta đều không biết, đến đó chỉ biết nhìn nhau."
Những thứ này bà đều biết, nhưng Hạ Ngữ không chắc có nên dẫn bà đi cùng không.
Bà lớn tuổi rồi, ngoài trời lại mưa lớn, sợ bà dầm mưa sinh bệnh, cơ thể không chịu nổi.
Vu Bân cũng khó xử, anh biết bà Hạ biết những thứ này.
Anh vốn định nhờ bà Hạ trông Đường Đường một lát, như vậy anh có thể cùng Kiều Vũ ra ngoài, mang về nhiều vật tư hơn.
Nhưng nếu dẫn bà Hạ đi thì Đường Đường làm sao?
Dẫn cô bé theo, liệu có khiến cô bé bị bệnh?
Hơn nữa, đến nông trại cũng phải làm việc, không thể lúc nào cũng trông Đường Đường.
Vu Bân và Hạ Ngữ nhìn nhau, trong mắt đều bất lực.
Có chút khó xử.
"Đi hỏi Tiêu Tình Lan trước xem cô ấy có biết không, biết thì để cô ấy làm. Không biết thì tôi đi hỏi bà."
Hạ Ngữ quyết định, không dẫn bà đi.
Rủi ro quá lớn.
