Chương 97: Không gian sắp thăng cấp
Tri Nam Ý và Hứa Hách An xuống núi, nhóm của Thẩm Thanh Thanh vẫn chưa về. Nam Hinh thấy mẹ Thẩm có vẻ lo lắng cho Thẩm Thanh Thanh, liền rủ đi tắm suối nước nóng. Tắm xong vẫn chưa thấy về, ba ông bố đã thong thả ngồi uống trà ở phòng khách.
Thấy Tri Nam Ý và Hứa Hách An về, Tri Khang Thành vẫy tay gọi hai người lại: “Nam Nam, bố ủng hộ quyết định của con, nhưng con đã suy nghĩ kỹ chưa? Làm vậy có thể sẽ khiến bí mật trên người con bị lộ ra đấy.”
Tri Khang Thành vẫn còn lo lắng. Trong lòng biết mình có đủ khả năng bảo vệ Tri Nam Ý, nhưng làm cha mẹ thì làm sao có thể để con mình đối mặt với nguy hiểm, dù chỉ một chút cũng không yên tâm.
“Phải đấy, Nam Ý, đây không phải chuyện nhỏ.” Hứa Hoa Thanh cũng lên tiếng.
“Bố, các bố cứ yên tâm. Con và Hách An đã chuẩn bị sẵn sàng, cũng nghĩ ra cách để đưa đồ vật ra ngoài một cách hợp lý. Chỉ là quyết định này có phần đi ngược lại với ý định ban đầu là xây dựng một nơi trú ẩn an toàn, đóng cửa sống cuộc sống riêng của mình.”
Tri Nam Ý quay sang nhìn bố Thẩm: “Còn nữa, bác Thẩm, ban đầu cháu định mời các bác đến ở cùng để an toàn vượt qua ngày tận thế này, nhưng bây giờ…”
“Nam Ý, cháu nói gì vậy! Cháu xem Thanh Thanh có phải người chịu ngồi yên không? Bác thấy quyết định của các cháu là chuyện tốt. Trong thời kỳ tận thế này, mọi quy tắc, luật lệ xưa giờ đều không còn nữa, xã hội chỉ còn là kẻ mạnh thì sống, kẻ yếu thì chết. Chúng ta là một thể thống nhất, càng ngày càng mạnh thì mới càng an toàn. Cứ yên tâm mà làm, ba lão già chúng tôi ủng hộ các cháu.”
“Vâng, cháu cảm ơn bác Thẩm, cảm ơn bố đã tin tưởng chúng con.”
“Vậy cứ thoải mái làm đi. Hách An, an toàn của Nam Ý giao cho con đấy, phải bảo vệ nó cho tốt.” Tri Khang Thành nhìn Hứa Hách An nói.
“Bố yên tâm!”
Tri Khang Thành đưa một tách trà, Tri Nam Ý nhận lấy, nhấp một ngụm, vừa định khen trà ngon thì nghe thấy giọng Trà Trà vang lên bên tai.
“Chủ nhân, mau! Tìm một nơi an toàn, tôi sắp thăng cấp rồi. Lần này sẽ hôn mê 2 ngày, chủ nhân cần chuẩn bị trước.”
Rõ ràng Hứa Hách An cũng nghe thấy lời Trà Trà, “vụt” một cái đứng dậy, làm ba ông bố giật mình.
Thấy vẻ mặt lo lắng của Hứa Hách An, mấy ông bố cũng bị cuốn theo.
“Sao vậy?”
“Có chuyện gì xảy ra à?”
“?”
Tri Nam Ý vội lên tiếng trấn an: “Không sao, không sao đâu ạ. Bố, có lẽ con sắp hôn mê, giống như lần trước, nhưng lần này là hai ngày. Đây là một ít rau củ và thức ăn, con biết trong không gian của bác gái Thẩm vẫn còn, nhưng có thêm chút này vẫn chắc ăn hơn.”
Vừa dứt lời, trước mặt Tri Nam Ý chất đầy thức ăn, còn có mấy vũ khí phòng thân, đạn dược gì đó, đều được lôi ra hết.
Tri Nam Ý vừa làm xong những việc này thì đột nhiên người mềm nhũn, ngã về phía trước. Hứa Hách An nhanh như tên bắn lao tới đỡ lấy cô, tránh cho cô ngã xuống đất.
Dù biết chuyện gì đang xảy ra, tim Tri Khang Thành vẫn đập thình thịch mấy nhịp. Dù đã thấy con gái đột nhiên ngất xỉu trước mặt bao nhiêu lần, ông vẫn thấy sợ hãi.
“Mau bế con bé vào phòng đi.” Hứa Hoa Thanh dặn dò.
Hứa Hách An bế Tri Nam Ý vào phòng, Hứa Hoa Thanh trấn an Tri Khang Thành đang hoảng sợ, còn Thẩm Kiến Minh thì vội vàng chạy vào trong nhà, phải gọi vợ ra trước đã, một đống đồ lớn như vậy để ở phòng khách, thật là quá nổi bật.
Đám phụ nữ cũng đã tắm xong, đang định ra ngoài kiếm gì đó ăn thì vừa vặn gặp Thẩm Kiến Minh đang hớt hải chạy tới.
“Anh làm sao thế?” Trình Hiểu kéo chồng mình hỏi.
“À, Nam Ý ngất rồi, để lại một đống thức ăn ở phòng khách, em mau cất vào không gian đi.”
“Nam Ý?”
“Nam Ý làm sao vậy?”
“Sao lại ngất?”
Nam Hinh vội vàng chạy ra phòng khách, nghe Tri Khang Thành kể lại, tim vẫn đập thình thịch, phải ngồi xuống ghế sofa để bình tĩnh lại.
“Đứa nhỏ này, thật là!”
“Thôi nào, Nam Ý không sao đâu.” Tri Khang Thành an ủi vợ.
Trình Hiểu nhìn ra ngoài trời có vẻ sắp tối, mà nhóm Thẩm Thanh Thanh vẫn chưa có dấu hiệu về, cũng hơi lo lắng, kéo Thẩm Kiến Minh ra chỗ khác thì thầm hỏi: “Anh nói xem, Thanh Thanh bọn họ sao mãi chưa về nhỉ?”
“Yên tâm đi, cả một nhóm người cơ mà, chắc sắp về đến nơi rồi.”
Nghĩ đến một nhóm người sắp về, Vương Hiểu và Lan Hoa vào bếp nấu một nồi canh gừng to, còn nấu thêm một nồi cháo trắng, ăn kèm với mấy món còn dư, mọi người có thể ăn tạm một bữa.
Hứa Hách An bế Tri Nam Ý vào phòng, đặt cô lên giường, cố gắng liên lạc với Trà Trà, nhưng thử mấy lần đều thất bại, đành đắp chăn cho cô rồi ra khỏi phòng.
Hứa Hách An xuống lầu thì vừa vặn đụng phải nhóm người mới về. Thiết Lang vừa định kéo Hứa Hách An kể về vũ khí mới nhận được tuyệt vời thế nào thì đã bị Thẩm Thanh Thanh giữ lại.
“Sao vậy?” Thẩm Thanh Thanh khẽ hỏi mẹ mình.
“Nam Ý ngất rồi, mọi người đang lo lắng.”
Nghe vậy, Thẩm Thanh Thanh thả lỏng một chút. Cô vừa về đến phòng đã cảm thấy không khí có gì đó là lạ. Trước đó Tri Nam Ý đã dặn dò cô chuyện này, cô cũng biết là chuyện gì. Cô thả tay đang giữ Thiết Lang ra, đi về phía Nam Hinh.
“Cô ơi, cháu đói quá! Nhà mình nấu canh gừng đúng không? Cháu ngửi thấy mùi rồi nè. Chúng ta cùng đi uống một chén đi.”
“Nam Nam đã dặn cháu phải chăm sóc cô thật tốt. Cô cứ lo lắng như vậy, lỡ Nam Ý tỉnh dậy rồi đuổi cháu đi thì sao?”
“Phụt!” Nam Hinh bật cười, chấm chấm vào mũi Thẩm Thanh Thanh: “Nó mà đuổi cháu đi, cô sẽ đánh nó.”
“Vâng, cô nhé, nhất định rồi đấy!”
“Còn nấu cháo trắng nữa, thức ăn thừa đã hâm nóng, còn có dưa muối nữa, mọi người cùng ăn một chút đi.” Vương Hiểu nói với mọi người.
“Em yêu, sao em biết anh đói vậy? Cảm động quá đi mất!” Đại Tráng vừa nói vừa định ngả người vào Vương Hiểu, bị cô trừng mắt khinh bỉ.
“Bố, thật là xấu hổ.” Vương Minh Huyên đứng bên cạnh chêm lời.
Mọi người dần bị bầu không khí lây nhiễm, Tri Khang Thành gọi Hứa Hách An đang đứng trên cầu thang: “Xuống đây, cùng ăn cháo đi.”
“Vâng ạ.”
Trời lạnh, trời cũng tối nhanh.
Mọi người uống cháo xong thì bên ngoài đã tối hẳn. Mấy người đàn ông rửa bát, rồi ai về phòng nấy.
Hôm nay cả nhóm ra ngoài một chuyến, quyết định ngày mai sẽ xử lý xong chuyện căn cứ phía nam rồi mới ra ngoài đánh một trận thật đã.
Vì vậy mọi người đều hiểu ý nhau đi nghỉ sớm để dành sức cho ngày hôm sau.
Hứa Hách An về phòng, thấy con chó đang nằm trên tấm lót cạnh Tri Nam Ý, con mèo cuộn tròn đuôi ngủ gật ở phía bên kia, liền nhẹ nhàng nằm xuống phía còn lại nghỉ ngơi.
“Nam Nam, biết đâu đợi em tỉnh dậy, chúng ta có thể dọn dẹp xong căn cứ rồi.” Hứa Hách An lẩm bẩm.
