Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Sinh Tồn: Điểm Danh Mỗi Ngày, Xưng Bá Thế Giới Thang Máy > Chương 26

Chương 26

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 26: Trả giá cao mua nhện và chuột chũi

 

Khương Nguyên vừa xem bọn họ tán gẫu vừa tranh thủ vài phút còn lại để hái dâu tây.

 

Thu được Dâu tây*80

 

[Hôm nay khí vận gia trì, nhận bạo kích gấp năm lần, Dâu tây*400]

 

Cô gửi một trăm quả vào group, rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

 

[Mộc Kiến Nhan: May mà lần này đảo hoang là đội nhỏ, không thì tôi không dám kéo thù đâu.]

 

[Ôn Thì Linh: Phải đó, chỉ cần ở cùng ba người họ là chúng ta an toàn rồi.]

 

Khương Nguyên cũng nghĩ vậy!

 

Cho nên lần này thông báo ra, cô không còn căng thẳng như lần đầu nữa.

 

[Ting —— Thang máy đi lên, mời người chơi chuẩn bị mạo hiểm.]

 

[Hôm nay chưa điểm danh, có muốn điểm danh không?]

 

“Điểm danh.”

 

[Điểm danh thành công, hôm nay không có đạo cụ hỗ trợ.]

 

“Cái gì?!” Khương Nguyên như bị sét đánh ngang tai, lại có thể có thao tác như vậy sao, chẳng lẽ vì hôm qua cô dùng kim chỉ tay quá mạnh?

 

[Phát hiện tầng sắp vào là tầng giao dịch, không nguy hiểm, không có rương.]

 

“Tầng giao dịch? Là tập hợp người sống sót lại để giao dịch à?”

 

Không có khả năng lắm! Sao phải rườm rà như vậy?

 

Khương Nguyên bước ra khỏi thang máy, bên trong có rất nhiều người, người nào người nấy ăn mặc kỳ dị, hai bên đường là các quầy hàng, chẳng ra hiện đại cũng chẳng ra cổ đại.

 

“Đi ngang qua đừng bỏ lỡ, đặc sản từ sao Thủy đây.”

 

Sao Thủy? Chẳng lẽ người ở đây đến từ các thời đại, các hành tinh khác nhau?

 

Khương Nguyên vừa đi vừa nhìn trái nhìn phải, có bán vũ khí nóng, cũng có bán vũ khí lạnh, còn có bán thú cưng.

 

“Cô gái, mua thú cưng không?” Một người đàn ông chào cô.

 

Mỗi cái lồng đều nhốt một con thú cưng, nhện, rết, chuột chũi, rắn, v.v... Không phải chứ... ai lại nuôi mấy thứ này làm thú cưng?

 

Khương Nguyên chỉ nhìn thôi đã nổi hết da gà rồi.

 

“Cô gái đừng đi mà, mấy con thú cưng này của tôi rất lợi hại! Một con chỉ 5 hạch cấp cao thôi.”

 

“…… Sao anh không đi cướp?” Khương Nguyên khóe miệng giật giật, bắt cô bỏ 5 hạch cấp cao để mua mấy con thú cưng xấu xí này, đầu cô có vấn đề chắc?

 

“Con nhện này, có thể dệt quần áo, quần áo ấm áp mùa đông mát mẻ mùa hè nó đều dệt được cả.”

 

Lời của ông chủ khiến Khương Nguyên đã đi được năm bước lại lùi về, “Anh nói gì?”

 

“Tôi nói con nhện này biết dệt quần áo.”

 

“Tôi không tin, anh bảo nó dệt một cái cho tôi xem thử.”

 

“Cô có thịt không? Nó không có năng lượng thì không dệt được, thịt có thể bổ sung năng lượng.”

 

“Có!” Vừa hay trên người cô còn 200 cân thịt cá mập, liền lấy hai cân ra cho ăn.

 

Một miếng thịt lớn như vậy, nó chỉ vài ba cái là giải quyết xong.

 

“Cô muốn kiểu dáng gì?”

 

“Giống chiếc áo lót trên người tôi.” Khương Nguyên chỉ vào mình.

 

Con nhện như hiểu được, lập tức bắt tay vào việc.

 

Với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, nó nhả tơ, chỉ trong hai phút, chiếc áo lót đã thành hình.

 

Đúng số đo của cô!

 

Sờ vào cảm giác rất mềm mại, rất thoải mái, cô không biết nên nói gì nữa.

 

“Thế nào?”

 

Cô rất thích, cực kỳ thích!!!

 

Nhưng cô không thể tỏ ra là mình rất thích, chỉ có thể giả vờ bình tĩnh hỏi: “Nó có thể chống được thời tiết cực lạnh không? Khoảng âm 40 độ?”

 

“Có thể được, nhưng phải ăn khá nhiều thịt, tùy cô có đủ khả năng nuôi nó không thôi.”

 

Khương Nguyên do dự, biết thế đã không bán thịt cá mập rồi.

 

“Vậy có thể rẻ hơn chút không? 5 hạch cấp cao đắt quá.”

