Chương 100: Kim ngân hoa trưởng thành, Mao Cầu xù lông
Mộ Thất không động thanh sắc nhìn lão hán, cô hỏi một cách vô tình: “Vì sao, nơi này không tốt sao?”
“Chỗ này tốt lắm, nhưng có nhiều trẻ nhỏ, không thể để chúng làm người hoang dã được…” Lão hán thở dài, nếu còn ngày trước thì họ chẳng sao, nhưng phần lớn đám trẻ này được sinh ra bên ngoài, chịu ở đây lâu như vậy đã rất ngoan rồi, nhưng ông không thể làm chậm trễ bọn trẻ được.
“Sao ông biết chúng tôi muốn đến Căn cứ Huyền Vũ?” Nhận ra lão hán thành tâm chứ không phải giả vờ, Mộ Thất đành hỏi thẳng để tránh hiểu lầm.
Mẹ cô đã nói tộc người này rất tốt, bà đã trải nghiệm chân thật nên mới nghĩ vậy.
“Bác sĩ Dung nói vậy. Bác sĩ Dung đã dạy chúng tôi nhiều thứ, nên tôi mới nghĩ…” Lão hán nhìn Mộ Thất đầy mong đợi.
Mộ Thất lắc đầu. Cô hiểu tâm tư của lão hán, nhưng họ hầu hết là già yếu bệnh tật, nếu không có địa lợi và sự che chở của kim ngân hoa thì khó lòng sống sót.
“Thật sự không được sao?” Lão hán không ngạc nhiên trước lời từ chối của Mộ Thất, chỉ không cam lòng hỏi lại.
“Rất xin lỗi, Căn cứ Huyền Vũ quá xa xôi, có nhiều nguy hiểm và bất trắc…” Cô không phải thánh nhân, không thể gánh vác nhiều người như vậy.
Lão hán cũng không miễn cưỡng, ông chép chép tẩu thuốc: “A Thụ biết lái xe, chúng tôi sẽ đi theo sau các cô, như vậy có được không?”
Những nhánh cây kim ngân hoa thò ra thụt vào, quấn lấy ngón tay Mộ Thất như đang truyền đạt thông tin.
“Được, mang nó theo.” Mộ Thất chạm vào nhánh cây non, đồng ý.
“Cảm ơn.” Lão hán vốn không hy vọng nhiều, giờ Mộ Thất đồng ý, không khỏi kích động: “A Thụ… A Nhã…”
Lão hán làm tộc trưởng rất dân chủ, ông xin phép Mộ Thất trước rồi mới nói với tộc nhân.
Dĩ nhiên có người phản đối, và tranh cãi rất gay gắt. Mộ Thất cùng nhóm không tham gia, mà đi sang một cái kén dây leo nhỏ hơn.
“Thất tỷ, Tống Tử Nghiên ở trong đó.” Nghiêm Chu dẫn đường…
Những dây leo đan thành cái kén rỗng, bên trong chỉ có một mình Tống Tử Nghiên đang bận rộn. Trên đất chia thành từng hàng hố nhỏ rất màu mỡ, phía trên đánh dấu tên và thời gian.
“Tống Tử Nghiên, lúa biến dị cô nghiên cứu nảy mầm chưa?” Nghiêm Chu khá tùy tiện, vào hỏi thăm theo thường lệ mỗi ngày.
“Chưa, chắc do thời tiết lạnh quá, ở đây không có tủ ấm.” Tống Tử Nghiên vò mái tóc rối bời, mắt đỏ ngầu, rõ ràng đã lâu không ngủ, cứ nhìn chằm chằm.
“Thất tỷ, chị về rồi.” Tống Tử Nghiên bước ra khỏi công trình nghiên cứu, nhìn Mộ Thất đầy hy vọng.
Mộ Thất nhìn quanh các hố đất, cô cảm nhận được mỗi hạt giống trong hố đều có sức sống, nghĩa là nghiên cứu của Tống Tử Nghiên có ý nghĩa, chúng đều sống, chờ ngày nảy mầm.
Xem ra Tống Tử Nghiên có năng khiếu tốt, nếu có nền tảng, cô ấy có thể nghiên cứu ra lương thực thích hợp sinh tồn trong tận thế.
“Thất tỷ…” Tống Tử Nghiên thấy Mộ Thất không để ý đến mình mà chỉ nhìn mặt đất, cô xoa xoa hai tay, muốn hỏi Mộ Thất về chuyện đã hứa trước đây thế nào rồi.
Mộ Thất hiểu ý Tống Tử Nghiên, gật đầu: “Ngày mai đưa em về.”
“Chị nói…” Đôi mắt Tống Tử Nghiên bừng sáng, có chút kích động.
Cô mím môi khô nứt: “Không phải nói…”
“Người khác đi không đáng tin, đã hứa với em thì tự mình đi một chuyến.” Mộ Thất dịu giọng, nhẹ nhàng giải thích.
Tống Tử Nghiên vội gật đầu, cô đã nóng lòng: “Vậy em thu dọn một chút, dặn dò A Nhã, sáng mai sẽ lên đường.”
“Thất tỷ, lần này em phải đi.” Nghiêm Chu nghe rõ bên cạnh, lúc này Mập và Nhị Đản không có ở đây, anh giành trước một chỗ.
Mộ Thất xoa cằm: “Lần này em làm chủ, Nhị Đản và Mập phụ trợ, dẫn theo Tống Tử Nghiên.” Cô chợt có ý tưởng, để ba người họ đi rèn luyện, cô sẽ không đi.
“Thất tỷ, để Nhị Đản ở lại đây cùng Duyệt tỷ, em với Mập dẫn Tống Tử Nghiên…” Nghiêm Chu thấy như vậy tốt hơn, hơn nữa ba người đàn ông sẽ khiến Tống Tử Nghiên không yên tâm.
Mộ Thất để ý Tống Tử Nghiên có chút căng thẳng: “Được, quyết vậy đi, em thuyết phục Nhị Đản.”
“Ông Phước, ngày mai tôi phải ra ngoài một chuyến, ước chừng cần một ngày, ngày kia sẽ về, các ông vẫn còn thời gian thảo luận. Nhưng hai ngày nay nhờ ông chăm sóc bạn đồng hành của tôi.” Mộ Thất nói rõ ý định.
Ông Phước lại đưa ra quyết định: “A Thụ, con đi cùng Mộ Thất… con gọi là Thất tỷ, đi cùng nhau.”
“Vâng, ông ạ.”
“Thất tỷ, làm ơn dẫn tôi theo.” A Thụ cứng nhắc, lão hán bảo gì làm nấy.
Mộ Thất liếc qua gương mặt Ông Phước và A Thụ: “Được, sáng mai xuất phát.”
“Thất Thất tỷ, lại đây nào.” A Nhã vẫy tay, cô không tham gia cãi vã trong tộc, kéo Mộ Thất đến gốc kim ngân hoa.
Mộ Thất sờ vào gốc kim ngân hoa, ánh sáng xanh lục lóe lên.
Bỗng nhiên cây kim ngân hoa im lặng bắt đầu vươn cành, lá xòe ra, mọc ra vô số nụ hoa, hương thơm ngào ngạt xông vào mũi.
Xung quanh tràn ngập hương thơm thanh mát của kim ngân hoa, những người bình thường đều lặng yên, nhìn nhau: “A Nhã, chuyện gì thế?” Gốc kim ngân hoa chỉ có A Nhã và Ông Phước mới đến được, và được dây leo ngăn cách, không ai thấy Mộ Thất ở trong.
“Ông ơi!!” A Nhã thò đầu ra: “Hoa đang lớn lên kìa.” Cô cười tươi, đưa tay ra, mầm non mới nhú thò ra nhẹ nhàng đặt trong lòng bàn tay A Nhã.
Mộ Thất rút tay về, cây kim ngân hoa vẫn còn lưu luyến.
[Lỗ vốn rồi lỗ vốn rồi] Mao Cầu rất không cam lòng, giọng hơi ấm ức.
[Chuyện gì thế?]
[Hừ!] Mao Cầu hừ một tiếng [Cô dùng dị năng giúp nó lớn lên, nó đương nhiên vui rồi.] Nó còn chưa được hưởng qua đãi ngộ này.
Muốn năng lượng tinh hạch cũng không được, đồ keo kiệt.
Cảm giác oán khí đầy mình, Mộ Thất khẽ cười: [Thế cho phép cậu nuốt mười tinh hạch sơ cấp.]
[Keo kiệt.]
[Không lấy thì thôi…]
[Tôi có nói không lấy đâu!!]
Mộ Thất có thể tưởng tượng Mao Cầu xù lông trông thế nào.
Mao Cầu lẩm bẩm, muỗi nhỏ cũng là thịt, nó phải lớn thật nhanh.
[Cô cho tôi thêm mười tinh hạch nữa đi.]
[?] Mộ Thất nghi hoặc?
[Có cho không?] Mao Cầu kiêu ngạo vô cùng.
[Được.] Mộ Thất dỗ dành Mao Cầu.
Mao Cầu vui sướng nuốt hai mươi tinh hạch sơ cấp mà Mộ Thất cất trong không gian.
[Cho phép cô đào một ít đất bên ngoài về nuôi cái cây tạp kia.] Mao Cầu ban phát.
Cây tạp?
Cây kim ngân hoa này đã thành tinh rồi, Mao Cầu còn tỏ vẻ chê bai.
Vậy thứ gì mới là thứ tốt trong mắt Mao Cầu đây?
[Hừ, cô đúng là kiến thức nông cạn.] Mao Cầu chê Mộ Thất ít hiểu biết.
Được rồi!!
Mộ Thất nhún vai.
“Thất Thất tỷ, chị sao vậy?”
“Không sao, ngày kia chị về sẽ mang cho nó ít đất, lúc đó trồng lại sẽ tiện hơn.”
A Nhã gật đầu: “Nhưng mà nó to thế này, hoa nặng lắm, em ôm không nổi.” Cô vẻ mặt đau khổ.
“Hoa sẽ lớn lên, cũng có thể thu nhỏ, em hỏi nó đi.” Mộ Thất xoa đầu A Nhã.
Mắt A Nhã sáng lấp lánh: “Đúng ha!!” Cô ôm gốc kim ngân hoa, lẩm bẩm.
Dáng vẻ nhỏ nhắn trông cũng dễ thương.
