Chương 70: Xuất phát
Kiếp trước Mộc Tinh Diêu là một người độc thân, nên chuyện tình cảm chẳng biết gì.
Giờ đột nhiên phát hiện Thẩm Chu thích mình, à không, phải là thích nguyên chủ mới đúng.
Nhưng giờ mình đã thay thế nguyên chủ rồi.
Điều này khiến cô có chút luống cuống, không biết nên phản ứng thế nào.
Theo tình hình hiện tại, cũng chưa thể đáp lại được.
Tốt nhất là đừng tạo cho người ta ảo giác mình cũng có ý, để người ta hiểu lầm.
Mà trực tiếp từ chối cũng không hay, dù sao người ta cũng chưa tỏ tình.
Cứ giữ một khoảng cách nhất định vậy.
Chẳng mấy chốc là đến năm mới, mà sương mù vẫn chưa có dấu hiệu tan đi.
Vậy thì không đến nhà họ ăn Tết nữa.
Lúc Thẩm Chu đi, Mộc Tinh Diêu đưa cho anh hai chai nước suối đã pha loãng coi như quà đáp lễ.
Ban đầu Thẩm Chu nhất quyết từ chối, trực giác mách bảo anh rằng thứ nước này chắc cũng giống như lần trước.
Nhưng Mộc Tinh Diêu rất kiên quyết, nhét vào lòng anh rồi đóng cửa lại.
Lần này sau khi Thẩm Chu đi, Mộc Tinh Diêu sợ lại xảy ra chuyện tương tự, nên bình thường để một nhánh dây leo nhỏ của A Tử ở trong nhà trọ.
Đúng ngày Tết theo lịch của thời đại vùng đất hoang, Thẩm Chu quả nhiên lại đến, lần này có A Tử báo tin, không còn gây ra chuyện hiểu lầm như lần trước nữa.
Lần này Thẩm Chu mang theo một ít đồ ăn và mặt nạ phòng độc, muốn mời Mộc Tinh Diêu đến nhà ăn Tết.
Mộc Tinh Diêu không muốn để anh hiểu lầm, nên không đi.
Ngại không nỡ để anh mang đồ về, nên lại đưa cho anh một ít quà đáp lễ.
Và nói với anh rằng, sau khi sương mù tan, cô sẽ rời khỏi căn cứ Lam Xuyên, có quay lại hay không cũng chưa chắc.
Nghe tin này, Thẩm Chu vô cùng kinh ngạc, rõ ràng là khó có thể tin nổi.
“Cô một mình ra ngoài rất nguy hiểm, rốt cuộc có chuyện gì mà cô nhất định phải rời khỏi căn cứ Lam Xuyên?”
“Là chuyện rất quan trọng, tôi nhất định phải đi xử lý. Thẩm đại ca, anh cứ yên tâm, tôi không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa.”
“Tôi biết cô đã thức tỉnh dị năng Mộc hệ, nhưng một mình cô, tôi không yên tâm.
Đợi tôi mấy ngày, tôi sắp xếp ổn thỏa chuyện cho mẹ và đội ngũ, rồi đi cùng cô.”
“Thẩm đại ca, tôi không thể để anh bỏ mặc mẹ mình đi mạo hiểm với tôi được.”
“Cô, sao lại bướng bỉnh thế.”
“Sức khỏe Thẩm đại nương cũng không được tốt, anh không thể rời đi lâu được. Chuyện của tôi còn chưa biết bao giờ mới xong.”
Một cảm giác bất lực sâu sắc bao trùm lấy Thẩm Chu, anh nắm chặt tay rồi lại buông ra, bất lực thở dài một hơi.
Thật ra anh có thể cảm nhận được, dù không vì mẹ, cô cũng không muốn mình đi cùng.
Nhưng anh vẫn muốn tranh thủ một chút, lỡ như cô đi rồi không bao giờ quay lại nữa thì sao?
“Tôi có thể định kỳ chuyển tích phân cho mẹ, để bà có cuộc sống ổn định trong khu an toàn của căn cứ. Tôi cũng có thể nhờ đồng đội chăm sóc bà.”
“Thẩm đại ca, tôi nói thật với anh vậy, lần này tôi đi xử lý chuyện có chút bí mật, không tiện để người khác tham gia.”
Người khác sao?
Rốt cuộc vẫn là người khác.
Lần này, Thẩm Chu không kiên trì nữa, anh cũng coi như hiểu Mộc Tinh Diêu, biết tính cách của cô, chuyện đã quyết định thì sẽ không dễ dàng thay đổi.
“Vậy, khi nào cô đi? Tôi tiễn cô.”
“Khi sương mù tan, tôi sẽ xuất phát. Không cần tiễn đâu, tôi thật ra cũng không thích cảnh chia ly.”
“Vậy, nhớ thường xuyên nhắn tin cho tôi, để tôi biết cô vẫn bình an.”
“Tôi sẽ. Thẩm đại ca, tôi xin phép chào anh trước. Anh và Thẩm đại nương cũng phải chú ý an toàn.”
“Cảm ơn anh và Thẩm đại nương đã luôn quan tâm chăm sóc tôi. Hai chai nước này và mấy quả này anh cầm lấy.
Đừng từ chối, sau này chúng ta còn có gặp lại hay không cũng chưa biết được. Anh cứ nhận lấy, coi như quà tạm biệt.”
Thẩm Chu không từ chối, cũng không lên tiếng, chỉ nhẹ nhàng ôm cô gái nhỏ vào lòng, xoa đầu cô.
Rồi nhanh chóng buông ra, giọng có chút khàn khàn,
“Tinh Diêu, tôi đợi cô trở về!”
Mộc Tinh Diêu không từ chối cái ôm của Thẩm Chu, chàng trai to lớn này là người đối xử với cô tốt nhất kể từ khi cô xuyên đến đây.
Dù không có tình cảm nam nữ với anh, thì vẫn là bạn bè rất tốt.
“Thẩm đại ca, không sao đâu, chúng ta có thể thường xuyên liên lạc mà. Đồng hồ đeo tay đến căn cứ khác vẫn liên lạc được.”
Mộc Tinh Diêu cố tỏ ra thoải mái.
“Ừm, vậy tôi về đây. Lúc cô đi nhớ báo một tiếng, tôi muốn tiễn cô.”
Mộc Tinh Diêu tiễn anh ra cửa, không trả lời câu hỏi của anh.
Đã chọn rời đi thì cứ dứt khoát một chút, làm ra vẻ buồn bã thê lương thì thôi bỏ đi.
Sau khi Thẩm Chu đi, Mộc Tinh Diêu chưa kịp về không gian thì đã nhận được tin nhắn chúc mừng năm mới của Lục Minh Vũ, Trương Đại Sơn, Tiểu Tam Tử.
Ngay cả Lương chủ và Tôn chủ cũng gửi tin nhắn chúc mừng năm mới cho cô.
Mình đến vùng đất hoang, vậy mà đã quen biết được nhiều người như thế rồi sao?
Dù không phải là bạn thân, nhưng với mấy người này cũng đều có chút giao tình.
Cô lần lượt trả lời tin nhắn chúc mừng của mọi người.
Đang định về không gian thì Hạ Lan Ngao gọi điện đến,
“Nha đầu, năm mới vui vẻ, có nhớ Hạ Lan đại ca của em không?”
“Hạ Lan đại ca, năm mới vui vẻ! Thật sự không nhớ anh.”
Mộc Tinh Diêu trả lời một cách nghiêm túc, làm Hạ Lan Ngao ở đầu dây bên kia tức giận đến bật cười.
“Nha đầu, nghe nói bên chỗ em sương mù dày đặc mấy ngày rồi, em có muốn đến chỗ anh không?
Chỗ anh nắng ấm chan hòa, dễ chịu lắm.
Xe của em chắc có hệ thống lọc không khí nhỉ, sương mù nhỏ thế này thì chẳng là gì.”
Đúng nhỉ, chiếc xe địa hình của mình có hệ thống lọc không khí và tuần hoàn nước.
Tuy sương mù dày đặc không nhìn rõ đường, nhưng chiếc xe này không cần nhìn cũng có thể chạy được.
Hệ thống định vị vệ tinh và radar 360 độ không góc chết kia đâu phải để trưng.
Đều có thể cảnh báo sớm đàn biến dị thú ở cách mười cây số.
Hệ thống lái tự động thông minh có thể di chuyển chính xác giữa đống đổ nát của vùng đất hoang, tránh chướng ngại vật.
Nhờ sương mù che chở, xe của mình cũng đỡ bị người ta dòm ngó. Có thần khí to như vậy, thì sợ gì sương mù chứ.
“Hạ Lan đại ca, em sẽ cân nhắc đề nghị của anh.”
“Vậy được, anh ở Hắc Thủy Thành đợi em, đừng có la cà trên đường đấy.”
Ồ, còn hiểu mình khá đấy. Mình cũng không định chạy hết tốc lực đâu.
Tình hình của cha nguyên chủ tuy có chút rắc rối, nhưng những kẻ đó muốn có thứ kia thì sẽ không dễ dàng giết người đâu.
Trên đường không cần thiết phải chạy ngày đêm không nghỉ, tối vẫn phải về không gian nghỉ ngơi.
Cúp máy, Mộc Tinh Diêu bắt đầu dọn dẹp nhà trọ, khôi phục mọi thứ về trạng thái ban đầu.
Cũng vừa hay tiền thuê nhà tháng này sắp hết hạn, đến lúc đó không gia hạn nữa thì nhà tự động bị thu hồi.
Nghỉ ngơi một đêm trong không gian, hôm sau, sương mù quả nhiên vẫn chưa tan.
Đeo mặt nạ phòng độc Thẩm Chu để lại, nhìn lần cuối căn nhà trọ này.
Mộc Tinh Diêu lên đường đến Hắc Thủy Thành trong màn sương mù mịt mù.
Lớp sương mù dày đặc vừa hay che chở cho cô lấy chiếc xe địa hình từ trong không gian ra.
Lái xe chậm rãi trong sương mù đến cổng chính căn cứ.
Đội viên đội hộ vệ ở cổng có vẻ không ngờ rằng sương mù dày đặc thế này mà vẫn có người ra khỏi thành.
Nhưng vừa thấy đối phương lái chiếc xe địa hình hạng sang như vậy thì cũng không còn thấy lạ nữa.
Ra khỏi thành thuận lợi, Mộc Tinh Diêu trực tiếp giao quyền điều khiển cho hệ thống lái tự động.
Radar 360 độ không góc chết so với đôi mắt phàm trần của cô chính xác hơn nhiều.
