Chương 8: Người này sao cứ âm hồn bất tán thế
Sau bữa cơm, Hạ Ngữ đã khẳng định được một điều: Vương Lệ Lệ bản tính ích kỷ, lại còn lắm mưu tính nhỏ nhặt.
Chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi, cô ta vừa khoe chuyện tình cảm với Trần Càn Vũ, vừa đắc ý vì được anh ta cưng chiều, lại còn thăm dò Lạc Vũ, muốn moi xem Lạc Vũ đã giúp Hạ Ngữ thế nào.
Hạ Ngữ không nhịn được mà thầm than: đây mới đúng là cao thủ quản lý thời gian!
Ăn cơm, khoe khoang, tính toán, không bỏ sót thứ nào, vậy mà vẫn tỏ ra nhàn nhã thoải mái.
“Tiểu Ngữ, mấy ngày nay cậu bận gì thế? Hôm đó tớ tới chỗ cậu, cậu không có ở nhà.” Vương Lệ Lệ làm nũng, liếc nhìn Hạ Ngữ.
Hạ Ngữ hơi sững người, rồi hiểu ra cô ta đang nói tới căn nhà thuê trong thành phố.
“Tớ về quê thăm bà nội.” Chuyện cô ở Tiểu khu Thần Quang tuyệt đối không thể để lộ.
May mà địa chỉ giao hàng cô đưa cho Lạc Vũ trước đó là kho hàng.
“Tớ bảo sao mấy ngày không thấy cậu, trước đây cậu đâu có như vậy, ngày nào chúng ta cũng gọi điện cho nhau mà.”
Hạ Ngữ không nhịn được khẽ nhếch mép, có chút bất lực với chính mình của ngày trước.
Có phải bạn trai đâu, sao phải liên lạc chăm chỉ thế?
Biết đâu Vương Lệ Lệ đã sớm thấy phiền rồi.
“Gần đây tớ bận lắm, ngày nào cũng mệt như chó, về đến nhà là ngủ ngay, chẳng có mấy thời gian gọi điện.” Thời gian tích trữ vật tư còn không đủ, cô đâu rảnh lãng phí cho người không liên quan?
Sau này, tự giác chút đi, đừng gọi điện nữa!
Ăn xong, mặc kệ Vương Lệ Lệ kéo níu, cô dứt khoát rời đi, tranh thủ mua gạo cho hôm nay.
Cô mua ba bao gạo ở phía trường học, lấy xe điện từ trong không gian ra, thong thả đạp xe về Tiểu khu Thần Quang.
Về đến nhà thì trời cũng vừa tối, mọi người đều đã lên lầu xem tivi rồi đi ngủ, cô đi theo lối nhỏ vào tòa nhà.
Không ngờ, dưới lầu lại gặp Vu Bân.
“Sao em lại mua gạo nữa? Mấy hôm trước chẳng phải vừa mua hai bao rồi à?” Vừa gặp mặt, Vu Bân đã chọn đúng chủ đề dễ chạm vào dây thần kinh của Hạ Ngữ nhất để mở lời.
Hạ Ngữ khẽ nhếch mép, xấu hổ đến mức chỉ muốn đào hố chui xuống.
Sao lúc nào cũng gặp anh ta thế? Người này sao cứ âm hồn bất tán vậy?
“Sắp tới tôi sẽ rất bận, bà nội lại không biết dùng điện thoại thanh toán, nên mua thêm một ít.”
Hạ Ngữ quyết định, sau này về nhà nhất định phải trinh sát trước, đợi Vu Bân không có ở đó mới mang đồ về.
“Ngày mai tôi mời đồng nghiệp đến ăn tân gia, em và bà Hạ cùng tới nhé, coi như cảm ơn hôm đó đã giúp đỡ.”
Vu Bân thấy Hạ Ngữ có vẻ không hứng thú, bèn đổi chủ đề.
Hạ Ngữ vội từ chối: “Thôi bỏ đi, hôm đó chỉ tiện tay mở cửa giúp thôi, hơn nữa mai đồng nghiệp anh tới, chúng tôi đến cũng không thích hợp.”
Nực cười, cô tránh anh ta còn không kịp, sao có thể tự dâng tới nhà làm khách?
“Sau này chúng ta là hàng xóm, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm, hơn nữa tôi còn cần em và bà Hạ giúp nấu cơm.”
Vu Bân ngượng ngùng gãi gãi sau đầu: “Tôi nấu ăn kém lắm, món tôi làm không dám mang ra tiếp khách.”
Đồng nghiệp ngày nào cũng ăn ở nhà ăn, nói khó khăn lắm mới có kỳ nghỉ, không muốn ăn đồ giao ngoài, anh đành phải tới nhờ vả.
Hạ Ngữ định từ chối, nhưng bà Hạ đã đồng ý.
Bà ra ngoài xem sao Hạ Ngữ còn chưa về, vừa hay gặp hai người cùng bước ra khỏi thang máy, Vu Bân thuận thế mời, bà Hạ liền nhiệt tình nhận lời.
Hạ Ngữ còn chưa kịp phản đối, mọi chuyện đã bị hai người quyết định xong.
“Bà ơi, sao bà lại đồng ý? Ngày mai đồng nghiệp người ta tới, chúng ta đến không thích hợp.” Hạ Ngữ có chút bất lực.
Cô ở đây hận không thể cách Vu Bân mười vạn tám nghìn dặm, vậy mà bà nội lại cố sức kéo người ta lại gần.
Sao cứ thích phá đài của cháu gái thế?
“Sau này đều là hàng xóm, tôi đến giúp nấu cơm thì sao chứ?” Bà Hạ căn bản không nghe lời cô, “Còn cháu nữa, sao lại mua gạo? Mấy bao trước đó ăn được mấy tháng rồi.”
Bà nội vốn quen và thích ăn mì, gạo ăn ít hơn.
Hạ Ngữ trước đây cũng thích ăn mì, sau này ra ngoài học, cơm tiện và nhanh hơn, ăn nhiều thành quen.
“Cháu chỉ nghĩ mua nhiều để dành, ăn dần thôi mà.” Hạ Ngữ cười hì hì xách gạo vào bếp, thấy không có chỗ để bèn mang về phòng ngủ của mình.
Bà nội cũng đi theo, dặn dò: “Không được mua nữa đâu, có tiền thì để dành, gạo ăn hết rồi mua, ở thành phố này mua gì cũng tiện.”
Hạ Ngữ gật đầu: “Vâng ạ!” Như vậy, cô cũng không cần cố ý tránh Vu Bân nữa.
Vừa nãy đúng là quyết định vô ích.
Không mua được gạo, cô sẽ trồng thêm rau, coi như mua về, để bà nội làm nhiều dưa muối, rau khô.
Vừa giết thời gian, lại vừa tích thêm rau củ bề ngoài.
Còn thịt khô, thịt băm xào, đều có thể để bà nội làm.
Bà Hạ rất nhiệt tình với việc đến nhà Vu Bân giúp, Hạ Ngữ không còn cách nào, đành cắt bớt kế hoạch hôm nay, quyết định mua xong máy phát điện sẽ về ngay.
Để bà nội một mình lại gần Vu Bân, cô vẫn không yên tâm.
Dù trong lòng biết hiện tại là thời bình, cô vẫn không nhịn được lo lắng, tưởng tượng đủ cảnh bất lợi cho mình và bà.
Máy phát điện giá cao, ngân sách của Hạ Ngữ là một trăm nghìn, cô ưu tiên máy phát điện năng lượng mặt trời, cuối cùng còn mua thêm một máy phát điện chạy dầu diesel.
Cô vẫn ghi nhớ địa chỉ cửa hàng, định sau mạt thế sẽ tới “mua” miễn phí.
Bốn giờ chiều, cô xách một túi thịt về nhà, bà Hạ đã chuẩn bị xong, sắp sang nhà bên cạnh.
Cô về muộn thêm chút nữa là lỡ mất rồi.
Cô rất bất lực, đành bỏ thịt vào tủ lạnh cấp đông, rồi theo sau bà sang nhà bên cạnh.
Vu Bân mời bảy tám người, ai nấy đều dáng người thẳng tắp, đầu cắt ngắn, trông rất tinh thần.
Hạ Ngữ vào nhà, chào Vu Bân một tiếng rồi định dẫn bà vào bếp, không muốn tiếp xúc nhiều với họ.
Nhưng bà nội nhiệt tình quá, ngồi trong phòng khách trò chuyện với mấy chàng trai, vui đến mức nếp nhăn trên mặt nhiều thêm mấy đường.
Hạ Ngữ nhìn mà thấy mệt, đành lặng lẽ xử lý nguyên liệu Vu Bân mua về.
Nguyên liệu Vu Bân mua rất phong phú: thịt gà, thịt bò, cá, trứng, đậu phụ, còn không ít rau, xem ra đều là món lớn.
Cá và gà đã được làm sạch, cô chỉ cần dọn lại cẩn thận là được.
Lúc cô rửa rau, Vu Bân bước vào, gãi đầu, có chút lúng túng: “Làm phiền em và bà Hạ rồi, bọn họ đều nói không ăn đồ giao ngoài.”
Vu Bân ít nhất cũng giải thích một câu, nếu không sẽ khiến Hạ Ngữ nghĩ anh cố ý sai bảo họ, chiếm lợi, bắt nạt họ.
Đừng nói, Hạ Ngữ thật sự từng nghĩ như vậy.
Muốn mời khách mà nấu ăn kém thì gọi đồ giao ngoài đi!
Bây giờ tiện biết bao!
Nếu chê đồ giao ngoài không sang, có thể đặt ở nhà hàng! Món gì mà chẳng mua được?
Cho nên cô rất không muốn bà nội tới giúp.
Hóa ra là khách của anh ta gọi món.
Cô gật đầu: “Không sao, bà nội tôi rất vui.” Trong bếp cũng nghe được tiếng cười của bà.
Từ khi chuyển lên thành phố, cô chưa từng nghe bà cười như vậy.
Bà ở đây không quen ai, đến người nói chuyện cũng không có, có thể tưởng tượng cuộc sống không dễ chịu gì.
Chỉ là không muốn để cô lo lắng, khó chịu, nên mới nén lại không nói.
“Tôi giúp được gì?” Vu Bân rất ngại để Hạ Ngữ một mình bận rộn, chủ động hỏi.
Hạ Ngữ mở túi lấy con gà ra, là cả một con, bảo anh rửa sạch trước rồi chặt thành miếng.
Hai người không nói chuyện, lặng lẽ làm việc của mình, lại vô cùng hài hòa.
