Chương 24: Gặp gỡ
Sau khi tắm xong, Tri Nam Ý đưa mọi người ra khỏi không gian, rồi ai về phòng người nấy.
Ngồi trên giường đợi Hứa Hách An thay quần áo, Tri Nam Ý đang trao đổi với Trà Trà xem đan dược hay bùa chú tốt hơn, thì thấy Hứa Hách An bước ra, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Anh à, có phải trước đó anh đã có người thích hợp rồi không?”
“Ừ, mấy người cùng xuất ngũ với anh, họ đều bị thương khác nhau. Anh nghe nói có mấy người sống không tốt lắm, vốn định giúp họ một tay, chỉ là chưa nghĩ ra cách nào.”
Hứa Hách An cũng ngồi lên giường, tay phải kéo Tri Nam Ý vào lòng. Nhiệt độ cơ thể anh cao hơn cô, lưng cô áp vào lồng ngực ấm áp của anh, khiến cô cảm thấy vô cùng an toàn, không tự chủ được mà áp sát vào anh hơn.
“Họ là những người thế nào?” Tri Nam Ý hơi tò mò. Hứa Hách An chưa bao giờ chủ động nhắc về quãng đời quân ngũ đó. Cô biết có những chuyện liên quan đến bí mật quốc gia không thể nói với bất kỳ ai, nên cô chưa từng gặp đồng đội của anh. Đây là lần đầu tiên cô nghe anh nhắc đến.
“Tiểu Mao 21 tuổi, nhà cậu ấy rất nghèo, không có tiền cho ăn học, nên suốt ngày lang thang ngoài đường. Năm đó bọn anh đến một nơi làm nhiệm vụ, thấy cậu ấy một mình đấu với một đám thanh niên lớn tuổi hơn. Lúc đó cậu ấy mới 16 tuổi, ra tay dứt khoát, không hề để đám đó chiếm thế thượng phong. Thủ trưởng lên tiếng ngăn lại, đám đó đều là đồ hèn, lập tức bỏ chạy. Ai ngờ Tiểu Mao bám lấy bọn anh, nhất quyết không đi. Cuối cùng thủ trưởng điều tra thân thế của cậu ấy, đưa về đơn vị, ném vào trại lính mới. Cậu ấy chỉ mất một năm rưỡi để được điều vào đội của bọn anh, thủ trưởng còn khen cậu ấy là một nhân tài tốt.”
“Nhưng cuối cùng, cậu ấy chỉ ở chưa đầy một năm thì buộc phải xuất ngũ. Trong nhiệm vụ đó, để cứu anh, cậu ấy bị bẫy thú kẹp gãy chân, vẫn cố sức cõng anh về. Đến khi thấy anh vào phòng phẫu thuật, cậu ấy mới để người khác xử lý vết thương, nhưng đã quá muộn.”
“Trận chiến đó, bọn anh giành chiến thắng, nhưng mất gần một nửa số đồng đội, những người sống sót đều mang thương tích.”
“Đại Tráng mất một quả thận, Thiết Lang mất ba ngón tay, Đại Toàn mất nửa cánh tay.”
“Nếu không nhờ Tiểu Mao cõng anh về kịp thời, anh cũng đã chết ở đó rồi.”
Tri Nam Ý bắt đầu cởi áo Hứa Hách An. Cô chưa bao giờ đặc biệt kiểm tra cơ thể anh, cũng không ngờ anh từng ở trong môi trường nguy hiểm như vậy. Cô có một người bạn cùng phòng đại học cũng là quân nhân, cô luôn nghĩ Hứa Hách An cũng giống như bạn trai của bạn cô.
Hứa Hách An nắm lấy bàn tay nhỏ đang loạn xạ của Tri Nam Ý, đặt lên ngực mình: “Vết thương không còn nữa. Sáng nay tỉnh dậy anh đã phát hiện ra không còn. Hai viên đạn xuyên qua ngực anh, cách tim chỉ 5 mm.”
Cảm nhận được ngực mình ướt đẫm, Hứa Hách An nhẹ nhàng lau nước mắt cho Tri Nam Ý: “Anh không sao mà, đừng khóc nữa.”
Tri Nam Ý ôm chặt Hứa Hách An, vòng tay siết chặt hơn, như sợ anh biến mất, lắng nghe tiếng tim anh đập, cô mới bình tĩnh lại, gục vào lòng anh thì thầm.
“Anh à, ngày mai anh liên lạc với mấy đồng đội của anh đi, chúng ta lén dùng nước suối linh chữa thương cho họ, rồi em đi tìm ông lão râu trắng đổi mấy viên Tẩy Tủy Đan, đến khi tận thế đến, thì nói là may mắn có được, cho họ ăn.”
“Nam Nam, cảm ơn em!”
