Chương 43: Chuẩn bị cuối cùng
Tri Nam Ý hài lòng nhìn các hãng tin tức quốc tế tranh nhau đưa tin: “Phải vậy chứ, loạn lên hết đi!”
Nước Đạn Hoàn cũng đã loạn thành một đoàn, Tri Nam Ý nhân cơ hội mở hoạt động mua sắm zero đồng ở đất nước Đạn Hoàn.
Hứa Hách An dựa vào kinh nghiệm và khả năng trinh sát xuất sắc, dẫn Tri Nam Ý tìm chính xác nơi lũ Đạn Hoàn cất giấu vũ khí. Đám người này vừa mua vũ khí từ nước Mỹ, kho vũ khí chất đầy ắp.
Tri Nam Ý bất kể có dùng được hay không, có dùng tới hay không, cứ vô não thu hết vào không gian, với phương châm không chừa một giọt.
Cứ như vậy, trong khi nhân viên giám sát vẫn đang dụi mắt không tin vào những gì mình thấy, thì Tri Nam Ý và Hứa Hách An đã rời đi.
Trước khi đến, Hứa Hách An đã lặng lẽ xâm nhập vào mạng nội bộ của Đạn Hoàn, tra được nơi cất giữ lương thực. Sau khi lấy xong vũ khí, Tri Nam Ý liền thẳng tiến đến mục tiêu.
Đến lúc này, cả nước Đạn Hoàn đại loạn, tin tức nhanh chóng lan truyền khắp thế giới.
Đặc biệt là việc ngăn chặn xả thải nước thải hạt nhân, những người chính nghĩa trên toàn thế giới đều ăn mừng.
Nhất thời đủ loại lời đồn thổi rần rần trên mạng.
Có người nói Đạn Hoàn là bị trừng phạt.
Lại có người kêu gọi anh hùng đứng ra, phải trao giải thưởng cho anh hùng.
Thậm chí có người bảo là trời xanh cũng không chịu nổi nữa, nên phái người xuống giải quyết chuyện này.
Tri Nam Ý rúc trong lòng Hứa Hách An, vui vẻ xem bình luận, không ngừng chia sẻ với Hứa Hách An.
Đúng vậy, hai người trong cuộc, đã trở về nước Hàn rồi.
Trong khi đất nước Đạn Hoàn nhỏ bé bắt đầu phong tỏa toàn quốc, máy bay ngừng bay, tàu thuyền ngừng chạy, thì hai người trong cuộc đã thoải mái rúc vào chiếc giường lớn trong khách sạn năm sao, âu yếm nhau.
Đáng nói là,
Tri Nam Ý ngoài vũ khí và lương thực, còn mang về không ít cổ vật quý giá của Tung Của, đều là những thứ năm đó bị bọn họ đánh cắp.
Ở Hàn Quốc một tuần, Tri Nam Ý đột nhiên phát hiện mình lại quên mua dưa hấu!
Lập tức mua vé máy bay về nước, trước khi đi còn mua một ít kim chi, nghĩ sau này có thể ăn kèm với thịt nướng.
Lại nghĩ đến quên mua dưa muối chua!
Trong hai tiếng bay, Tri Nam Ý kéo Hứa Hách An cùng nhau rà soát, những thứ quên mua, viết chi chít hơn mười dòng ghi chú.
Tri Nam Ý lập tức quyết định, phải sắm một bộ thiết bị tính tiền, có thời gian thì kiểm kê toàn bộ vật tư trong không gian.
Tri Nam Ý vừa về đến nhà đã được phái đi nhận hàng. Hóa ra Nam Hinh và Tần Nguyệt, nhân lúc cô không có nhà, đã kiểm tra lại toàn bộ đơn đặt hàng, cũng viết ra rất nhiều thứ chưa mua, rồi lại tiếp tục mua sắm.
Chụp màn hình danh sách của mình gửi cho Nam Hinh, Tri Nam Ý dẫn Hứa Hách An ra ngoài. Hai người bàn bạc một chút, quyết định mua thêm một đợt hạt giống.
Chỉ cần là hạt giống, đều mua hết!
Ông chủ tiệm hạt giống cười không ngậm được miệng, vui vẻ gọi điện cho vợ, bảo sẽ dẫn cô đi mua túi xách.
Tri Khang Thành về đến nhà, Tri Nam Ý cũng vừa về tới, đang cùng Nam Hinh rà soát lại những thứ còn thiếu.
“Ba ngày nữa sẽ chính thức giao dịch với Lưu Dũng, thời gian không còn đến một tháng nữa. Sau khi giao dịch xong, chúng ta sẽ về căn cứ an toàn, căn nhà này cũng phải treo bảng rao bán.” Tri Khang Thành ngồi xuống dặn dò.
Tri Nam Ý lật lịch nhìn một cái, đúng là chỉ còn 20 ngày nữa.
Tri Khang Thành thấy mọi người không có ý kiến gì thì nói tiếp: “Tỉnh D còn đợt lương thực cuối cùng, khoảng một tuần nữa sẽ chuyển đến.”
Tri Nam Ý nghĩ một lát rồi lên tiếng: “Ba, con và Hách An đi lấy đi. Khi tận thế đến có rất nhiều yếu tố bất ổn, số lương thực đó ít nhất cần 5 tài xế xe tải. Chúng ta thuê tạm một kho bên đó, đừng để mấy tài xế này chạy đi chạy lại.”
“Lỡ như, lúc đó không kịp về, thì không thể ở bên gia đình ngay lúc đầu được.”
Biết Tri Nam Ý đang nghĩ đến chuyện lần trước Hứa Hách An bị buộc phải hạ cánh ở thành phố lân cận, Tri Khang Thành suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
“Ba, còn một chuyện nữa, không phải ba ngày nữa giao dịch sao, hay là từ ngày mai, chúng ta làm hoạt động xả hàng ba ngày liền đi!”
“Con muốn...”
“Vâng ba, chúng ta đã có đủ vật tư rồi, nhưng có những nhà có thể chỉ đủ ăn vài ngày. Mọi người đều là người Tung Của, đã chiếm được lợi thế này, thì giúp được chút nào hay chút đó.”
“Được, ba vừa nãy cũng đang nghĩ đến chuyện này, vậy thì làm theo lời con.”
“Dạ dạ, vậy thì lấy lý do nâng cấp cơ cấu sản phẩm siêu thị, xả hàng lớn!”
“Vậy thì bán theo nửa giá nhập đi!” Tri Khang Thành hào sảng nói.
“Không được, ba.” Tri Nam Ý lập tức lên tiếng ngăn lại.
“?”
“Ba, lòng người tham lam như rắn muốn nuốt voi. Chúng ta xả hàng theo giá nhập là được rồi. Nếu rẻ quá, một là làm loạn thị trường, hai là có thể gây chú ý với chính phủ, rước lấy phiền phức không cần thiết.”
“Còn có thể tạo cơ hội cho kẻ xấu lợi dụng, hoặc đến khi tận thế đến, bị người ta vu oan, thậm chí không cần đợi đến tận thế, sẽ có người tìm đến gây chuyện. Lòng người là thứ không chịu nổi thử thách nhất.”
“Ba, con cũng đồng ý với lời Nam Nam nói. Hơn nữa chúng ta đã chuẩn bị sẵn vật tư để quyên góp cho chính phủ, ở đây tốt nhất đừng gây chú ý.”
Tri Khang Thành gật đầu: “Điểm này ba thiếu suy nghĩ, vậy thì làm theo lời các con.”
Hoạt động xả hàng ngày hôm sau, cả ba siêu thị cùng bắt đầu. Nhưng siêu thị nào cũng chật kín người, xe đẩy của mỗi người đều chất đầy ắp. Có mấy bác gái, ánh mắt như muốn dọn sạch cả siêu thị.
Có những người khéo léo lo toan, mua mấy phần gạo, mì, dầu ăn.
Hoạt động xả hàng trở thành chuyện quan trọng được hàng xóm láng giềng bàn tán và truyền tai nhau.
Trước đây các bác gái gặp nhau thường bàn chuyện phiếm, giờ gặp nhau câu đầu tiên là: “Hôm nay tôi giành được trứng rồi.”
“Tôi cũng giành được!”
“Hôm qua mua gạo về ăn ngon lắm, nhà tôi vừa hết, ngày mai phải đi mua thêm một bao.”
“Tôi nói cho các người biết, mau đi mua xì dầu và giấm đi, hôm nay rẻ lắm.”
“Cháu trai tôi thích ăn mì ăn liền, hôm nay tôi mua mấy vị, thằng bé vui lắm!”
Thậm chí có mấy bạn trẻ không định mua gì cũng vào xem náo nhiệt, vào rồi lại không nhịn được mà mua kha khá đồ ăn nhanh, đồ ăn vặt, nước uống các loại.
Ba ngày hoạt động xả hàng kết thúc.
Tri Khang Thành cho ban lãnh đạo ba siêu thị họp lại. Vốn dĩ mọi người đều biết siêu thị sắp đổi chủ, không ngờ trước khi đổi chủ lại có một hoạt động như vậy, mọi người cũng bảo người nhà đến mua không ít.
Tri Khang Thành vốn chuẩn bị một trang giấy nói chuyện, nghĩ nghĩ rồi không lấy ra.
“Năm nay tôi chưa phát phúc lợi cuối năm cho mọi người, hôm nay tôi phát sớm luôn! Mỗi nhân viên được phát 2 phần gạo, mì, dầu ăn, 2 phần táo và cam. Các trưởng bộ phận phải chịu trách nhiệm sắp xếp cho nhân viên nhận đầy đủ.”
“Còn nữa, mọi người đã theo tôi bao nhiêu năm nay, hôm nay mỗi nhân viên có thể tự chọn 3 món mình thích trong siêu thị mang về, nhân viên kế toán kiểm tra lại là được.”
“Mọi người, sau này có cơ hội chúng ta gặp lại!”
