Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Giáng Lâm: Trọng Sinh, Có Không Gian, Tích Hàng Báo Thù > Chương 72

Chương 72

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 72 có bản audio.

Chương 72: Cùng một nơi, cùng những người

 

Nhìn thấy Vương Lệ Lệ ở tầng 15, trong mắt Hạ Ngữ ánh lên ý cười. Trần Càn Vũ đúng là thú vị, cô còn chưa kịp nói gì mà anh ta đã lo xong xuôi.

 

Nhìn chiếc xe tải cũ nát đậu bên cạnh xe việt dã của mình, Hạ Ngữ kinh ngạc hỏi: "Xe này của ai vậy?"

 

Trần Càn Vũ đắc ý đứng cạnh chiếc xe tải: "Tôi với Đại Ngư tìm về đấy."

 

Nói ra thì cũng là do bọn họ may mắn, hoặc có thể nói là ở hiền gặp lành.

 

Hôm đó hai người lái xe của Hạ Ngữ ra ngoài dạo một vòng quanh khu vực, Đại Ngư bèn đề nghị đi tìm một cánh cửa để sửa lại cái cửa tầng 15 bị Hạ Ngữ và Kiều Vũ đá hỏng, như vậy thì để xe ở trong cũng an toàn hơn.

 

Trần Càn Vũ thấy ý này được, sau này khi anh ta muốn mượn xe của Hạ Ngữ cũng có chút tự tin.

 

Hai người bàn xong liền lập tức lên đường. Khi tìm được cửa thì lại phát hiện ra chiếc xe tải cũ nát này, cả hai mừng rỡ, sửa sang một hồi rồi lập tức lái chiếc xe cũ về Tiểu khu Thần Quang, đậu cạnh xe việt dã của Hạ Ngữ.

 

Hạ Ngữ cười tươi rói, xe nhiều hơn thì có thể mang về thêm nhiều vật tư, tốt quá.

 

Nhắc đến xe, cô đặt can xăng xuống đất: "Tôi biết có một bãi đỗ xe trên sân thượng, không chừng ở đó còn xe, hay là chúng ta ghé qua xem thử?"

 

Ước chừng xe ở đó vẫn còn chạy được, chưa bị ngâm nước.

 

Người khác thì nói gì được? Đương nhiên là đồng ý, có thêm xe chắc chắn sẽ tiện hơn nhiều.

 

Vu Bân lái xe của Hạ Ngữ, Hạ Ngữ ngồi ghế phụ, phía sau là hai mẹ con Tiêu Tình Lan.

 

Phía sau, Trần Càn Vũ lái xe, Vương Lệ Lệ ngồi ghế phụ, ghế sau là một thanh niên tên Khỉ.

 

Một đoàn người, hai chiếc xe, nhanh chóng rời khỏi Tiểu khu Thần Quang.

 

Có Hạ Ngữ chỉ đường, rất nhanh đã đến bãi đỗ xe trên sân thượng. Xe trên đó đã bị lái đi một phần, chỉ còn lại một ít.

 

Vu Bân, Tiêu Tình Lan và Khỉ xuống xe chọn lựa, Trần Càn Vũ cũng đi vòng quanh, nếu có lựa chọn tốt hơn thì anh ta định đổi sang chiếc mới hơn.

 

Hạ Ngữ thì ngẩng đầu nhìn mái che, cô còn mấy chục tấm pin năng lượng mặt trời chưa thu về.

 

Nhưng mái che trống trơn, nào còn pin năng lượng mặt trời, đã bị người ta tháo đi từ lâu rồi.

 

Hạ Ngữ cúi đầu, ai vậy, nhanh tay thế?

 

Vừa nghĩ vậy thì nghe thấy tiếng bước chân lên cầu thang, cô lập tức cảnh giác, cầm dao tiến lại gần Vu Bân, mắt nhìn chằm chằm về phía lối ra.

 

"Ơ? Là các người à, các người cũng đến đây sao? Chúng ta đúng là có duyên thật." Đại Lâm vừa đẩy cửa ra đã chạm phải ánh mắt hung dữ của Hạ Ngữ, giật mình, sau đó lại có chút vui mừng.

 

Kim ca đứng cạnh Đại Lâm, cũng nhìn mấy người Hạ Ngữ, trong lòng rất kinh ngạc, với mấy người này đúng là có duyên, đã gặp nhau mấy lần rồi.

 

Vu Bân chắn trước mặt Hạ Ngữ, che đi vẻ bất thường của cô, gật đầu: "Các anh cũng đến tìm xe à?"

 

Ánh mắt Kim ca và Đại Lâm bị anh ta hút đi, không nhìn Hạ Ngữ nữa: "Đúng vậy, tôi nhớ ở đây có một bãi đỗ xe, ghé qua thử vận may."

 

Hạ Ngữ cũng không ngờ bọn họ lại có duyên đến vậy, ở đây lại gặp nhau.

 

Cùng một nơi, cùng những người, liệu bọn họ có nhận ra cô không?

 

Cơ thể cô thoáng cứng đờ, chỉ sợ bị nhận ra, vậy thì chuyện cô tháo hết pin năng lượng mặt trời ở đây cũng có thể bị nghi ngờ.

 

May thay, Vu Bân chắn trước mặt cô, cũng che đi sự không tự nhiên của cô, không để người khác nghi ngờ. Cô điều chỉnh lại biểu cảm, bước ra từ sau lưng Vu Bân.

 

Con dao trong tay cũng được cất gọn gàng, bỏ lại vào ba lô.

 

Kim ca sẽ không dễ dàng xảy ra xung đột với bọn họ.

 

Cô nghĩ không sai, Kim ca gật đầu với Vu Bân rồi dẫn Đại Lâm đi chọn xe. Hạ Ngữ cũng nhìn thấy tấm pin năng lượng mặt trời sau lưng Đại Lâm.

 

Hóa ra là bị bọn họ tháo đi rồi.

 

Rất nhanh, Vu Bân và mọi người đã chọn xong xe, cùng Kim ca mỗi người lái một chiếc rồi chia tay.

 

Hạ Ngữ một người một xe, theo sau Vu Bân. Cửa kính dán phim chống nhìn trộm, cô không sợ người bên ngoài nhìn thấy mình.

 

Cô đặt ba lô lên ghế phụ, để Linh Linh trong không gian đổ đầy túi nước nóng cho cô ôm trong lòng, dưới chân cũng dán miếng dán giữ ấm, đeo găng tay đội mũ, cả người ấm áp.

 

Rất nhanh, nhiệt độ trong xe tăng lên, cô mới bỏ găng tay mũ ra, túi nước nóng cũng cất lại, chỉ còn lòng bàn chân vẫn ấm.

 

Nhà máy than mà Vu Bân biết cách khá xa thành phố, lái gần năm sáu tiếng mới đến nơi.

 

Hạ Ngữ vội vàng trang bị cho mình rồi mới đeo ba lô xuống xe, tiện thể khóa xe lại. Vừa xuống xe đã bị gió lạnh thổi cho run người, sao cô cảm thấy lại lạnh hơn nhiều vậy?

 

"Lạnh quá, sao tôi cảm thấy lại giảm nhiệt độ nữa rồi?" Trần Càn Vũ xoa tay, co cổ, vừa mở miệng đã hà ra một làn khói trắng.

 

Tiêu Tình Lan gật đầu, cũng đồng ý với Trần Càn Vũ, nhiệt độ đúng là lại giảm, bà còn cảm thấy cơ thể tê cứng.

 

Hạ Ngữ lấy nhiệt kế từ trong ba lô ra đo, âm ba mươi độ, đúng là lại giảm nhiệt, bảo sao thấy lạnh.

 

Cô mở ba lô, lấy ra một chiếc áo phao dài, được cô nén trong túi hút chân không, vội vàng lấy ra mặc vào.

 

Phù, cuối cùng cũng ấm lại rồi.

 

Người khác thì không được thoải mái như cô, ai cũng không ngờ nhiệt độ sẽ tiếp tục giảm, đều lạnh đến mặt trắng bệch, người run lẩy bẩy.

 

Giọng Vu Bân cũng hơi run: "Chúng ta vào trong trước đi, trong đó ấm hơn một chút." Nói xong, anh ta dẫn đầu đi vào trong nhà máy than.

 

Cửa nhà máy than đều khóa, dưới sự dẫn dắt của Vu Bân, bọn họ cạy mở phòng làm việc của lãnh đạo, đóng chặt cửa lại mới cảm thấy đỡ lạnh hơn một chút.

 

"Hạ Ngữ, cho tôi mượn áo phao của cậu mặc một chút." Vừa đứng vững, Vương Lệ Lệ đã lao tới định lột áo phao trên người Hạ Ngữ.

 

Cô ta thật sự quá lạnh rồi, không thêm quần áo nữa thì sẽ bị chết cóng.

 

Không ai ngờ nhiệt độ lại đột ngột giảm xuống, trực tiếp thành mùa đông khắc nghiệt. Quần áo cô ta thu thập trước đây đều là đồ mùa hè, chiếc áo bông trên người cũng là loại mỏng mà Trần Càn Vũ không biết tìm ở đâu về, căn bản không chống nổi nhiệt độ âm ba mươi độ.

 

Cô ta đã mặc hết tất cả quần áo của mình, nhưng vẫn lạnh đến run rẩy, cảm thấy cả người ngày càng cứng đờ.

 

Hạ Ngữ thì có hai chiếc áo phao, thật không công bằng.

 

Cô ta đã thành ra thế này rồi, Càn Vũ chắc chắn sẽ không trách cô ta, Hạ Ngữ là bạn của cô ta, đương nhiên nên giúp đỡ cô ta.

 

Thêm nữa đầu óc bị lạnh đến mụ mị, lại nảy sinh ác ý, cô ta liền ra tay cướp.

 

Hạ Ngữ có để cô ta đắc ý không? Đương nhiên là không, trực tiếp đá một cước bay người ta ra ngoài.

 

"Đây là đồ của tôi, tôi không đồng ý thì đừng ai mong lột được từ trên người tôi xuống." Cô nói với vẻ mặt hung dữ.

 

Mạt thế có rất nhiều kẻ cướp bóc, người bị cướp cũng rất nhiều. Kiếp này, cô không nằm trong hàng ngũ bị cướp, muốn cướp thì cũng là cô cướp người khác.

 

"Cậu... cậu..." Vương Lệ Lệ nằm sấp trên đất run rẩy ngẩng đầu lên, thật ra cô ta không cảm nhận được đau đớn, cơ thể đã tê dại, đau nữa cũng không cảm thấy.

 

Cô ta chỉ cảm thấy nhục nhã và phẫn nộ, không ngờ Hạ Ngữ lại đối xử với mình như vậy, lại còn trước mặt bao nhiêu người.

 

"Vương Lệ Lệ, cô lấy đâu ra mặt mũi đòi đồ của tôi? Thu lại cái tâm tư nhỏ mọn của cô đi, người ở đây không ai là kẻ ngốc cả." Chút tính toán của cô ta, mọi người đều nhìn rõ ràng.

 

Không thì tại sao Trần Càn Vũ và Vu Bân đều không lên tiếng?

 

Ngu đến chết đi được, lại còn tự cho mình là thông minh.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi