Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Sinh Tồn: Điểm Danh Mỗi Ngày, Xưng Bá Thế Giới Thang Máy > Chương 16

Chương 16

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 16: Cô Bị Đe Dọa Thì Chớp Mắt Nhé

 

【Đing——Thang máy đi xuống, yêu cầu người sống chuẩn bị tinh thần mạo hiểm, thời gian thám hiểm cập nhật thành 2 giờ.】

 

Ủa? Vậy mà lại kéo dài thời gian à.

 

【Phát hiện tầng sắp vào là tầng cổ đại, bên trong có nhiều kiến trúc cổ cùng thổ dân bản địa, đề nghị hành động kín đáo.】

 

【Tầng này có tổng cộng 15 rương, đang quét bản đồ, vị trí rương đã được khoanh tròn cho ký chủ, mời ký chủ kiểm tra.】

 

Khương Nguyên trong tay có thêm một tấm bản đồ, trên đó có cả vòng tròn đỏ và xanh.

 

“Cảm ơn Tiểu Ngũ.”

 

Khương Nguyên vội mở kênh chat, mọi người đều đang bàn về thời gian này, có vẻ như game đã cập nhật.

 

Lợi là thế này sẽ có thêm thời gian thám hiểm, một tiếng căn bản không đủ dùng.

 

Hại là tối nay phải ngủ muộn hơn rồi!!

 

【Đến chưa?】

 

Ôn Thì Yến nhắn tin.

 

Khương Nguyên vội bước ra khỏi thang máy.

 

Trước khi cô ra, mọi người ở đây đều ở trạng thái tĩnh, sau khi ra, đường phố trở lại bình thường, người qua lại tấp nập, hai bên đường có khá nhiều quầy hàng, ngay cả quần áo trên người cô cũng tự động đổi thành trang phục cổ đại.

 

“Đẹp trai quá.”

 

Từ xa vọng lại giọng nói phấn khích của mấy cô gái. Khương Nguyên nhìn theo, chỉ thấy Ôn Thì Yến mặc một bộ áo xanh đen bị mấy cô gái vây quanh.

 

Khương Nguyên chạy nhỏ tới, muốn chen vào bên cạnh Ôn Thì Yến, nhưng chen mãi không qua.

 

“Làm ơn tránh đường một chút.”

 

Vừa dứt lời, mấy cô gái đều quay đầu lại, nhìn thấy mặt cô liền chê bai không thương tiếc: “Ở đâu ra đồ xấu thế, mau cút đi!”

 

“Cô mới xấu, cả nhà cô xấu.” Tuy cô không phải loại nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng đâu đến nỗi khó coi, vậy mà lại dùng chữ xấu để hình dung cô.

 

“Chị ơi, chị có muốn soi gương không, thế này còn chưa xấu à?” Một cô gái bất lực, còn không quên hỏi Ôn Thì Yến: “Công tử, anh nói cô ấy có xấu không?”

 

“Cô ấy là vợ tôi.”

 

Trong nháy mắt im lặng như tờ.

 

Mấy cô gái không dám tin nhìn anh, rồi lại nhìn Khương Nguyên, tiếc cho người đẹp trai thế mà lại bị mù.

 

“Đi đi đi.”

 

“Tức chết!” Khương Nguyên chống nạnh: “Tôi mặc thế này có xấu đến vậy không?”

 

“Không phải vấn đề quần áo, là vấn đề mặt em.” Đầu ngón tay Ôn Thì Yến khẽ chạm vào mũi cô.

 

Khương Nguyên đưa tay sờ, có một cục!!

 

Trong lòng giật thót, vội đến quầy bán gương bên cạnh tiện tay cầm một cái soi, sét đánh ngang tai!!!

 

Cái quái gì thế!! Sao mũi cô lại mọc một cục bớt to như vậy??

 

Khương Nguyên ôm mũi quay lại bên Ôn Thì Yến, muốn khóc mà không ra nước mắt: “Đúng là xấu thật.”

 

Khóe môi Ôn Thì Yến nhếch lên: “Không sao, dù sao cũng chỉ ở đây hai tiếng, đi làm nhiệm vụ thôi.”

 

Hai người đến miếu Ông Tơ, dưới cây tơ hồng tìm được một bà lão.

 

“Hai vị đúng là trai tài gái s…” Bà lão khựng lại, có chút khen không nổi: “Có muốn mua một sợi chỉ hồng không?”

 

“Ừm.”

 

Bà lão đưa cho Ôn Thì Yến một sợi dây đỏ, anh buộc nó vào cổ tay Khương Nguyên.

 

Nếu buộc lên cây tơ hồng là cầu duyên, nếu buộc vào cổ tay người trong lòng thì là đã nhận định người đó.

 

“Chàng trai trẻ, nếu bị đe dọa thì chớp mắt nhé.” Bà lão không nhịn được hỏi.

 

“…” Khương Nguyên.

 

Nụ cười nơi khóe miệng Ôn Thì Yến càng đậm: “Thưa bà, cháu không bị đe dọa.”

 

“Được rồi.” Bà lão đành đưa cho họ một viên đá Tam Sinh, và nói: “Hai người còn phải gom đủ năm viên đá Tam Sinh nữa, manh mối cần tự mình tìm kiếm.”

 

Ôn Thì Yến gật đầu, rồi kéo Khương Nguyên đi.

 

Theo gợi ý của Ôn Thì Linh, họ đến bờ hồ trước, dùng vụn bánh mì cho cá ăn.

 

Chẳng mấy chốc, một cái rương nhô đầu lên khỏi mặt nước.

 

Ôn Thì Yến lấy cần câu từ túi đồ hệ thống, móc một phát là câu lên được.

 

“Thì Yến, cần câu này anh lấy ở đâu vậy?”

 

“Anh từng đến tầng biển, ở đó có một cần câu và một cái bè gỗ, anh nghĩ sau này còn có ích nên mang về.”

 

Ôn Thì Yến vừa nói vừa mở rương, lấy được đá Tam Sinh.

 

Khương Nguyên thì nghiên cứu bản đồ: “Thì Yến, anh có biết mấy cái rương này ở đâu không?”

 

Ôn Thì Yến nhận lấy: “Bây giờ chúng ta đang ở đây, gần đây có một cái rương.”

 

“Vậy chúng ta qua xem?”

 

Ôn Thì Yến gật đầu, vừa hay nó nằm trên đường đến tiệm cầm đồ.

 

Chỉ có điều vị trí của rương lại ở ngay dưới quầy hàng của người ta, không tiện lấy, lỡ bị coi là kẻ trộm, dây dưa thì phiền.

 

“Cái này bỏ đi, chúng ta tìm cái tiếp theo.”

 

“Tiệm cầm đồ ở gần đây, chúng ta qua đó trước.”

 

Khương Nguyên gật đầu.

 

Hai người đến tiệm cầm đồ, đang định lấy thứ gì đó ra đổi lấy đá Tam Sinh, thì Ôn Thì Yến bên cạnh đã nhanh hơn một bước, đặt một thỏi vàng lên bàn.

 

Khương Nguyên trợn tròn mắt.

 

“Công tử định cầm thỏi vàng này sao?”

 

“Đổi một nghìn lượng bạc cộng một viên đá Tam Sinh.”

 

Lần này đến lượt chủ tiệm choáng váng: “Một nghìn lượng, ngài chắc chứ?”

 

Ông ta không thể không nghi ngờ vàng này có thật không.

 

Thế là, giám định một hồi, đúng là vàng thật.

 

“Ở đây có một viên đá Tam Sinh phải không?”

 

“Đúng vậy.”

 

“Thế là được.”

 

Chủ tiệm lập tức đi lấy một hộp gấm, bên trong đựng một viên đá Tam Sinh.

 

Lại lấy một tờ biên lai cầm đồ, sợ sau này người ta đổi ý gây chuyện.

 

Ôn Thì Yến không chút do dự, ấn ngón tay cái lên tờ biên lai.

 

“Một thỏi vàng đổi một nghìn lượng, có lỗ quá không?” Tuy cô không rõ giá cả thế giới này, nhưng cảm thấy chắc chắn lỗ.

 

“Không sao, vàng anh còn nhiều, dù sao ở thế giới sinh tồn cũng tiêu không được, đã đến đây rồi thì tích trữ một ít.”

 

Có một nghìn lượng này, Ôn Thì Yến lại đưa cô trở lại quầy hàng lúc nãy, vừa hay là quầy bán bánh bao thịt.

 

“Lấy hết.” Anh ném một lượng bạc, quay lại ra hiệu cho Khương Nguyên, cô lập tức ngồi xổm xuống nhặt rương vào túi đồ.

 

Sau đó lại tìm thêm vài cái rương, nhiều cái nằm trong phủ đệ, tổng không thể trèo tường vào được? Đành bỏ qua.

 

“Nhặt rương gần xong rồi, nên làm nhiệm vụ sống chung thôi.”

 

Ôn Thì Yến nói, rồi bắt đầu sắp xếp nhiệm vụ cho hai người, tìm rương mất 45 phút, nên thời gian cũng khá gấp.

 

“Em qua buổi đấu giá trước đi, anh đến bãi tha ma một chuyến, sau khi xong em có thể đi tích trữ hàng trước, đợi anh về rồi cùng đi tìm thư sinh đó.”

 

“Được!”

 

Khương Nguyên nhận được chín trăm năm mươi lượng bạc.

 

…

 

Phòng đấu giá.

 

Khương Nguyên vừa bước vào thì bên trong đang đấu giá một viên đá Tam Sinh.

 

Khắp phòng chật kín chỗ, nhưng không ai đấu giá, cô thấy giá khởi điểm là một lượng liền giơ tay: “Hai lượng.”

 

Mọi người đều nhìn Khương Nguyên, không hiểu sao cô lại bỏ tiền oan để mua một viên đá Tam Sinh, muốn thì trực tiếp đến tìm bà lão ở miếu Ông Tơ không phải được sao?

 

Thế là, Khương Nguyên mua được đá Tam Sinh với giá hai lượng bạc.

 

Còn chín trăm bốn mươi tám lượng bạc.

 

Tiếp theo là lúc tích trữ hàng điên cuồng.

 

Cô đến một tửu lầu, chi hai trăm lượng gọi đồ ăn nóng mang về, bảo chủ tiệm chuẩn bị mỗi món một phần theo thực đơn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn