Chương 66: Gặp Lại Hạ Lan Ngao
Khi chủ tiệm Tôn công bố giá khởi điểm, giá đấu liên tục được nâng lên.
Mộc Tinh Diêu ngồi trong phòng riêng, tim cũng dần đập nhanh hơn.
Chủ tiệm Tôn rất biết cách khuấy động bầu không khí. Dưới sự cổ vũ liên tục của ông ta, mỗi lọ dược tề đều được bán với giá cao.
Sau khi buổi đấu giá kết thúc, chủ tiệm Tôn đưa cả hai tay một tấm thẻ màu vàng.
“Thưa khách, đây là thẻ VIP chợ đen dành cho ngài. Thẻ VIP này dùng chung được ở chợ đen của mấy căn cứ lớn, bao gồm cả chợ đen Hắc Thủy Thành.
Số điểm từ buổi đấu giá lần này đều nằm trong đó, sau khi trừ phí hoa hồng còn 45 triệu.
Thẻ VIP còn có một ưu điểm nữa là ngài có thể chuyển điểm trực tiếp vào đồng hồ đeo tay qua thẻ, không cần phải nhờ người khác chuyển qua chuyển lại.”
Điều này cũng không tồi, chợ đen của mấy căn cứ dùng chung được, mà chức năng chuyển điểm qua lại cũng rất tiện lợi.
Mộc Tinh Diêu nhận lấy tấm thẻ vàng, nhìn ngắm một chút, một tấm thẻ rất tinh xảo, cầm trên tay có chút trọng lượng, không phải kiểu nhựa nhẹ bẫng.
“Cảm ơn chủ tiệm Tôn, lần hợp tác này rất vui vẻ, hy vọng sau này vẫn còn cơ hội hợp tác với chủ tiệm Tôn.”
“Vâng, vâng, lần này hợp tác với ngài rất vui vẻ, cảm ơn ngài đã tin tưởng nhà đấu giá chúng tôi, hy vọng sau này vẫn có thể tiếp tục hợp tác.”
“Chúng tôi sẽ cử người hộ tống ngài ra ngoài.”
Mộc Tinh Diêu từ chối sự hộ tống của nhà đấu giá, một mình cô đi như vậy còn đỡ gây chú ý, có người hộ tống mới là giấu đầu hở đuôi.
Dù đã là nửa đêm về sáng, chợ đen vẫn đông đúc, nhộn nhịp.
Những người đeo đủ loại mặt nạ nối tiếp nhau không dứt, có lẽ cũng vì hôm nay là ngày cuối cùng.
Mộc Tinh Diêu hòa vào dòng người, nhanh chóng biến mất trong đám đông. Phía sau quả nhiên có hai kẻ lén lút cố gắng bám theo.
Chợ đen có khá nhiều ngõ nhỏ, Tiểu Tam Tử từng dẫn cô đi qua không ít. Mộc Tinh Diêu luồn lách qua mấy con ngõ nhỏ để thoát khỏi sự theo dõi.
Ra khỏi chợ đen thuận lợi, cô nhanh chóng tìm được một chỗ khuất trong đám cỏ dại bên cạnh nhà xưởng bỏ hoang rồi bước vào không gian.
Ở trong không gian một lúc, cô thay một bộ quần áo và mặt nạ khác.
Cho A Tử ra ngoài quan sát tình hình trước, không có vấn đề gì thì ra khỏi không gian và nhanh chóng quay về.
Đến đường lớn, cô gỡ mặt nạ, thay bằng khẩu trang, đi vòng qua mấy con phố, cuối cùng cũng về đến nhà an toàn.
Sau khi về, tâm trạng kích động của Mộc Tinh Diêu mới dịu lại một chút.
Hơn bốn mươi triệu cơ đấy, kiếp trước, à không, làm một người bình thường thì mấy kiếp cộng lại cũng chưa thấy được số tiền lớn như vậy.
Ôi trời ơi, không ngờ đến vùng đất hoang rồi mà mình lại phát tài.
Mộc Tinh Diêu cầm tấm thẻ vàng, ngắm nghía nghiên cứu mãi, đúng là cao cấp! Đẹp thật! Có cảm giác thật!
Ha ha ha, ha ha, cô cười lăn ra giường, quằn quại bò đi.
Cười xong, cô bắt đầu nghiên cứu cách chuyển điểm từ thẻ vàng vào đồng hồ đeo tay.
Trên thẻ vàng có một thiết bị dạng chip, Mộc Tinh Diêu nhẹ nhàng chạm vào, trên thẻ hiện lên một màn hình ảo nhỏ.
Theo hướng dẫn, cô liên kết vân tay và nhận diện khuôn mặt của mình. Người khác dù có lấy được thẻ này cũng không thể sử dụng.
Mộc Tinh Diêu còn có thể thông qua đồng hồ đeo tay chuyển điểm từ xa, khóa và hủy thẻ.
Đúng là lợi hại, một tấm thẻ mà có thể làm được đến mức này.
Theo hướng dẫn, cô chuyển 20 triệu điểm vào đồng hồ đeo tay của mình, ngày mai có thể đi lấy xe rồi.
Còn các loại đồ gia dụng và thiết bị nhà bếp, phòng tắm cũng sắp được giao đến tận nơi. Thế là mọi vấn đề đều được giải quyết.
Sau khi rửa ráy xong, nằm trên giường, cô phấn khích đến mức không ngủ được. Mãi đến khi trời tờ mờ sáng, Mộc Tinh Diêu mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ, cô lái chiếc xe địa hình thật ngầu, chở mấy anh chàng đẹp trai phóng trên vùng hoang dã.
Có anh chàng kể chuyện cười cho cô nghe, có anh chàng hát cho cô nghe, có anh chàng đút đồ ăn cho cô...
Hề hề, hề hề, đột nhiên chiếc xe địa hình bị xóc mạnh, cảm giác mất trọng lượng ập đến, Mộc Tinh Diêu giật mình tỉnh giấc.
Ôi trời, ngã xuống đất rồi. Quả của anh chàng đẹp trai đút cho còn chưa kịp ăn, đúng lúc quan trọng thì tỉnh dậy!
Mộc Tinh Diêu ngồi dưới đất một lúc cho tỉnh, xoa xoa chỗ đau. Đúng là vui quá hóa buồn.
Không được anh chàng đẹp trai đút cho ăn, vẫn phải tự nấu ăn thôi.
Bữa sáng làm mì cà chua trứng, ăn ngon lành, con sâu trong bụng cuối cùng cũng yên ổn.
Chuyển cho Tiểu Tam Tử ít tiền chạy vặt, rồi sốt ruột liên lạc với chủ tiệm Lương để đi lấy xe.
Chiếc xe mơ ước không muốn đợi thêm một giây nào nữa.
Sáng sớm nhận được tin nhắn của Mộc Tinh Diêu muốn lấy xe, chủ tiệm Lương tỏ ra ngạc nhiên. Không ngờ cô gái nhỏ lại nhanh nhẹn như vậy, còn tưởng phải đợi thêm mấy ngày.
Hai người hoàn tất việc bàn giao tại cửa hàng xe một cách thuận lợi. Chủ tiệm Lương làm đúng lời hứa, tặng kèm một chiếc xe máy nhỏ chạy bằng năng lượng thạch, lắp vừa vặn phía sau xe địa hình.
Mộc Tinh Diêu cuối cùng cũng lái được chiếc xe mơ ước của mình.
Ở đây không cần bằng lái hay giấy đăng ký xe, người thường cũng không có khả năng mua xe.
Trên đường xe cộ rất ít, loại xe địa hình như thế này càng hiếm có.
Lái chiếc xe mơ ước ra khỏi căn cứ dạo chơi.
Trên đường đi, các tính năng của xe khiến Mộc Tinh Diêu càng lái càng hài lòng.
Hai con vật nhỏ ở hàng ghế sau cũng tò mò nhìn ngó xung quanh.
Sói tuyết biến dị hơi to, không vào được trong xe, nên để nó tự ra ngoài chạy nhảy và kiếm thức ăn.
Tiểu Hắc Xà cuộn tròn trên ghế phụ, A Tử ở ghế sau chơi với hai con vật nhỏ.
Hương hoa lan tỏa, chiếc xe phóng nhanh trên vùng hoang dã.
Lái xe thử qua nhiều loại địa hình, quả nhiên dễ dàng như đi trên đường bằng.
Dừng lại ở một vách đá, trèo lên nóc xe, đón gió, tóc bay phất phới, vạt áo phần phật.
Tâm trạng Mộc Tinh Diêu chưa bao giờ thoải mái đến vậy.
Kể từ khi đến vùng đất hoang, tâm hồn cô cứ như bèo trôi, lênh đênh vô định. Giờ cuối cùng cũng phần nào ổn định.
Hướng về phía núi rừng xa xa, cô hét lớn:
“Tôi sẽ sống thật tốt, thật tốt!”
Núi rừng dường như cũng vọng lại: “Thật tốt, thật tốt!”
Mộc Tinh Diêu nhìn quanh, phát hiện nơi này rất thích hợp để vứt rác.
Cô ném mấy bộ xác dưới vách đá xuống, để thiên nhiên đưa họ trở về với đất trời.
Đứng trên nóc xe một lúc, ngay khi Mộc Tinh Diêu định nhảy xuống lái xe đi thì trên đầu vang lên tiếng ầm ầm của một chiếc phi thuyền.
Cơn gió mạnh bất ngờ suýt nữa thổi cô từ nóc xe xuống đất.
Mẹ nó, thằng cha nào không có mắt lại hạ cánh bừa bãi thế này?
Mộc Tinh Diêu đang nheo mắt chửi thầm, không phải muốn nheo mắt đâu, chủ yếu là không mở mắt nổi.
Đúng lúc đó, một giọng nói đáng đánh đòn vang lên:
“Trùng hợp thật đấy, cô bé, lại gặp nhau rồi!”
Tiếng động cơ phi thuyền dần nhỏ lại, người đàn ông bước tới ung dung giữa ánh sáng ngược.
Không phải Hạ Lan Ngao thì còn ai vào đây!
Có cần lần nào cũng ra vẻ như nam chính xuất hiện thế không hả?
Hạ Lan Ngao ngước nhìn cô gái một lượt, trông cô đã trưởng thành hơn, khí thế cũng sắc bén hơn, và cũng xinh đẹp hơn.
Lại nhìn chiếc xe địa hình:
“Cô bé, xuống đây trước đã, ta không quen ngẩng đầu nói chuyện với người khác.”
Anh không quen ngẩng đầu nói chuyện với người khác à, không khéo là tôi thấy cúi đầu nói chuyện cũng khá thoải mái đấy.
Mộc Tinh Diêu vẫn đứng trên nóc xe, không xuống, ngược lại còn đổi sang tư thế thoải mái hơn, ngồi xuống.
“Này, thiếu thành chủ Hạ Lan, anh không ở Hắc Thủy Thành của anh, cứ chạy sang căn cứ Lam Xuyên của chúng tôi hoài để làm gì vậy?”