Hứa Hách An luôn cảm thấy áy náy. Khi đó anh là đội trưởng, dù đã giảm thiểu thương vong đến mức thấp nhất, nhưng anh em vẫn hy sinh. Anh đã chuyển cho Tiểu Mao và những người khác rất nhiều tiền, nhưng sau khi xuất ngũ lại không dám đi thăm họ.
“Nhưng, vẫn phải cho họ dùng bùa chú không phản bội, chúng ta phải đảm bảo an toàn cho gia đình.”
“Ừ, các em mới là những người anh cần bảo vệ lúc này.”
Tri Nam Ý chủ động hôn lên môi Hứa Hách An, hôn vài cái rồi định rời đi. Hứa Hách An nhanh chóng chiếm thế chủ động, giữ lấy môi cô, tiến sâu hơn, làm nụ hôn thêm sâu đậm, quyến luyến không rời, cả người cũng trở nên tê dại.
“Đêm nay, là em chủ động, anh sẽ không tha cho em đâu.” Hứa Hách An gác trán lên trán Tri Nam Ý, thở hổn hển nói.
Chân Tri Nam Ý chủ động quặp lấy eo Hứa Hách An, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại bắt đầu khắp nơi châm lửa, cắn nhẹ vành tai anh: “A Hứ, anh muốn không tha cho em thế nào?”
“Em xong rồi...” Hơi thở nóng bỏng phả bên tai Tri Nam Ý, Hứa Hách An tham lam hít lấy hơi thở của cô, bàn tay men theo eo trượt xuống dưới.
Đêm đó, rất sâu, rất sâu.
Sáng hôm sau khi Tri Nam Ý thức dậy, Hứa Hách An đã ra ngoài.
Chính xác mà nói, trong nhà chỉ còn lại một mình Tri Nam Ý. Trên bàn ăn, Nam Hinh để lại mảnh giấy nhắn, bảo cô tự hâm nóng thức ăn, họ cùng Hứa Hoa Thanh về quê, chiều sẽ về.
Tri Nam Ý đúng là đói thật, hâm nóng thức ăn xong, vừa ăn vừa lướt điện thoại mua sắm.
Dạo này cô đã thành thói quen, cứ rảnh rỗi là lại mua sắm online không ngừng, mua thêm nhiều thứ trong giỏ hàng và những món mình thích.
“Trà Trà chán quá, Hách An đi tìm đồng đội rồi, bố mẹ về quê rồi, chiều mới về.”
“Chủ nhân, chúng ta đi tìm đá sáng lấp lánh đi!”
Lời của Trà Trà làm mắt Tri Nam Ý sáng lên. Đúng rồi, sao cô lại quên mất chuyện này, ở nước D cũng quên, chỉ biết hưng phấn thôi.
“Được, để ta dẫn ngươi ra ngoài dạo một vòng.” Nói xong, Tri Nam Ý không ăn nữa, chạy lên lầu thay quần áo chuẩn bị ra ngoài.
Khóa cửa phòng xong, cô thấy chiếc xe Beetle màu hồng của mình đang đậu trong sân, liền gọi điện cho Hứa Hách An hỏi chìa khóa ở đâu, lấy được chìa khóa rồi vào ghế lái.
Tri Nam Ý tìm thấy kính râm, đeo vào, đạp ga phóng đi. Mở cửa kính xe, cảm nhận gió thổi vào, tóc cũng bay bay.
Giờ này, trên đường cao tốc ven đô hầu như không có xe, đừng nói đến tắc đường, một đường thuận lợi đến đích.
Tri Nam Ý xuống xe khóa cửa, vừa đến cửa trung tâm thương mại, thì đối diện là 3 cô gái tay trong tay, phía sau là một người đàn ông xách rất nhiều túi mua sắm. Cô gái ở giữa, dù có hóa thành tro, Tri Nam Ý cũng nhận ra.
Đúng là “tìm khắp nơi không thấy, có được chẳng tốn công”. Tri Nam Ý nghĩ thầm, tìm lâu như vậy mà không thấy người này, vậy mà lại gặp ở đây.
Người phụ nữ ở giữa, chính là con gái của viên chỉ huy căn cứ năm đó!
Tri Nam Ý định đi theo để điều tra người phụ nữ này, thì đột nhiên cô gái bên phải chạy về phía cô, thân mật nắm lấy cánh tay cô: “Nam Ý, đúng là cậu!”
“Cậu là?” Tri Nam Ý nhìn kỹ, chỉ thấy quen quen, nhưng không nhớ ra là ai.
“Tớ là bạn cùng bàn hồi lớp 10 của cậu, Tiếu Tiếu đây, cậu lại không nhận ra tớ sao?” Giọng nói có chút trách móc.
“Tiếu Tiếu?” Tri Nam Ý thật sự không nhớ rõ, với cô, thời cấp 3 đã là chuyện gần 17 năm trước.
“Đúng vậy, Quách Tiếu Tiếu. Nam Ý, cậu lại quên tớ rồi, chúng ta chẳng phải là bạn thân nhất hồi đó sao?”
