Chương 92: Buồn ngủ gặp chiếu manh.
Tri Nam Ý quay sang nhìn Hứa Hách An, nắm lấy tay anh: “Anh Hứa, em ủng hộ anh, em sẽ ở bên anh.”
Tri Nam Ý đặt viên đan dược mà ông lão râu trắng vừa đưa vào tay Hứa Hách An: “Với lại, anh xem, ông lão đã nghiên cứu ra đan dược rồi, như vậy chúng ta không cần sợ những kẻ nằm vùng trong số người được thu nhận nữa.”
“Nam Nam, em đồng ý rồi sao?” Hứa Hách An nhìn Tri Nam Ý.
“Vâng, việc anh Hứa muốn làm chính là việc em muốn làm. Kiếp trước, chính vì em quá yếu đuối nên mới để nhiều người bắt nạt chúng ta, nhưng kiếp này sẽ không bao giờ như vậy nữa.”
“Chúng ta không chỉ phải chế phục tất cả kẻ xấu, đuổi chúng ra khỏi Tung Của, mà còn phải dùng hết khả năng của mình để tiêu diệt thêm nhiều thây ma.”
“Vâng, được.” Hứa Hách An gật đầu, nắm chặt tay Tri Nam Ý.
“Nhưng chúng ta cũng phải bàn bạc với mọi người và bố mẹ, dù sao bây giờ chúng ta là một thể thống nhất.” Tri Nam Ý lên tiếng.
“Ừ, tối nay ăn thịt nướng xong, chúng ta sẽ nói với mọi người.”
“Vâng!” Tri Nam Ý gật đầu.
Hứa Hách An xoay người đè Tri Nam Ý xuống, vừa định hôn lên, thì giọng Trà Trà vang lên bên cạnh.
“Á, á, chủ nhân, tôi thật sự không thấy gì cả.”
Hứa Hách An đứng dậy ngồi trên sofa, nhìn Trà Trà tròn vo dưới chân, sắc mặt rõ ràng rất khó chịu.
“Ơ, cái đó, chủ nhân, có một thương nhân vị diện cấp năm muốn giao dịch với ngài.”
“Thương nhân cấp năm!”
“Vâng, thưa chủ nhân.”
Tri Nam Ý trực tiếp nhảy dựng lên khỏi sofa, vuốt lại tóc: “Kết nối giúp tôi, cảm ơn Trà Trà nhé.”
“Xin chào cô gái Lam Tinh, tôi là Lẫm đến từ hành tinh Đặng Đạt.”
“Xin chào, tôi là Tri Nam Ý của Lam Tinh.”
Tri Nam Ý nhìn người đàn ông đẹp trai trước mắt, có chút muốn đơ người. Ngũ quan lạnh lùng sắc bén, đường nét rõ ràng, đôi mắt xanh lam bảo thạch, mái tóc bạc, nhìn thật sự rất đẹp trai.
Phát hiện Tri Nam Ý đơ người, Hứa Hách An đẩy nhẹ cánh tay cô, Tri Nam Ý lúc này mới hoàn hồn.
“Xin chào, xin chào.”
“Ha ha ha ha, đúng là cô gái đáng yêu.”
Hứa Hách An kéo Tri Nam Ý vào lòng, nhìn người đàn ông đối diện.
“Tri tiểu thư, xem ra bạn đời của cô cũng có lòng chiếm hữu cao, giống đàn ông hành tinh Đặng Đạt chúng tôi.”
Nhận ra mình đã thất thố, Tri Nam Ý khẽ kéo tay Hứa Hách An, thì thầm bên tai anh: “Anh à, trong mắt em, anh luôn là người đẹp trai nhất.”
“Ha ha ha ha, cô gái Lam Tinh đáng yêu, tôi có một lô vũ khí, rất thích hợp để đối phó với thây ma, không biết cô có cần không?”
Nghe đến hai chữ vũ khí, mắt Hứa Hách An và Tri Nam Ý sáng lên, cả hai cùng ngẩng đầu nhìn Lẫm.
“Tất nhiên là cần, không biết anh Lẫm có loại vũ khí gì?”
“Không biết Tri tiểu thư đã nghe qua nguyên lý động cơ vĩnh cửu chưa?”
“Động cơ vĩnh cửu?”
“Đúng vậy, sở dĩ Lam Tinh không chế tạo được động cơ vĩnh cửu là vì thiếu một loại nguyên liệu thô, mà loại nguyên liệu này chỉ có hành tinh Đặng Đạt chúng tôi mới có.”
“Còn lô vũ khí này, chính là dùng loại nguyên liệu đó, thực hiện được sự vĩnh cửu, không cần lắp bất kỳ viên đạn nào, cũng không cần dùng thứ khác, vũ khí này có thể vận hành mãi, đạn bên trong không bao giờ dùng hết.”
Tri Nam Ý thấy Lẫm lấy ra một khẩu súng lục lớn hơn một chút, sau đó khẩu súng đó trong tay Lẫm biến thành một khẩu súng trường cỡ lớn.
“Đây chính là vũ khí của chúng tôi, bên trong có hệ thống tích lũy năng lượng chuyên dụng, có thể xuyên thẳng đầu thây ma, thực sự đạt hiệu quả một phát chết ngay.”