 

Tuy cô có sáu hạch cấp cao và mấy chục vạn hạch cấp sơ, nhưng có thể mặc cả thì tốt nhất.

 

“Chị ơi, như vậy không đắt đâu, nó sống lâu lại có thể sinh sản vô tính, đẻ cho chị cả đống nhện con, đứa nào cũng biết dệt quần áo, chị mua một con tuyệt đối không lỗ.”

 

Chết tiệt, là cảm giác rung động!

 

Khương Nguyên nhìn con nhện bị nhốt trong lồng, chỉ bằng bàn tay, đôi mắt vừa to vừa tròn, toàn thân đen nhánh.

 

Vừa xấu vừa dễ thương.

 

“Bốn hạch cấp cao!”

 

Khương Nguyên vẫn muốn trả giá thêm.

 

“Chị mua hai con, thì có thể rẻ hơn chút.”

 

Khương Nguyên nhìn con rết, rắn, chuột chũi, thấy chuột chũi dễ thương hơn, liền chỉ nó hỏi: “Nhóc này có kỹ năng gì?”

 

“Biết đào hang, ăn trộm đồ. Mà đá cứng thế nào cũng đào được, cũng là 5 hạch cấp cao, nếu chị lấy cả hai thì tính chị 9 hạch cấp cao.”

 

“9 hạch? Cũng chẳng rẻ hơn bao nhiêu!”

 

“Rẻ hơn một hạch cấp cao còn chưa đủ rẻ sao?”

 

“Thôi được rồi, đợi tôi một chút.”

 

Còn thiếu ba hạch cấp cao, cô dùng ba vạn hạch cấp sơ đổi lấy ba hạch cấp cao.

 

Gom đủ chín hạch cấp cao đưa cho ông chủ, “Con chuột chũi này cũng ăn thịt à?”

 

“Không cần, chuột chũi dễ nuôi, chỉ cần thả nó lên bãi cỏ, nó sẽ tự tìm đồ ăn.”

 

Khương Nguyên gật đầu, xách hai cái lồng đi, trở về thang máy trước.

 

Sau đó gọi video cho Ôn Thì Yến.

 

“Thì Yến.”

 

“Ừm?”

 

“Tôi vào tầng giao dịch, anh có muốn qua xem mua gì không?”

 

“Được, đợi tôi một lát.”

 

Khương Nguyên nghĩ anh ấy sẽ có mắt nhìn hơn.

 

Rất nhanh, Ôn Thì Yến đến, tóc và quần áo anh đều đầy bụi đất, cô không khỏi tò mò hỏi: “Thì Yến, anh vào tầng nào thế?”

 

“Một hầm mỏ.”

 

“Trùng hợp thế! Em mua một con chuột chũi, nó biết đào mỏ, lát nữa anh về mang nó theo.” Khương Nguyên đưa chuột chũi và nhện ra trước mặt anh, “Đây là nhện, có thể dệt quần áo đấy, sắp có cực hàn rồi, em nghĩ mua nó chắc không sai.”

 

Ôn Thì Yến nhìn hai con, “Nó không cắn người chứ?”

 

“Không, tính tình hiền lành.”

 

Ôn Thì Yến gật đầu, rồi đi về phía cửa thang máy.

 

“Thì Yến, anh đã từng đến đây chưa?”

 

Ôn Thì Yến lắc đầu, “Lần đầu.”

 

“Vậy anh xem muốn mua gì, em có tiền đây.”

 

Nghe vậy, anh quay đầu nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu cô, “Em có mang dị năng gì trên người à?”

 

“Rõ ràng vậy sao?”

 

“Ừm.” Còn chưa rõ à? Vung tay một cái là gom đủ nguyên liệu thăng cấp cho bọn họ.

 

“Kim chỉ tay này của em không phải ngày nào cũng có, ví dụ như hôm nay không có.”

 

Ôn Thì Yến hiểu ý gật đầu.

 

Sau đó hai người đến một quầy bán súng, súng ở đây có vẻ công nghệ cao.

 

Ông chủ cho họ xem thử, thứ bị bắn trúng lập tức biến thành băng.

 

“Đây là súng đóng băng, 15 hạch cấp cao.”

 

Khương Nguyên không nhịn được nuốt nước bọt, “Đắt vậy sao?”

 

So sánh như vậy, hai con cô mua chín hạch cấp cao quá rẻ.

 

“Xài tốt, đặc biệt thích hợp cho con gái, không cần chống đạn, lại rất nhẹ, âm thanh nhỏ, ngoại hình lại đẹp.” Ông chủ nói rồi đưa vào tay cô, để cô thử cảm giác.

 

Quả thật!

 

Ngoại hình là một khẩu súng ánh lên màu xanh lam lấp lánh.

 

“Tôi muốn ba cây, bớt chút đi.”

 

Ôn Thì Yến nhíu mày, “Khoan đã, đạn của anh có bắn vô hạn không?”

 

“Súng của tôi là công nghệ cao, cho nên dùng hạch cấp cao.”

 

“Không mua nữa.” Ôn Thì Yến trực tiếp kéo người đi.

 

[Điểm thân mật +2]

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn